Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 114
Phần 114: Nhị nữ đồng tâm hiệp lực

Trong lúc Tưởng Lệ còn nghi vấn, đáng lẽ lúc này chủ động công kích những tên còn lại chính là nắm giữ rất lớn lợi thế nhưng Lan Anh lại chủ động rời đi.

– Tưởng đạo hữu mau nhìn.

Nàng đưa tiểu kiếm ngang phía trước, Tưởng Lệ biến sắc nhận ra nhìn lại thanh kiếm của mình.

– Chúng không hề dính máu. Không thể nào, chính ta cảm giác được kiếm đã đâm sâu vào da thịt không sai.

Nàng thầm thì.

– Không sai, ta cũng cảm nhận như vậy. Nhưng bằng chứng không biết nói dối, trước mắt chúng ta không hề biết thực lực của chúng là gì chỉ có thể tạm thời rút lui.

Lan Anh cố gắng giữ tâm trí không hoảng loạn.

– Dừng lại.

Bỗng nhiên Tưởng Lệ hét lớn. Trước ánh nhìn đầy khó hiểu của nàng Tưởng Lệ ngập ngừng khẳng định.

– Lan Anh đạo hữu không thấy chỗ này có chút quen thuộc sao?

Lời nói của nàng khiến Lan Anh cũng chợt nhận ra. Tâm trí hoàn toàn nghĩ tới kế hoạch tác chiến khiến nàng không hề nhận ra bản thân hầu như không hề rời đi, đám bụi gai kia chính là tác phẩm của bản thân.

– Không lẽ chúng ta thật sự lọt vào cái bẫy của chúng.

Cắn môi mọng, Lan Anh bất khả tư nghị dáo dác nhìn xung quanh.

– Có lẽ đây chính là huyễn trận của chúng.

Nàng có chút bất đắc dĩ nói ra, trước đây bản thân đã từng rơi vào huyễn trận phòng hộ động phủ của Trần Duyên nàng biết sự lợi hại của thứ này. Nếu không tìm ra mắt trận người bị lạc bên trong chỉ như là kẻ mù cố gắng lần mò trong đêm tối.

– Hừ dám lấy huyễn trận nhằm che mắt ta sao?

Nàng hừ lạnh, không giống Lan Anh, bên trong Ma Kiếm Tông tất cả các tri thức người đời dù có phí hao tâm huyết mà khó lòng nắm giữ thì cũng chỉ là những thứ sơ đẳng rộng mở cho chúng đệ tử.

– Tưởng đạo hữu ngươi…

Lan Anh nghi hoặc nhìn thấy nàng chạm tay xuống mặt đất.

– Dám dùng thứ trận pháp hạ đẵng này ngươi quá xem thường ta.

Mỹ mâu khép chặt, nàng từng nhánh dây gai từ tay áo đâm xuyên xuống lòng đất.

– Hắn cũng chỉ là Luyện Khí kỳ tu sĩ không thể nào sử dụng trận pháp cao thâm. Đồng thời thời gian gấp rút thì đây khẳng định cũng chỉ là thứ huyễn trận sơ đẵng nhất nhầm bẫy rập những kẻ tầm nhìn hạn hẹp.

Nàng nhanh chóng nhìn thấu vấn đề, từng căn dây mây không ngừng lùng sục khắp nơi tìm ra mắt trận.

– Keng… keng…
– Tưởng Lệ đạo hữu ngươi còn không nhanh rời đi.

Tứ phía là những hắc châm liên tục phóng tới.

– Lan Anh đạo hữu còn cầm cự được bao lâu?
– Tối đa chỉ nội trong năm hơi thở.

Nàng rút kiếm chặn lại hai căn phi châm hướng Tưởng Lệ lao tới.

– Năm hơi thở cũng đủ rồi.

Nàng nhắm nghiền hai mắt tiếp tục dò tìm, bên cạnh Lan Anh liều mạng chống đỡ.

– Chính là nơi đây.

Cảm nhận luồng chân khí mãnh liệt phát ra Tưởng Lệ kinh hĩ, hàng trăm căn dây gai nhanh chóng bao bọc lấy mắt trận, xiết nát đồ án họa trên đó.

– Chúng ta đã thoát khỏi huyễn trận chưa?

Nàng ngẫn mặt quan sát xung quanh.

– Lăng kỳ ngươi đúng là vô dụng, chỉ có hai nữ nhân mà không thể thu phục tông môn tổn hao tài nguyên cho ngươi đúng là uổng phí.

Màn đêm dần tan, mười tên hắc y nhân đều đứng chỗ đó. Nhị nữ liền phát hiện bản thân đã bị chúng đem ra làm trò cười.

Lan Anh tái mặt, nàng liền nhận thấy chênh lệch giữa hai bên. Chỉ đối phó một tên mà xém chút nữa liền thất thủ, nếu như không có Tưởng Lệ nhanh trí hóa giải thì…

– Đệ… đệ không ngờ nơi hoang sơn cùng cốc này lại có kẻ nhận ra huyễn trận có chút khinh địch.
– Hừ ngươi đừng có ngụy biện, khi trở về ta sẽ đệ chuyện này lên để sư phụ xử trí.

Hắn bất đắc dĩ chỉ có thể im lặng.

– Chúng ta đã tốn không ít thời gian, mau chóng giải quyết xong chuyện nơi đây. Nhất là nữ nhân mới dùng mị thuật vừa rồi, hẵn các tiền bối liền rất có hứng thú.

Bọn người hắc y có vẻ không đủ kiên nhẫn muốn nhanh chóng kết thúc.

– Tránh ra.

Tưởng Lệ nhanh như chớp hoành kiếm che chắn cho nàng cùng Lan Anh.

Tên hắc y nhân vừa rồi chỉ trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách hơn mười bước chân áp sát. Hắc quyền đấm tới khiến tiểu kiếm Giáp đẳng trở thành sắt vụn, nàng không thể chống đỡ chỉ đành hứng chịu tổn thương bay về sau.

– Tưởng đạo hữu.

Lan Anh hốt hoảng vội vàng lao tới bắt được nàng. Nhìn thấy thương thế trầm trọng Lan Anh thất thần không ngờ tên kia chỉ một quyền liền khiến Tưởng Lệ thất thủ.

– Chỉ cần ta đi theo các ngươi là được đúng không?

Nàng cắn răng quyết tuyệt.

– Hahaha mỹ nhân nếu nàng sáng suốt sớm hơn cũng đâu phải chịu nổi đau thể xác.

Hắc y lớn tiếng cuồng khiếu.

– Nhưng ta có một điều kiện…
– Không cần nhiều lời, nữ nhân đã biết sự tồn tại của chúng ta, để nàng rời khỏi đây chính là một đại nguy cơ.

Hắn ngay tức khắc đoán ra liền thẳng thừng từ chối không có chút thương lượng.

– Các ngươi…
– Không lẽ chúng ta thật sự không thể thoát khỏi tay bọn chúng.

Nàng thật sự tuyệt vọng, tuy thực lực bản thân có chút vượt qua Tưởng Lệ nhưng khẳng định cũng chung một kết cục không thể nào chống đỡ dưới một quyền của nam nhân kia.

– Có thứ gì đó đang tiến lại gần.

Hắc y bỗng nhiên cảnh giác nhìn về một hướng.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219