Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 9
Phần 9: Bản mệnh linh trùng

Về động phủ, 1 tháng trôi qua mà xung quanh không có chút gì thay đổi. Đây là lần đầu tiên Trần Duyên rời xa cái ổ chó của hắn lâu đến vậy.

Cảm thán xong bước vào mật thất tu luyện, Trần Duyên quyết định biến nơi đây trở thành 1 vườn linh dược.

Không tạo luống, không cấy cày hắn muốn mọi thứ trở nên thật tự nhiên, Hắc Lâm chính là mục tiểu hướng tới nhưng nhìn vào vỏn vẹn 4 cây linh dược hắn lắc đầu thở dài…

– Có vẻ mục tiêu còn quá xa xôi.

Thu lại suy nghĩ, Trần Duyên tĩnh tâm ngồi xuống. Lúc này Chu lão lại hiện ra.

– Đây là động phủ của tiểu tử ngươi à, cũng coi như miễn cưỡng chấp nhận đi.

Chu lão thả thần thức kiểm tra xung quanh rồi cảm thán.

Mặt Trần Duyên đen lại, rõ ràng là nhà của hắn không ngờ lão gia hỏa này mặt lại dày như thế.

– Ngươi lại đây, ta giúp ngươi nhập môn thần thông “Thần Khống Vạn Trùng”.

Trần Duyên hứng khởi, hắn đã chờ giây phút này rất lâu rồi.

– Đầu tiên ngươi phải kiếm cho bản thân 1 con linh trùng để làm bản mệnh trùng, đây là bước rất quan trọng linh trùng đó sẽ quyết định tương lai thần thông này của ngươi.

Trần Duyên nghi hoặc.

– Ta kiếm đâu ra linh trùng mạnh mẽ để làm bản mệnh trùng bây giờ?

Chu lão liếc nhìn hắn.

– Không phải ta đã để 1 cái trùng đãng kế bên cuốn thần thông (dỡm) rồi sao?

Lão giã trợn mắt hỏi.

Trần Duyên cười khổ kể lại ngọn nguồn cho Chu lão.

– Lúc ngươi xoát người hắn có phát hiện gì lạ không?

Trần Duyên đăm chiêu suy nghĩ:

– Có phải vật này không?

Lấy ra vật hình thoi bí ẩn kia.

– Đúng là nó, đó chính là Tinh Thần Trùng là bản mạng linh trùng tuyệt phối với thần thông “Thần Khống Vạn Trùng”.
– Đáng tiếc thay lúc tìm được nó thì ta đã Kết Đan nên đành hối tiếc cất giữ bên người.

Chu lão thở dài.

– Nếu ta dùng nó làm bản mạng linh trùng thì được lợi ích gì? Kính xin Chu lão kể rõ.

Trần Duyên nghi hoặc.

– Đương nhiên là lợi ích to lớn, mấu chốt của thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” là tinh thần lực. Tinh thần lực càng mạnh thì khống chế càng mạnh linh trùng, càng nhiều linh trùng.
– Mà Tinh Thần Trùng lại xếp thứ 5 trên Bách Trùng Bảng, tiềm năng phát triển vô hạn.
– Xin Chu lão nói rõ linh trùng này có năng lực gì?

Trần Duyên hỏi.

– Muốn nói đến năng lực của Tinh Thần Trùng thì khi nghe cách mà người xưa gọi nó thì hiểu. Vương Giả Trùng tên như ý nghĩa, là loại linh trùng có khả năng điều khiển các linh trùng có thực lục yếu hơn nó.
– Vậy chỉ cần ngươi ký kết khế ước với Tinh Thần Trùng thì không cần nghĩ tới việc thiếu hụt tinh thần lực nữa.
– Ký kết khế ước, không phải trích máu nhận chủ sao?

Trần Duyên nghi hoặc, bởi vì ký kết khế ước là cả 2 bên có mối quan hệ công bằng không phân cao thấp. Còn trích máu nhận chủ thì người giữ bản mệnh tinh huyết của đối phương là chủ nhân.

