Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 163
Phần 163: Kim Xích Hổ

Mặc cho người Ma Kiếm Sơn như muốn ăn tươi nuốt sống bốn người bọn họ, Trần Duyên trong đầu tâm tư không ngừng lưu chuyển.

– 10 Đầu cấp 2 yêu thú, sợ rằng chỉ có Ma Kiếm Sơn đệ tử tham gia thí luyện đông đúc mới có thể trong 3 tuần trăng mang về đủ số.

Phong Ma Sơn tính cả hắn Tứ Trưởng Lão chỉ đề cử bốn người, không như những sơn môn khác một vài Luyện Khí kỳ đệ tử có đặc thù thực lực cũng được đặc cách tiến cử.

– Đại sư huynh, chúng ta cùng Ma Kiếm Sơn đã thật sự trở mặt thành thù, nếu đơn độc xông vào muội e rằng bọn chúng sẽ hạ độc thủ. Hay là chúng ta cùng các sơn môn khác…
– Bọn chúng còn sợ hãi Ma Kiếm Sơn hơn chúng ta, dù sư muội có hết lời dụ ngọt e rằng chuyện này cũng khó thành.

Quả nhiên lời hắn nói không sai, những kẻ khác lúc này chính là ôm tâm tư bọ ngựa bắt ve chim sẻ rình sau lưng. Cấm Địa đi ra những sơn môn khác nếu không phải toàn diệt thì cũng chỉ được một tên may mắn sống sót không như Phong Ma Sơn cùng Ma Kiếm Sơn nhân tài đông đúc. Chỉ cần bọn chúng đấu đá lẫn nhau lưỡng bại câu thương thì không còn chuyện gì có thể thuận lợi hơn.

– Không lẽ sư muội lo ngại chúng ta không bằng những kẻ khác sao?

Trần Duyên hướng Bạch Long thần bí nở nụ cười, không đợi nàng nhiều lời, hắn đã đạp pháp kiếm hướng Ma Kiếm Lâm mà đi.

– Tưởng Niệm sư tỷ, chúng ta thật sự phải đi sao?
– Như Phong, đệ thấy chúng ta còn sự lựa chọn nào khác? Hai người các ngươi chưa tận mắt thấy đại sư huynh đáng sợ, ta tin rằng dù chúng ta tiềm tu trong Cấm Địa mấy mươi năm cũng không đủ trước mặt hắn làm cao giá.

Tưởng Niệm thần tình bất biến đạm mạc nói ra suy đoán của bản thân. Bạch Long từ chối đưa ra suy đoán, còn Như Phong hắn vẻ mặt ngập tràn khó tin. Hắn đã gặp qua không ít cơ duyên, thực lực so với trước đã khác biệt to lớn không phải một kẻ bị gạt ra khỏi Cấm Địa có thể so bì.

– Các vị sư đệ, sư muội ắt hẵn là lần đầu xâm nhập Ma Kiếm Lâm đi?
– Tuy rằng nơi đây ẩn chứa nhiều cạm bẫy nhưng không thể nào so với Cấm Địa khắp nơi hung hiểm.

Như Phong khịt mũi coi thường, hắn lòng tin bành trướng hữu thủ siết chặt đại kiếm nội tâm thập phần nôn nóng.

– Khà khà khà. Nếu như sư đệ đối với thực lực tin tưởng thì ta cũng không nhiều lời.

Trần Duyên từ hư không triệu hồi ra hàng trăm đầu linh trùng, bọn chúng phân tán khắp bốn phương tám hướng.

– Dù sao chúng ta vẫn còn 3 tuần trăng không cần phải vội vã, yêu thú đầu tiên chỉ là một đầu cấp 2 Đinh đẵng ba người tốt nhất là nhanh chóng diệt sát nó.

Vừa dứt lời, tiếng hú ghê rợn vang lên, đầu yêu thú kia rõ ràng vô cùng phẫn nộ, hàng trăm cổ thụ bị xô ngã, mặt đất như muốn nứt toác ra. Từ xa xa thấp thoáng một đầu lão hổ thân cao ba thước trên người một màu xích hồng vô cùng nổi trội.

– Kim Xích Hổ, trong hàng Đinh đẵng yêu thú cũng tính là bá chủ.

