Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 200
Phần 200: Động thiên khai mở

Bên ngoài thời gian một tuần trăng cũng đã trôi qua, tứ đại thế lực vẫn đang từng ngày trông ngống bọn hắn đệ tử trở lại, mang theo đó là vô vàn vinh quang để danh thế bản môn phát dương quang đại.

– Có… có rồi là toán người đầu tiên bước ra.

Tin tức nhanh như chớp được lan truyền đi khắp nơi, không riêng gì tứ đại thế lực, những tông môn tiếng tăm kém hơn đôi chút cũng không thể bình thản.

Nơi thông đạo được mở ra, có hơn trăm người của những thế lực lẻ tẻ không mấy nhắc đến. Trong đó một đoàn hắc sắc ý phục khiến mọi người trố mắt ngước nhìn đã đi ra.

– Đó không phải là Ma Kiếm Tông tu sĩ sao, không lý nào bọn họ người đông thế mạnh lại phải rời đi sớm như vậy được.
– Có lẽ những báu vật bên trong kia đều đã được bọn chúng khai phá sạch sẽ, những thứ còn lại đều trướng mắt nên mới trở ra.

Từng túi vải to tướng vác sau lưng khiến không ít suy đoán được tung ra, Tam Đại Chính Phái đặc biệt là ba vị trưởng lão tâm tư không thể yên ổn. Vội vàng gọi một tên tu sĩ tiểu tốt có tham gia vào trường chiến đẫm máu cuối cùng đến. Hắn lần đầu đối diện với không chỉ 1 mà đến 3 vị Kim Đan lão quái nội tâm thập phần lo sợ.

– Vị tiểu hữu kia không cần phải sợ hãi, lão phu hứa sẽ không làm hại ngươi thậm chí là còn khen thưởng hậu hĩnh. Mau nói cho chúng ta biết trận chiến cuối cùng tình hình ra sao, rốt cuộc kẻ nào nhận được truyền thừa.

Tên tu sĩ bình tâm trở lại, khẩn cấp bẩm báo, trong lời nói vẫn còn thoáng nét run sợ.

– Đa tạ chư vị tiền bối. 10 ngày trước trận chiến cuối cùng tại trung tâm bí địa đã diễn ra có rất nhiều tu sĩ đã ngã xuống. Nhưng chính phái chúng ta thấy chết không sờn đánh đuổi Ma Kiếm Tông người phải cúp đuôi bỏ chạy. Sau cùng 3 vị đạo hữu có thực lực mạnh nhất của Tam Đại Chính Phái mỗi vị chia nhau một danh ngạch bước vào khu thí luyện nhận thử thách truyền thừa.

Một tin tức không thể nào tốt đẹp hơn, vô số tu sĩ dưới sự bảo hộ của Tam Đại Chính Phái thi nhau hò reo vang dội. Không ít những lời chúc mừng như sóng vỗ trà ngập vỗ tới.

– Tiểu bối lời nói hoàn toàn là sự thật có thiên địa chứng giám.

Lời thề thiên đạo hắn cũng dám lập ra, trông thấy tên tu sĩ kia vẫn bình an tốt đẹp ba người nụ cười trên môi càng trở nên nồng đậm. Vô Kiếm trưởng lão cười tới mức mặt mo cũng trở nên hồng hào, lão gỡ trên tay xuống một chiếc nhẫn ném qua cho hắn dưới những con mắt thèm thuồng của hàng ngàn người.

– Thưởng cho vị tiểu hữu này vì đã mang tới một tin tức đại hĩ a.
– Cảm tạ tiền bối, cảm tạ tiền bối.

Tên tu sĩ kia thập phần mừng rỡ, nhận lấy nhẫn trữ vật trong mắt trong bất giác lộ ra một tia không đúng nhưng ba vị Kim Đan tu sĩ đều không lý tới. Nhận được một thứ có giá trị liên thành như vậy kẻ nào trong nội tâm cũng có chút bất an.

Sau khi đuổi tên tu sĩ kia đi Vô Kiếm Chân Nhân rũ bỏ mọi phiền não sau đầu, nét mặt kiêu ngạo hướng qua nơi ma Kiếm Tông dựng trại không hề che giấu lớn giọng nói.