– Điều này chính ta cũng không rõ, có lẽ là do sự tôn nghiêm của thiên địa dành cho các linh trùng linh thú cao quý hoặc pháp bảo mạnh mẽ.
– Nếu như ngươi trích máu nhận chủ thì dễ dàng điều khiển chúng nhưng vô hình chung đã làm mất đi không gian phát triển của chúng, thậm chí là khả năng phản phệ rất lớn.

Chu lão trầm ngâm nói.

– Ngươi mau ngồi xuống nhập định, ta liền vẽ ký kết khế ước.

Nói rồi ngón tay lão sáng lên vẽ loạn, trong không khí xuất hiện 2 đồ án một bên bay vào mi tâm của Trần Duyên, cái bên kia tiến vào trứng của Tinh Thần Trùng.

Hồi lâu sau Trần Duyên cảm nhận được tia liên kết nhỏ yếu giữa hắn và Tinh Thần Trùng.

– Khế ước chỉ là 1 tia hảo cảm nhỏ giữa ngươi và Tinh Thần Trùng, nếu muốn điều khiển dễ dàng thì ngươi hảo hảo bồi dưỡng mới được.
– Nhớ kỹ đã là khống trùng giả liền phải xem linh trùng là hảo bằng hữu tốt nhất đặc biệt là linh trùng bảng mạng, nếu ngươi không phản bội chúng thì chúng sẻ không phản bội ngươi.

Lão vừa nói vừa thở dài, nếu như lúc đó lão nói những lời này thì tên đệ tử kia…

– Ngươi mau sử dụng chân khí bồi dưỡng để trứng nở đi.
– Không phải chỉ cần sử dụng linh thạch là đủ sao?

Trần Duyên nói, từ trước tới nay hắn thấy tu sĩ khác bồi dưỡng trứng linh thú liền sử dụng đủ loài thiên tài địa bảo hoặc tệ lắm cũng là linh thạch chứ chưa thấy ai dùng chân khí của bản thân cả.

– Bi ai cho kẻ tầm nhìn hạn hẹp, ngươi không nghỉ tại sao có thể kích phát ấn ký trong quyển thần thông (dỡm) kia. Mộc chân khí trong cơ thể của ngươi rất đặc biệt, không chỉ tinh thuần mà còn rất phù hợp cho việc bồi dưỡng linh trùng. Còn lý do gì thì ngươi không nên hỏi ta, đó chỉ là cảm nhận của kẻ chơi trùng mấy ngàn năm mà thôi.

Càng nói thì vẻ tự đắc càng hiện trên mặt lão.

Trần Duyên nhất quyết không nói nữa, ngồi xuống xếp bằng lại để trứng Tinh Thần Trùng gần đan điền. Từng tia mộc linh khí tinh thuần, đậm đặc tiến vào.

Nữa ngày sau trứng bắt đầu có dị động, Trần Duyên vui mừng gọi Chu lão.

– Cái gì mà ồn ào ta mới chợp mắt mấy canh giờ.
– Cái gì? Tiểu tử ngươi nói linh trùng sắp nở, đúng là tức cười. Với cái tia chân khí như thằn lằn đái kia của ngươi thì không hơn 7 ngày thì đừng mơ tưởng nữa.

Nói rồi lão nhìn về phía trứng linh trùng thì mắt mở to ra.

– Không thể nào chẳng lẻ ta còn coi thường chân khí của tiểu tử kia đến vậy sao?
– Không ngờ Mộc chân khí của ngươi lại thích hợp để bồi dưỡng linh trùng đến vậy. Xem như ta tìm được truyền nhân tốt rồi.

Lão kinh hỉ nói.

Chốc lát trứng nở ra, một con ấu trùng màu trắng thon dài nhìn như con sâu đang vươn mình chòm dậy.

– Con Tinh Thần Trùng này không được khỏe mạnh cho lắm, chắc là bị thương từ trong trứng. Quá khứ của nó khi còn trong trứng có lẽ cũng không may mắn lắm.

