Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 104
Phần 104: Yến tiệc tẩy trần

Trần Duyên song mục khép hờ, hắn đang không ngừng thôi diễn trận pháp trong đại não.

– Hử?

Từ bên ngoài, truyền tin phù xuyên qua khe cửa bay tới trước mắt hắn. Bắt lấy truyền tin phù, Trần Duyên tức khắc liền nhận ra kẻ đã truyền tin tới đây.

– Cuối cùng bọn người đó cũng không còn kiên nhẫn được nữa.

Phóng ra pháp kiếm, Trần Duyên đằng không hướng tới đại điện, nơi tập trung hầu hết cao thủ của Hợp Hoang Môn.

Từ trên cao, phía dưới những chấm đen nho li ti kia chính là những tu sĩ Luyện Khí kỳ. Hợp Hoang Môn chỉ là tiểu phái nên không thể nào cùng lúc bồi dưỡng hàng chục vạn đệ tử như Ma Kiếm Tông. Nhưng số lượng cũng hơn cả ngàn người, nếu như một thành trong số những kẻ bên dưới đột phá Trúc Cơ cũng đủ khiến Hợp Hoang Môn phải bái lậy phần mộ tổ tiên bốc khói xanh.

Trần Duyên đáp xuống trước thạch môn, điều đó cũng gây không ít nào nhiệt. Chúng đệ tử Hợp Hoang Môn chứng khiến hắn từ trên không đáp xuống cũng đủ để biết đối phương là tiền bối Trúc Cơ. Nhưng với số lượng Trúc Cơ kỳ mà đếm cũng chưa hết hai bàn tay trong môn phái thì Trần Duyên hắn chính là kẻ xa lạ khiến khắp nơi phải bàn tán.

Trong lúc chúng đệ tử hoảng loạn cuối cùng thân ảnh quen thuộc cũng vội vàng đi ra.

– Mong Trần Duyên tiền bối lượng thứ cho sự chậm trễ của tiểu nữ.

Lan Anh từ trong đám đông bước ra, nàng đứng chốn đông ngươi không khác gì “hạc giữa bầy gà”, thân thể uyển chuyển bước tới trước mặt chấp tay nghiêm cung lễ phép.

Nhìn xuống cặp đào tiên trắng hồng căng tràn sức sống lấp ló sau lớp đạo bào mỏng tăng Trần Duyên không khỏi thích thú. Nhưng đây không phải là nơi thích hợp để làm liều chỉ có thể tiếc nuối theo phía sau mỹ nữ đi vào trong đại điện.

– Hahaha Trần Duyên đạo hữu mời vào trong.

Hắn chưa kịp đặt chân vào thì bên trong đã xuất hiện tiếng mời gọi vọng ra.

Bảy kẻ sắc mặt đều có vẻ nhàn nhã không ngừng hướng tới Trần Duyên nở nụ cười. Trần Duyên nhanh chóng nhận ra mỹ phụ Lương Tiểu Xuân diện thanh bào, ánh mắt có một chút né tránh.

Không cần phải nghĩ, hắn liền đoán được bảy kẻ nơi đây chính là trưởng lão đức cao vọng trọng trong Hợp Hoang Môn. Chỉ nhìn tới đây thôi cũng đủ nhận ra khác biệt cực lớn giữa nơi đây cũng Ma Kiếm Tông.

– Trần Duyên đạo hữu, lão là Hàn Viên Thái Thượng Trưởng Lão của Hợp Hoang Môn. Nghe tin đạo hữu một bước hóa rồng trở thành tu sĩ Trúc Cơ liền nôn nóng gặp mặt, nhưng sợ làm kinh động tới đạo hữu nên phải đợi tới hôm nay mới có diệp diện kiến.

Lão giả da dẻ nhăn nheo đưa song thủ khô gầy làm dấu hiệu mời an tọa.

– Trần Duyên xấu hổ không dám nhận thịnh tình của chư vị.

Hắn cũng khách sáo chấp tay đáp lễ.

Động thân đi tới mộc tọa gần Lương Tiểu Xuân nhàn nhã ngồi xuống.

Bên trong đại điện trừ những nữ đệ tử xinh như hoa thì cũng chỉ có bảy kẻ, trừ Lương Tiểu Xuân thì chỉ còn hai nam nhân cùng bốn nữ nhân nhan sắc cũng có chút suất thần.

Cuối cùng Trần Duyên cũng hiểu tại sao đám nam nhân kia lại gấp gáp tới vậy. Không tính tới nữ nhân Kim Đan kỳ kia thì cao tầng trong môn phái chiếm số đông đều là nữ tu sĩ, còn bọn hắn chỉ có lão già gần đất xa trời kia cùng trung niên miệng chỉ căm như hến. Tên “độc thủ đại hiệp” kia sợ rằng cũng không quả khả quang bao nhiêu.

