Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 195
Phần 195: Đêm mưa lạnh lẽo 18+

Chu Lệ Ảnh sửng sốt muốn rút tay trở về.

– Trần công tử, hay là… dừng lại tại đây thôi. Chúng ta nếu thật sự tiếp tục thì ngươi danh tiếng sẽ bị một nữ nhân không còn trinh trắng như ta bị hủy hoại không còn.
– Phu nhân nàng còn chưa hiểu được lòng ta, Trần Duyên này từ khi gặp nàng đã thật sự đem lòng yêu thương. Ta còn lo rằng nàng sẽ chán ghét ta, không muốn ở bên cạnh ta.

Nàng chực bật khóc, thì ra hắn không xem thường nàng. Tại nơi này đối với nữ nhân hai chữ trinh tiết luôn được xếp hàng đầu. Mỹ phụ dù đã rơi vào lưới tình của hắn nhưng vì xấu hổ nàng không còn trong trắng nữa, mà còn tệ hại hơn khi đã là một nữ nhân đã có trượng phu vẫn muốn cùng hắn làm cái chuyện tày trời kia, hai chữ “trinh tiết” đã bị nàng chôn vùi xuống vực sâu vạn dặm.

– Chàng… chàng không chê ta?
– Phu nhân, làm sao Trần Duyên ta có thể chối từ nữ nhân tuyệt diễm như nàng được.
– Gọi ta là Lệ Ảnh.
– Được. Lệ Ảnh, nữ nhân của ta.

Tay ngọc không còn kháng cự được hắn dìu dắt dần xâm nhập vào nơi thần bí nhất của nam nhân. Diễm phụ không còn thần tình bá đạo như trước, nàng trông như một tiểu cô nương ngại ngùng khám phá mọi thứ.

Sắc mặt có chút trầm trọng, tay ngọc khi vừa chạm vào thứ gì đó cứng rắn như thiết côn lại tỏa ra nhiệt lượng không nhỏ. Tuyệt sắc gương mặt như tô điểm thêm một màn phấn hồng, nàng ngại ngùng nhưng được Trần Duyên khuyến khích, diễm phụ làm liều. Nhẹ nhàng vòng lấy tiểu Trần Duyên, nàng tay kia kéo xuống hắn cuối cùng vật phòng bị.

– AH!!!

Chu Lệ Ảnh bật thốt. Nàng song mục khó tin chằm chằm nhìn vào thứ kinh khủng trước mắt. Trần Duyên long côn không khỏi quá lớn đi, nàng hoảng sợ không rời mắt.

– Thứ… thứ đó có thể cự đại như thế này sao?
– Lệ Ảnh ngoan, nơi đó của ta thật sự rất thống khổ a, nàng còn không mau xoa diệu cho nó.

Trần Duyên đắc ý.

– Thứ này rất ấm áp, thiếp rất thích. Chỉ muốn giữ của chàng cự long mãi không buông tay ra thôi.

Trong chớp mắt Lệ Ảnh, lấy lại khí chất vốn có. Nàng sao lại có thể để hắn đắc ý, diễm phụ ném cho hắn một tia mị nhãn. Song thủ vô cốt loạn động, nàng cẩn trọng ôm ấp cùng đủ loại thủ đoạn trên cự long của hắn.

– Hộc… hộc… hộc, nàng quả nhiên là bảo bối chí mạng của nam nhân mà. Chỉ cần có nàng bên cạnh sợ rằng dù là nam tử hắn cốt khí rắn rỏi cũng không muốn rời giường đi.
– Đáng ghét, cái gì là nam nhân bảo bối, ta chỉ là bảo bối của một mình chàng thôi.

Nàng vừa kích thích đồng thời cùng hắn nói ra những lời dâm dục khó tin, tất cả chỉ vì muốn nam nhân của nàng có thể tận hứng. Quả nhiên không để nàng phí công vô ích, cự long lúc này đã lớn hơn một vòng, tỏa ra khí thể uy nghi như muốn nàng triều bái.

– Nàng kỹ thuật lại điêu luyện như vậy, có phải trước đây đã cùng lão công nàng luyện qua rất nhiều không?
– Hừ, hắn cùng phế nhân còn không bằng, chỉ được một hai hô hấp đã mềm nhũn làm sao có diễm phúc để thiếp tung hết “tuyệt kỹ” được chứ.

Diễm phụ gối đầu lên chân hắn, để cự long đặt trên má mình. Nàng lưỡi thơm liếm láp hắn long châu, dùng toàn tâm toàn ý phục thị đế vương của nàng.

– Tao nữ, nàng không được ích kỷ như vậy được, nhìn xem tay của ta cũng đang lạnh buốt đây.
– Thiếp có tội, để tao nữ này ủ ấm chúng cho chàng.

Diễm phụ dâm mỹ nở nụ cười, song thủ to lớn được nàng bắt lấy, sau đó chúng bên trên thiếp thân áo yếm. Nơi trọng yếu bị bao lấy nhưng nàng không hề lo sợ, mị nhãn khiếu khích làm cho Trần Duyên hỏa dục sôi trào.

– Hừm, chỉ như vậy không thể nào thỏa mãn ta được.
– Ah! Chàng… chàng đừng mạnh tay như vậy nha.

