Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 216
Phần 216: Thần khống vạn trùng. Cuồng dã!

Mặc cho những kẻ hiếu kỳ ngoài kia ngây ngốc, Trần Duyên tóc dài tuôn xõa. Bằng mắt thường có thể nhìn thấy, từ sâu bên trong kẻ tóc hào quang óng ánh dần nhuộm cả mái đầu đen nhánh trở thành bạc trắng hiêu quạnh. Nam nhân lười biếng mở ra song mục, kỳ dị con ngươi liên tục chớp động, chỉ cần một cái thoáng lướt qua dường như tất cả bí mật đều đã bị phơi bày ra ánh sáng.

Không còn thời gian để lý tới bọn chúng, Trần Duyên tâm sức đều dồn về phía cụ thân thể không còn toàn vẹn của Tiểu Huyết. Bằng đôi mắt của mình, Trần Duyên nhận ra từng tia sinh khí đang dần bị rút cạn khiến hắn không thể nào chần chừ được nữa.

– Loa Trùng Ốc… giải phóng!!!

Từ bên trong Trần Duyên pháp bảo, hằng hà Phệ Huyết Trùng trước nay được hắn bí mật bồi dưỡng đều đồng loạt hiện thân, quân số càng không cần phải đo đếm.

– Tiểu tử ngươi thật ra là có ý gì, cho dù có gọi ra hàng ngàn hay hàng vạn lần đàn linh trùng này cũng không thể khiến Tiểu Huyết hóa nguy thành an được.

Chu lão còn tưởng rằng vì quá đau buồn trước cái chết của Tiểu Huyết mà Trần Duyên có ý định làm bừa, lão không đành lòng đứng nhìn mà ra sức chấn an.

– “Hóa nguy thành an”??? Không!!! Khoảnh khắc này dù là tiên đan diệu dược cũng đừng mong có thể trở mình.
– Nếu như ngươi đã biết như vậy thì tại sao lại còn…

Trần Duyên tuy thập phần thương xót, Tiểu Huyết đã theo hắn chinh chiến gần trăm năm nay. Vì hắn mà lập không biết bao nhiêu công trạng thậm chí còn không ít lần trọng thượng suyết bỏ mạng nhằm giúp hắn có đủ thời gian thoát thân. Vì lẽ đó Trần Duyên nếu chỉ còn một chút nhỏ nhoi cơ hội hắn cũng quyết không chấp nhận buông tha.

Song thủ của hắn như rồng bay phượng múa đánh ra vô vàn thủ pháp quái dị, dù đứng cách xa mười bước người thường đều có thể nghe thấy thanh âm phần phật từ đạo bào quét qua không khí.

– Ngươi rốt cuộc cũng đành lòng rồi sao!!!

Chu lão hai mắt càng trở nên mở lớn, bởi vì lão giờ đây cũng nhận ra ý đồ mà Trần Duyên đang nung nấu trong đầu.

Song thủ cuối cùng cũng dừng lại, sự đột ngột này đương nhiên là cũng kéo theo nhiều người. Bọn chúng đứng yên bất động, ngay cả hô hấp cũng đình trệ. Nội tâm thấp thỏm là điều không thể tránh nhưng nổi hiếu kỳ đang nhe nhóm khó lòng có thể dập tắt.

Thanh thế do Tiểu Khâu gây ra quả thật vô cùng rúng động, một vùng hơn 10 dặm sinh linh gần như toàn diệt hoàn toàn kéo theo đó là ngày càng nhiều kẻ hiếu kỳ ồ ạt kéo đến. Quân số dễ dàng tới hơn ngàn ngươi, thậm chí có rất nhiều tan tu tiểu tu sĩ Luyện Khí kỳ cũng không muốn bỏ lỡ.

– Vị đạo hữu kia, tại hạ danh tự Văn Nhiên không biết cao danh quý tính của đạo hữu là gì?

Một vị tu sĩ dáng người nho nhã, đạp chân trên thiết phiến hướng những kẻ đã có mặt từ trước khách sáo vài lời hòng biết được diễn biến toàn cục. Nhứng đáp lại hắn chỉ là một sự lặng im khó hiểu, tất cả những người ở đây không hẹn mà gặp đều trầm mặt nhìn chăm chăm vào bên dưới.

Văn Nhiên không hề giận dữ, thay vào đó là lòng hiếu kỳ của hắn càng trở nên bành trướng. Theo hướng nhìn của những kẻ kia trông xuống.

– Là kẻ kia sao? Có thể khiến nhiều người e dè đến vậy ắt hẵn phải là người có lai lịch bất phàm.

Hắn một tay vuốt cằm không giấu nổi vẻ hứng thú.

Không để cho bọn chúng chờ đợi lâu, thủ ấn đã được hắn thu hồi. Nguyên khí trong người tựa như hỏa diệm sôi sục, linh trùng ấn ký vốn là mối ràng buộc lớn nhất của bầy linh trùng với Trần Duyên liền biến chuyển. Lục quang huyền bí trong nháy mắt đã chuyển biến thành huyết quang yêu dị.

– Thần Khống Vạn Trùng. Cuồng Dã!!!
– Ha ha ha đã bao nhiêu năm rồi lão phu mới lại thật sự được chứng kiến thời khắc huy hoàng này. Tiểu tử, ngươi thật sự là một kẻ điên. A… Ha… Ha…

Chu lão sảng khoái cuồng tiếu, đã nhiều ngàn năm buồn chán cuối cùng lão cũng thật sự lại được tận mắt trông thấy bộ mặt điên cuồng của thần thông tưởng chừng như bình lặng này.

– Len lỏi tới nơi sâu thẫm nhất, thiêu đốt linh trùng sinh mạng. Dùng tử thần khai phá huyết nhục giới hạn. Cuồng Dã.

Chỉ vài chữ ngâm nga nhưng lại bộc lộ hết tất thảy những gì tinh túy nhất của thứ được cho là bộ mặt điên cuồng của Thần Khống Vạn Trùng. Nếu thông thường thần thông này có công năng mạnh mẽ nhất chính là kìm hãm hung tính đồng thời nuôi dưỡng cũng như trị thương cho linh trùng.

Sau khi Cuồng Dã được phát động, linh trùng sinh mạng sẽ bị nghiền ép tới cùng cực. Máu huyết trong người bị thiêu đốt tới khi khô cạn, kết cục chính là cái chết khó tránh khỏi. Nhưng lại có một ngoại lệ mà đó cũng chính là cứu cánh cuối cùng Trần Duyên hướng đến. Đứng giữa làn ranh sự sống và cái chết, linh trùng sẽ có khả năng bộc phá tiềm lực vô hạn. Tuy tỉ lệ nhỏ bé đến mức không đáng nhắc tới nhưng cũng đủ để hắn liều mạng đánh cược hàng vạn Phệ Huyết Trùng khác.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219