Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 18
Phần 18: Tú Hạ Thảo 18+

Trần Duyên nhìn nàng liền nắm y phục giơ nàng lên. Trong lúc nữ nhân cảm thấy tuyệt vọng vì bản thân không đủ quyến rũ hắn thì Trần Duyên liền hôn thật sâu vào đôi môi chín mộng của nàng. Đột kích bất ngờ làm Tú Hạ Thảo không kịp phản ứng. Mới vừa rồi còn đang trong cơn tuyệt vọng thì hơi thở nam nhân ập tới.

Nàng đưa đầu lưỡi đáp trả, ra sức phục vụ hắn. Lưỡi của Trần Duyên gắt gao cuốn lấy lưỡi Tú Hạ Thảo, đầu lưỡi của hắn du hành khắp trong miệng nữ nhân khiến nàng run rẩy cả người.

– Không ngờ chỉ hôn thôi mà ta đã sung sướng như vậy.

Tú Hạ Thảo thầm nghĩ, nàng mặc sức cho đôi tay của hắn du hành khắp người mình. Cặp đào chín mọng căng tròn kia đã bị bàn tay tham lam xoa nắn đủ mọi hình dạng. Khi nàng đang trong cao trào thì Trần Duyên đột nhiên dừng lại, cao trào cắt đứt Tú Hạ Thảo như ai oán nhìn Trần Duyên.

Mặc dù môi nàng đã tê đi vì hôn quá lâu, ngực nàng lúc này lại đang căn cứng hai viên ngọc phấn hồng trên đỉnh cũng cứng lại, một bên mặc dù được y phục che lại nhưng hạt đậu nho nhỏ tròn tròn vẫn in rõ ràng đằng sau lớp áo. Còn bên kia đã bạo lộ ra bên ngoài từ bao giờ.

Thấy vẻ mặt ai oán của nữ nhân Trần Duyên vẻ mặt tà ác mim cười, hắn luồn tay vào hạ thể của Tú Hạ Thảo thấy nơi đó đã ướt nhẹp, làm ướt cả tay hắn. Trần Duyên đưa bàn tay dính đầy dâm thủy đưa lại gần mặt nàng hắn nghiêm mặt nói:

– Liếm sạch cho ta.

Nàng không muốn nếm cái thứ nước tiết ra từ hạ thể của mình. Nhưng trước khí thế mãnh liệt của Trần Duyên nữ nhân đành khuất phục. Nàng ôm chặt lấy cánh tay hắn chiếc lưỡi non mềm đưa ra kèm theo đó là hơi thở nặng nhọc.

Tú Hạ Thảo từ từ liếm tay hắn. Nhưng bất ngờ Trần Duyên lại đưa hai ngón tay vào miệng nàng, kẹp lấy cái lưỡi nhẹ nhàng đưa đẩy qua lại. Nàng không dám phản kháng, cố gắng dùng chiếc lưỡi đinh hương của mình vừa mút liếm tay hắn, ánh mắt vũ mị kèm theo đó là thỏa mãn nhìn hắn.

Trần Duyên hài lòng lấy tay còn lại xoa nắn khắp người nàng. Bàn tay tham lam du hành khắp nơi, khi xuống tới hạ thể thì phát hiện nơi này đã ẩm ướt hơn trước.

– Không ngờ nữ nhân này lại tiết ra khi đang liếm tay ta.

Hắn khoái chí thầm nghĩ, ngón tay liền đâm sâu vào bên trong liền một cảm giác nồng ấm che phủ khắp bàn tay hắn. Không ngờ nàng đã lên cao trào không chịu nổi vừa tiết thân vừa tiểu lên tay hắn.

Trần Duyên cười tà ác đưa tay lên cho Tú Hạ Thảo tiếp tục liếm múc. Lúc này nàng đã bị dục vọng xâm chiếm toàn bộ không biết bất cứ thứ gì. Chỉ cần thứ hắn đưa là tốt nhất, ngon nhất. Mặc kệ mùi khai của thứ nước kia của chính nàng, nữ nhân cứ tiếp tục công việc của mình. Khi bàn tay của hắn đã sạch sẽ nàng còn cố ý liếm cả những giọt nước chảy xuống dưới cánh tay hắn.