– Ha ha ha Ma Kiếm Tông các vị bằng hữu quả nhiên có thủ đoạn dạy dỗ đồ đệ, sau khi thất bại tranh cướp truyền thừa vẫn còn đủ lý trí để càn quét một vòng bí địa lão phu thật sự khâm phục, khâm phục.

Trông thấy ba vị Kim Đan trưởng lão sắc mặt không đổi, không khí bên đó cũng có chút âm trầm nào là túi lớn, túi nhỏ đều bị thu vào nhẫn trữ vật. Hành động kỳ lạ kia lại khiến không ít người nhỏ giọng châm biếm.

– Không phải chỉ một ít cấp 2 kỳ hoa dị thảo thôi sao, một Trung đẳng động thiên có thể lấy ra thứ gì tốt chứ mà còn sợ kẻ khác dòm ngó.

Mặc cho những tiếng sì sào, Phong Ma Chân Nhân vẫn dưỡng thần, lão chỉ đáp lại đơn thuần một câu sau đó dẫn người rời đi.

– Các vị 1 thành bảo vật lão phu đã không còn hứng thú. Cáo từ.
– Hứ! Đợi khi đệ tử thiên tài của Thiên Kiếm Phái ta bước ra sẽ không thiếu một thành cho lũ quỷ nghèo các ngươi.

Tam Đại Chính Phái hân hoang phát ra rượu thịt muốn tại nơi đây cạn chén đồng thời trêu tức kẻ thua cuộc mà không mảy may nhận ra tên tiểu bối mà bọn hắn tóm được đã sớm cao chạy xa bay.

– Tên kia, mau chóng giao ra nhẫn trữ vật mà ngươi đang giữ. Một kẻ như ngươi không xứng đáng để giữ lấy nó.
– Vậy thì các ngươi đủ bản lĩnh để cướp lấy từ tay ta.

5 tên Trúc Cơ tu sĩ trong đó kẻ cầm đầu đã đột phá tầng 5 bao vây lấy tên tu sĩ trẻ tuổi hòng cướp lấy nhẫn trữ vật từ tay hắn.

– Tên si ngốc kia mau nộp mạng.
– Kẻ phải chết chính là các ngươi.

Hàng vạn những sinh linh đen huyền thoát ra bao vây lấy 5 kẻ đáng thương vào trong, vốn là tán tu nên bọ chúng thực lực vô cùng nhỏ yếu không quá 1 canh giờ chỉ còn sót lại trơ trọi 5 cổ thây khô.

– Ha ha ha tặng bảo vật mà còn để lại ấn ký, “Vô Lại” Chân Nhân đúng là vô lại a.

Siết chặt nhẫn trữ vật tới khi vỡ nát, một tiểu thạch kích cỡ một ngón tay cái hiện ra đây mới chính là thứ mà Trần Duyên nhắm tới.

– Không Gian Thạch, kiếm được ngươi cũng không dễ dàng.

Sau khi cẩn trọng dò xét qua từng ngóc ngách trên thân thể, Trần Duyên lúc này mới cảm thấy an tâm phần nào. Thay y phục, mang trên người một lớp ngụy trang, hắn cùng Lệ Ảnh cùng tiến bước như một đôi phu thê nồng thấm tản bộ.

– Tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão, thất trưởng lão. Đệ tử có tội không thể bào hộ các vị sư đệ chu toàn xin nhận lấy hình phạt.
– Ngươi có tội sau khi trở về sẽ xét xử sau, còn nhiệm vụ ta giao cho ngươi đã hoàn thành chưa?

Trước vẻ mặt nghiêm xét của tứ trưởng lão, Mục Chứng Nhân nào dám tư tàng. Con hạc giấy được lấy ra trao trả lại cho lão.

– Có khí tức của Duyên nhi, hắn ở đâu sao lại không trở về cùng các ngươi.
– Bẩm tứ trưởng lão, đệ tử cũng không rõ. Mấy ngày trước chúng ta vẫn cùng đồng hành rời đi nhưng không hiểu vì nguyên cớ gì Trần sư đệ lợi dụng đám đông ồ ạt liền ẩn giấu khí tức không từ mà biệt.