Chu lão trầm ngâm nhìn con ấu trùng ốm yếu kia.

– Ngươi đừng lo, mặc dù bị thương nhưng dù sao cũng là linh trùng đứng thứ 5 trên Linh Trùng Bảng. Sau này khi tìm được thiên tài địa bảo phù hợp thì vẫn có khả năng trưởng thành.

Lão nói như sợ Trần Duyên vì linh trùng bị thương mà ghét bỏ.

– Chu lão đừng lo dù cho có chuyện gì thì đây vẫn là tinh trùng bản mạng của ta, bản thân ta cũng có khiếm khuyết nên cũng không có tư cách chê trách kẻ khác.

Trần Duyên hiểu ý nói.

– Ngươi đã thông tuệ như vậy thì coi như ta phí công giải thích rồi.
– Mặc dù bị thương bẩm sinh là vết thương khó trị nhất nhưng ta nghĩ Mộc chân khí kỳ lạ của ngươi kết hợp với các cơ duyên sau này thì mọi chuyện sẽ được giải quyết thôi.

Chu lão cười nhẹ nói, cho thấy lão đối với linh trùng không phải là có hảo cảm thông thường.

Trần Duyên tiếp tục sử dụng chân khí bồi dưỡng linh trùng.

Tinh Thần Trùng như đắm chìm trong cảm giác vui sướng, vô tình 1 tia chân khí từ linh trùng hòa vào chân khí của Trần Duyên làm hắn kinh ngạc.

– Tại sao chân khí của ta và Tinh Thần Trùng lại hòa hợp đến vậy, trong chân truyền ký ức của Chu lão không có đề cập đến trường hợp này.
– Không có cũng không sao, hòa hợp như thế này không phải là chuyện xấu, cũng không cần nói với Chu lão.

Trần Duyên thầm nghĩ, dù sao hắn vẫn chưa biết mục đích thật sự của lão là gì. Nếu Chu lão muốn thần hồn đoạt xác thì cũng không chờ đến bây giờ, nhưng tâm hại người có thể không có nhưng tâm phòng người không thể không có.

Nữa canh giờ sau tình cảnh ốm yếu gầy nhom ban đầu không còn nữa mà thay vào đó là một con sâu trắng muốt thỏa mãn nằm ngửa ra khoe bụng căn tròn.

Lấp đầy bụng của Tinh Thần Trùng khiến chân khí của Trần Duyên gần như tổn hao phân nửa, hắn liền tỉnh tọa hấp thu Mộc linh khí từ 4 bụi Tam Diệp Thảo. Rõ ràng số lượng Mộc linh khí hấp thu nhiều hơn trước, qua nhiều lần tu luyện hắn đã quen dần với cơn đau không còn quằn quại như lúc ban đầu nữa.

– Quả là pháp quyết tuyệt phẩm, kẻ sáng tạo ra nó khẳng định là thiên tài thân kiêm tạo hóa. Đặc biệt hắn là 1 kẻ điên.

Chu lão trầm ngâm suy nghĩ rồi cười hắc hắc. Lão cũng vậy, có ai tu luyện mấy ngàn năm mà không phải kẻ “điên”.

– Pháp quyết này lấy đan điền ra đùa giỡn đổi lấy thực lực ta muốn xem tiểu tử ngươi có thể đi đến đâu.
– Tiểu tử ngươi mau phóng Tinh Thần Trùng vào não hải, đó mới là nơi thích hợp nhất với nó.

Trần Duyên đem Tinh Thần Trùng nhập vào não hải.

– Được rồi ngươi mau mau đi kiếm linh trùng về đây đi, mang danh là khống trùng giả mà chỉ có 1 con linh trùng duy nhất nhìn rất khó coi.

Không phải hắn không muốn mà là linh trùng mà đặc biệt là phù hợp linh trùng không phải là dễ kiếm, tới đây hắn liền nhớ ra…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219