Hắn giả đò giận dữ, nới lỏng nàng đạo bào. Thiếp thân áo yếm đã căng cứng vì không còn đủ sức giam cầm hung khí bên trong. Lớp phòng bị kia cuối cùng cũng bị Trần Duyên gạt bỏ, không khiến hắn thất vọng, hai đại cự sơn như muốn nhảy tung ra ngoài. Dù y phục vốn rộng rãi nhưng lại phải buông kiếm đầu hàng trước sự vĩ đại của chúng. Tiền vốn của nàng quả thật lợi hại, dù ngực áo đã được Trần Duyên mở ra nhưng “chúng” vẫn có thể đặt trên đó, đôi gò bồng đảo không vì thế trở nên dị dạng mà vẫn giữ được khe ngực hình dáng.

– Tình nhân của thiếp, chàng đã vừa lòng chưa?
– Tuyệt mỹ, tuyệt mỹ. Nàng nhìn xem, chúng chính là tạo vật đẹp đẽ nhất thế gian. Lớn mà lại căng tròn vô cùng a, tuy chưa chạm vào nhưng ta khẳng định hai đại bạch thỏ này chính là hung khí lợi hại nhất thế gian.
– Đó là do thiếp đã tốn công chăm sóc chúng, mấy mươi năm nay vẫn chưa có kẻ nào có thể hưởng dụng, chỉ làm lợi cho chàng thôi.

Trần Duyên thèm khát đã lên tới cực đỉnh, nước miếng không thể kiểm soát chảy ròng ròng. Hắn như một tiểu hài từ thèm khát, điên cuồng lao tới hàm răng bị chôn sâu vào nơi thần tiên. Song thủ mạnh mẽ nhào nắn chúng muôn hình vạn trạng. Tiểu đậu hồng hồng đã căng cứng, vểnh lên khiêu chiến với hắn.

– Chàng… chàng mau dùng lực thêm nữa, sướng… sướng quá…

Hai tiểu đậu một bên được Trần Duyên dùng miệng bú mút như tiểu hài tử. Còn bên kia thì lại được nhất thủ của hắn vân vê một cách điên cuồng.

– Tao nữ nhân, nàng có vẻ vô cùng hưởng thụ a. Có phải trong này khô hạn đã lâu rồi đứng không?

Chu Lệ Ảnh không còn cố kị, nàng rên rỉ thanh âm nấc kên từng cơn. Diễm phụ đối với Trần Duyên dâm đãng hành động dù có hoang đường tới mức nào đều nhiệt liệt phản ứng.

Gương mặt tuyệt mỹ cùng miệng nhỏ nhắn khêu gợi đang bị lấp đầy bởi Trần Duyên cự long. Hắn hung ác ngồi lên trên bầu ngực căng tròn, song thủ chộp lấy đầu tóc nàng lại gần cự long giận dữ. Lệ Ảnh không vì như vậy mà cảm thấy nhục nhã, diễm phụ thập phần phối hợp miệng nhỏ mở lớn dùng hết sức bình sinh thôn phệ cự vật to lớn kia.

– Ha ha ha tao nữ, nàng đúng là bảo bối không làm ta thất vọng, nuốt sâu vào nữa a. Để suốt cuộc đời này nàng sẽ khắc ghi hương vị mãi mãi không thể quên.

Diễm phụ tao lãng sắc mặt buông bỏ, không cố kị để mặt Trần Duyên tóm lấy tóc nàng chơi đùa nàng miệng thơm. Cự long bá đạo ra vào liên tục, có khi đâm sâu xuống tận cổ họng nàng như thể không có hồi kết.

– Ta bắn a…

Cuối cùng hắn cũng đã phóng xuất, mấy thắng nay thanh tâm quả dục rốt cuộc cũng có thể được đền đáp. Tinh dịch nhiều không đếm xuể mạnh mẻ bao phủ lấy miệng nàng. Tới khi mỹ phụ không thể nào kịp thời đem thứ nhơn nhớt kia nuốt xuống thì Trần Duyên lại bắn lên nàng tuyệt mỹ khuôn mặt.

– Cho thiếp nữa đi, hương vị rất hảo a, thật là đặc… được tắm trong tinh hoa của chàng thiếp không phải là đang nằm mơ nha.

Dâm phụ thèm khát biểu hiện khiến bất kỳ nam nhân nào cũng trở nên điên cuồng. Nàng quy phục quỳ xuống hắn dưới chân Trần Duyên, hai tay nâng lên thần tình thèm khát đón nhận hắn tinh hoa. Từng dòng tinh dịch đặc sệt được tao lãng nữ nhân xoa khắp người như thể đó là mật thủy, nàng còn hứng lây một vóc đặc sệt tinh dịch kia, môi mềm khẻ mở, chiếc lưỡi tham lam cuốn lấy chúng thành những sợi kéo dài vẻ mặt thập phần hưởng thụ.

– Công tử, chàng quả nhiên rất lợi hại a, nếu như số tinh hoa vừa rồi bắn vào trong hạ thể của thiếp sợ rằng thiếp cũng không thể giữ nổi vè ngoài trung trinh để những kẻ ngoài kia dòm ngó rồi.
– Ta mặc kề nàng bên ngoài thế nào, dù nàng có là ma đầu giết người không ghê tay nhưng khi trở về lại trở thành tao lãng nữ nhân của Trần Duyên ta a.

Lệ Ảnh phục dưới chân, giúp Tiểu Trần Duyên bên dưới cẩn trọng tẩy rữa. Ngoài kia cơn giông đã tan, thái dương cũng sắp ló dạng lộ ra một vị phu nhân y phục không chỉnh tề, trên người dính đầy dâm dịch. Nàng còn đang hướng một vị nam tử cúc cung hầu hạ, chỉ cần nghĩ những tên gia nhân trong nhà trông thấy cảnh tượng này cũng khó lòng chịu được.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219