– Ngày hôm nay lão phu đại diện Hợp Hoang Môn mở yến tiệc tẩy trần cung hỉ Trần Duyên đạo hữu đột phá Trúc Cơ.

Đại yến kéo dài suốt nữa ngày nhưng tuyệt nhiên lão già kia không hề nhắc tới điều mà Trần Duyên hắn dự tính từ trước.

– Không lẽ bọn chúng thật sự buông xuôi, để quyền lực rơi vào tay kẻ khác.

Trần Duyên không ngừng nâng chung, luôn miệng chung vui nhưng tâm trí hắn lại có chút không hiểu.

– Hừ ta cũng rất muốn xem thử tính nhẫn nại của các ngươi ra sao.

Trần Duyên nghĩ thầm.

Hắn liền hướng Lương Tiểu Xuân nâng chung.

– Lương đạo hữu, ta đột phá Trúc Cơ nếu không có đạo hữu hộ pháp thì ta cũng không thể nào thuận lợi vượt qua. Li rượu này coi như là thay lời đa tạ của ta, nếu như Lương Đạo hữu có yều cầu gì không quá đáng ta liền có thể thay mặt tông môn xem xét.

Hắn hùng hồn, dứt lời liền nốc mạnh chung rượu. Liệt tửu nóng rang chảy vào cổ họng làm Trần Duyên hưng phấn.

Mỹ phụ nghe tới hai chữ “hộ pháp” liền đỏ mặt, hơn tuần trăng “hộ pháp” cho hắn khiến nàng đi lại cũng có chút ngượng ngùng. Nhưng Trần Duyên lại không hề để ý tới, thứ hắn để tâm bây giờ là sắc mặt của lão giã cùng trung niên kia.

– Hahaha Lương Trưởng Lão trùng hợp trở thành hộ pháp cho Trần đạo hữu chính là may mắn của nàng cũng chính là may mắn của chúng ta.

Lão cười lớn, ý của lão cũng đã quá rõ ràng. Hộ pháp kia chỉ là chuyện không đáng nhắc tới, điều đó cũng đủ khiến Trần Duyên khẳng định lão hồ li này không phải là không để tâm.

– Chẳng lẽ bọn chúng tìm ra kẻ có thể bỏ qua cái nhìn của Ma Kiếm Tông.

Một suy nghỉ tày đình bỗng chốc hiện ra trong đầu, mặc dù đó là chuyện khó mà tin được nhưng Trần Duyên quyết không bỏ qua dù đó chỉ là một phần triệu. Để một thế lực tồn tại tu sĩ Kim Đan rơi vào tay kẻ thù cũng đủ khiến tông môn đau đầu.

– Hàn Viên đạo hữu quá khách khí rồi, Ma Kiếm Tông ta ngàn vạn năm qua có tôn chỉ là không bao giờ bỏ rơi bằng hữu, còn đối với kẻ thù thì dù chỉ một ngọn cỏ cũng nhất quyết không để lại.

Trần Duyên gằng từng chữ, bên kia Lương Tiểu Xuân cùng năm nữ nhân trò chuyện cũng chợt yên lặng khó hiểu.

– Hahaha đương nhiên là Hợp Hoang Môn cùng chúng ta là đồng bạn không phải sao?

Hắn cười ha hả sử dụng ánh nhìn đầy ẩn ý hướng tới lão.

– Không sai, Hợp Hoang Môn chính là đồng minh thân cận của Ma Kiếm Tông.

Hàn Viên đứng dậy cầm chung rượu hướng tới hắn trầm giọng khẳng định. Đúng như hắn dự đoán, lão Hàn Viên lại bình thản như không nhưng trung niên kia lại không có công phi bất biến như lão. Sắc mặt hắn trở nên âm trầm, tuy song mục khép chặt nhưng tâm trạng liền trở nên nặng nề.

Dạ yến đã quá nữa đêm, Trần Duyên bộ dáng say khướt mặt mày đỏ gay có chút đứng không vững lắp bắp.

– Ha… tại… tại hạ cảm tạ chư vị đạo hữu, ta thật sự HỨC… không thể nào tiếp tục cùng các vị HỨC… chung vui. Chúng ta cáo… cáo từ tại đây.
– Trần đạo hữu quá khách khí rồi, ta còn mấy thứ coi như là một chút lễ vật nhưng có lẽ đành phải cho người mang tới sau.
– Cáo từ.
– Cáo từ.

Trần Duyên rời đi khiến cho những người khác cũng không còn hứng thú nán lại, từng câu cáo từ lần lượt vang lên. Hắn cười rạng rỡ như trời đất quay cuồng đạp pháp kiếm rời đi.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219