Khi xong xuôi nàng dùng ánh mắt nịnh nọt nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên nàng mới cảm nhận được sự khuất nhục như vậy, nhưng lại thấy sung sướng thỏa mãn khiến nàng muốn mình ở mãi trong đó không muốn thoát ra.

Trước đây tên Độc Long Nhãn chỉ biết đè nàng ra hưởng thụ, hắn thỏa mãn xong liền lăn ra ngủ mà không ngó ngàng đến nàng. Tới hôm nay nàng mới cảm nhận được niềm hạnh phúc của nữ nhân.

Trần Duyên hài lòng lấy tay bóp lấy khuôn mặt dâm đãng của nàng ra lệnh:

– Thè lưỡi ra nào để ta xem nàng đã nuốt hết chưa.

Tú Hạ Thảo ngoan ngoãn thè lưỡi ra đôi mắt hiện ra vẻ phục tùng.

Hắn không ngờ một nữ nhân xinh đẹp có vóc dáng mê người như vậy lại quỳ dưới chân mình biểu hiện vẻ dâm đãng, làm hắn có cảm giác thành tựu. Không một nam nhân nào lại không muốn có nữ nhân dâm đãng hầu hạ.

Trần Duyên nhìn nàng khuôn mặt bá đạo nói:

– Từ hôm nay trở đi là nữ nô của ta hoặc là chết nàng hãy chọn đi.

Như không cần phải suy nghĩ nàng hướng tay lên trời thề độc:

– Tiểu nữ Tú Hạ Thảo thề với trời từ nay trở đi sẽ là nữ nô trung thành nhất của Trần Duyên nếu phản bội lời thề sẽ bị trời chu đất điệt.

Vừa nói xong từ trên bầu trời đêm một tia sáng phóng xuống nhập vào mi tâm của nàng. Điều này cũng làm hắn bất ngờ, không ngờ nàng dám thề lời thề thiên đạo. Nhưng ngay lập tức hắn liền trở nên vui mừng, điều này chứng tỏ nàng sẽ mãi mãi không thể phản bội hắn.

Tú Hạ Thảo không phải là nữ nhân ngu ngốc, nàng biết là đã không còn đường lui. Nàng không muốn chết, nàng phải sống để còn trả thù cho hơn năm mươi nhân mạng, một phần là cái cảm giác thỏa mãn vừa rồi nàng không muốn mất đi.

Trần Duyên nhìn nàng với ánh mắt khác xưa, thèm muốn pha vào đó là chút thương tiếc. Mặc dù hắn là kẻ lãnh đạm không quan tâm tới kẻ khác nhưng đối với người của mình thì hắn luôn gắng sức che chở.

Nhìn thấy ánh mắt của hắn Tú Hạ Thảo òa khóc như tiểu nữ hài ngã vào lòng hắn. Phát tiếc mọi cảm xúc xong nàng lau khô nước mắt, chỉnh chu lại đầu tóc lấy lại vẻ vũ mị lúc trước nhìn hắn cười dâm đãng nói:

– Chủ nhân đã cho tiểu nô được sung sướng nhưng tiểu nô lại không làm gì được. Chủ nhân hãy để tiểu nô được phục vụ người thỏa mãn.

Nàng vừa nói đôi bàn tay ngó sen len lỏi vào hạ thể của Trần Duyên. Khi nàng vừa tóm được mệnh căn của hắn thì bị bàn tay hữu lực chặn lại. Tú Hạ Diệu ánh mắt ai oán nhìn hắn.

Trần Duyên cười nhẹ nói:

– Bây giờ thì không được, ta còn chính sự phải làm. Khi nào xong việc ta sẽ từ từ hưởng thụ nàng.

Nói xong bàn tay của hắn đánh mạnh vào bờ mông phì mỹ của Tú Hạ Diệu khiến nữ nhân rên lên, nàng bây giờ đã rất mẫn cảm. Chân run run xém tí nữa ngã xuống đất, nàng đã phún xuất lần nữa. Trần Duyên cười xấu xa rồi sử dụng thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” hòa tinh thần làm một với Tinh Thần Trùng sử dụng thần thức đưa Tú Hạ Diệu vào Tiểu Phương Thế Giới.

Nàng mở mắt ra thì kinh ngạc, đây không phải là nơi lúc nãy nàng ở cùng hắn. Sau một hồi hoãn loạn, nàng nghe thấy tiếng Trần Duyên vọng lại thì cũng yên tâm, dựng một ngôi nhà ở tạm.