Tử trưởng lão thần sắc nhẹ nhõm, rất giống phong cách trước giờ của lão đệ tử. Sau khi nghe những đệ tử còn lại tường trình rõ đại sự kiện xảy ra trong bí cảnh, với tình thế đó mà vẫn còn rất nhiều đệ tử có thể bào toàn mạng sống đã là kỳ tích.

– Kẻ làm nổ tung đầu lâu của bọn chúng là Trần Duyên gây ra sao?
– Đệ tử không tận mắt chứng kiến nhưng đã trông thấy Trần sư huynh triệu hồi ra một thanh Tiễn Hồn Khí, chính thứ đó đã báo động đệ tử cho các sư huynh đệ rút lui.

Chỉ một câu nói vô tâm vô phổi của hắn mà gây ra náo động không nhỏ.

– Hồn Khí, ngươi đã từng thấy thứ đó trước kia hay không mà lại dám mạnh miệng khẳng định.
– Đệ tử… đệ tử lần đầu trông thấy cũng không rõ đó là thứ gì nhưng sau khi tận mắt thấy Mục sư huynh triệu ra hồn khí lúc đó đệ tử mới ngộ ra.

Ba vị trưởng lão hít vào một ngụm lương khí thật sâu, nếu quả thật Trần Duyên đã thức tỉnh Hồn Khí thì căn nguyên của những cái chết đáng sợ kia đã tìm ra lời giải đáp.

– Tứ sư huynh, ta kiến nghị nên bắt tên tiểu tử chuyên gây chuyện kia quay trở về tông môn ngay tức khắc. Cứ để hắn tiếp tục rong rủi khắp nơi như hiện nay chẳng may có điều gì bất trắc thì là một tổn hại không nhỏ đối với Ma Kiếm Tông ta.

Chưa tới trăm năm đã thức tỉnh Hồn Khí, từ xưa tới nay kẻ có thể làm được điều này đều có thể đếm được trên đầu ngón tay ngay cả tông chủ hiện nay của Ma Kiếm Tông vạn năm thiên tài cũng chỉ sau trăm tuổi mới có thể làm được.

– Cứ đệ mặc Duyên nhi xông xáo, mãnh hổ không nên bị kìm hãm trong lồng. Chỉ có rừng xanh bao la mới là thiên hạ đích thực của hắn.

Nhiều ngày đã trôi qua, số lượng người đi ra đã thập phần thưa thớt nhưng lại không mảy may xuất hiện một tên đệ tử nào thuôc Tam Đại Chính Phái khiến cho ba lão gia tử kia sốt ruột đứng ngồi không yên.

– Lẽ nào bọn chúng đã thống nhất chờ đợi ba đệ tử kia xông ra bí địa mới cùng đi theo.
– Họa Sơn Chân Nhân, ngươi nghĩ kẻ nào cũng não tàn như người sao?

Vô Kiếm Chân Nhân đã không còn quan tâm đến mặt mũi, chỉ tay thẳng mặt quát tháo.

– Ngươi dám…
– Hai vị, chúng ta là đại diện mặt mũi của Tam Đại Chính Phái sao lại trở thành trò cười cho đám người ma tông. Để chúng ta không còn mập mờ trước sau, hay là gọi lại vị tiểu tu sĩ kia hỏi rõ thực hư trắng đen thế nào.

Không còn cách nào khác, Vô Kiếm Chân Nhân song thủ đánh quyết muốn tìm lại tia liên kết cùng ấn ký đã để lại trên nhẫn trữ vật. Qua một hồi, sắc mặt lão tái nhợt, trên trán nổi đầy gân xanh. Sát khí không thể kiềm chế mà phóng xuất ra khắp nơi.

– Ấn ký của ta đã bị hủy.
– Như vậy còn những lời tên kia đã nói với chúng ta không thể nào là giả được, hắn dám dùng lời thề với thiên đạo. Kẻ nào dám bất tín sẽ ngay tại đương trường bị vạn lôi giày xéo.

Họa Sơn Chân Nhân không tin là thật hét lớn. Hắn lần này dẫn theo hơn 20 tên Trúc Cơ đệ tử, tất cả đều đã xâm nhập vào bên trong. Nếu như không một kẻ nào sống sót thì tội trạng này dù có môn chủ đứng ra xin tội cũng khó lòng bào chữa.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219