Sau khi giải quyết việc của Tú Hạ Diệu, hắn liền phóng vào màn đêm truy tìm tên Ninh Hạ kia. Trần Duyên không lo, hắn từ miệng nàng biết được khi trời sáng thì bọn chúng mới tập hợp trở về. Đó cũng là lý do nàng ở lại đề phòng hắn rời khỏi.

Biết được địa điểm, Trần Duyên lén lút tới gần. Quả nhiên là Ninh Hạ đang ở đó, hắn đang phóng đi truyền tin phù có vẻ như đang kêu gọi đồng bọn.

Nhân lúc hắn không để ý, Trần Duyên vận thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” tay vỗ vào túi linh thú thì hàng trăm Thực Huyết Trùng phóng tới vây công Ninh Hạ.

Sau khi giao việc khống chế lũ linh trùng cho tiểu mập mạp thì Trần Duyên cũng vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” ẩn núp gần đó.

Mặc dù bị tập kích bất ngờ, Ninh Hạ vẫn kịp lấy từ trong túi trữ vật một quyển sách ném lên trời. Những hán tự từ trong quyển sách bao bọc khắp người giúp hắn tránh được đòn tập kích bất ngờ.

Ninh Hạ cười lạnh, hắn tiếp tục lấy ra một cây bút lớn biến chân khí trong cơ thể thành mực viết ra chữ “Hỏa” giữa không trung. Chữ vừa hiện ra thì bỗng nhiên biến thành viên cầu lửa bay vào đám linh trùng.

Nhưng sự việc tiếp theo đã làm cho hắn không nói nên lời. Những con linh trùng này rõ ràng không sợ hãi, những con phía trước vừa ngã xuống thì phía sau liền lấp vào. Có nhũng con mặc dù bị lửa thiêu nhưng vẫn xông vào nhằm xé xác hắn.

Ninh Hạ vừa chật vật né tránh vừa phóng hỏa đốt chúng. Khi gần ba mươi con linh trùng bị thiêu rụi thì sắc mặt của hắn cũng đã trở nên nhợt nhạt. Hết cách, chân nguyên của hắn đã gần như khô cạn.

Ngay khi vừa quay người âm mưu bỏ trốn thì một nhát kiếm chém thẳng về phía Ninh Hạ, hắn né ra nhưng nhát kiếm đã lấy đi cánh tay phải. Cố nén đau đớn, hắn nhìn về phía kẻ cầm thanh kiếm thì liền nhận ra.

– Thì ra là ngươi không ngờ ta chưa tìm tới ngươi thì ngươi đã tự tìm tới đây rồi.

Trần Duyên cười khinh bỉ.

– Hừ sắp chết tới nơi rồi mà ngươi còn mạnh miệng, ta sẽ cho ngươi hưởng thụ cảm giác bị linh trùng thôn phệ xem sẽ đau đớn chừng nào.

Ninh Hạ nghe vậy liền rụng rời tay chân, hắn ngàn vạn lần không muốn bị đám linh trùng khát máu kia thôn phệ từng chút một vội vàng nói:

– Xin đạo hữu nương tay, ta và đạo hữu vốn không có sinh tử cừu hận gì, không cần phải quyết liệt như vậy.

Trần Duyên cũng giả bộ gật gù.

– Muốn ta tha cho ngươi một mạng cũng dễ thôi, ngươi nghỉ thử có thứ gì đáng giá mua mạng sống của ngươi không?

Thấy Trần Duyên có vẻ muốn thương lượng Ninh Hạ mừng rỡ.

– Chỉ cần đạo hữu tha mạng ta sẵn lòng dân lên tiểu nương bì lúc nãy đi chung với ta.
– Đó không phải tiểu muội của ngươi sao?

Trần Duyên nghi hoặc.

Ninh Hạ vội vàng nói:

– Không phải, ả ta là phu nhân của trại chủ Độc Nhãn Long của chúng ta. Tại hạ vẫn chưa hưởng dụng lần nào, lần này kính xin dâng cho đạo hữu. Ả ta xin đẹp động lòng người, da thịt mềm như nước khiến cho trại chủ của ta không màng tu luyện suốt ngày đi theo ả.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219