Tưởng Niệm ngay tức khắc nhận ra hung thần đang lao tới kia không phải là dạng tầm thường, tiểu phiến đã được nàng tế ra quả thực đây không chỉ là một trận giao đấu đơn giản.

– Trần Duyên sư huynh, sư huynh không muốn ra tay sao?

Bạch Long pháp kiếm đã được nàng thủ sẵn từ trước, bên kia Như Phong sắc mặt nghiêm nghị đại kiếm trên lưng run rẩy không ngừng rõ ràng hắn đang tích súc pháp lực hòng phóng ra sát chiêu.

– Ta sẽ không tham dự trận chiến này, sư muội ta muốn chứng kiến thủ đoạn của các ngươi thật sự có đúng như lời đồn đãi.

Bạch Long trông thấy dáng vẻ vô sĩ của hắn giận nghiến răng nhưng đây không phải là lúc cùng Trần Duyên tính toán. Đầu linh trùng ban nãy đã dẫn dụ tới yêu thú vô cùng mạnh mẽ, vượt xa so với dự kiến của nàng.

– Gầm…

Kim Xích Hổ đang ung dung thưởng thức con mồi liền bị linh trùng quấy rầy làm nó vô cùng phẫn nộ. Truy đuổi tới đây lại thấy có kẻ đã chờ sẵn càng khiến yêu thú trở nên điên cuồng liền thay đổi chủ đích hướng ba người bọn họ lao tới.

– Tiên Đằng Giáng Lâm.

Tưởng Niệm thủ đoạn quả thật đã không nhỏ tăng lên, từng cọng dây gai thô to như eo người trưởng thành chui lên từ mặt đất. Chúng như những sinh vật có tính mạng bám chặt lấy tứ chi yêu hổ, càng vùng vẫy những căn dây gai càng quấn chặt từng tia tiên huyết do gai nhọn cắm sâu vào da thịt đã bắn ra.

– Không tệ nha, Niệm nhi rõ ràng có thể tự thân chế ngự một đầu cấp hai yêu thú, nàng tu vi cũng chỉ là Trúc Cơ tầng 1, quả không đơn giản.

Trần Duyên thầm tắt lưỡi, đừng nói là yêu thú Đinh đẵng, dù là yêu thú Bính đẵng thì Trúc Cơ tầng 1 tu sĩ có không nhỏ khả năng ôm hận nằm xuống.

– Tiểu tử ngươi không cần mừng thầm vội, lão phu nhớ không sai thì Kim Xích Hổ vẫn còn một chiêu thức bảo mệnh a. Kia rồi, Cuồng Bạo thật sự đã được yêu hổ kia vận dụng.

Chu lão hứng khởi nhìn đầu xích hổ toàn thân càng trở nên trói lọi, không chỉ có thế lực lượng trở nên bạo tăng rõ rệt. Tứ chi phình to khiến những căn dây gai vốn trói chặt bên dưới lần lượt bị kéo đứt.

– Như Phong sư đệ, ta đã tới giới hạn còn không nhanh ra tay.
– Tiêu Phong Kiếm Pháp – Sát Tâm Kiếm.

Đại kiếm vốn được hắn dùng nguyên khí khống chế trôi lơ lửng trên không trung bỗng nhiên dùng tốc độ khó tin bắn tới yêu hổ nơi hiểm yếu nhất.

Yêu thú cấp 2 vốn đã hình thành linh trí, mấy trăm năm lăn lộn khiến nó cảm nhận được to lớn hiểm nguy đang lao tới. Liều mạng, mặc những căn dây gai đã cắt vào xương cốt Kim Xích Hổ nghiêng người, trong khoảnh khắc đại kiếm trượt khỏi mi tâm cắt đi một bên tai, cứ như vậy lao tới chặt gãy hàng đại thụ phía sau khiến chúng không khác gì đậu phụ.

Tính mạng được kéo về Xích Kim Hổ không những không sợ hãi lại càng trở nên hoang dại, cả người đầy tinh huyết càng thúc dục bản tính khát mồi lên tới đỉnh điểm.

Đại chiêu vừa rồi không những mang tốc độ khó tin nổi mà uy lực cũng kinh người chỉ xuyết chút nữa liền đem một đầu cấp 2 yêu thú miễu sát. Nhưng để thi triển cũng phải trả cái giá không nhỏ, Như Phong trong người chân khí hầu như đã cạn kiệt, binh khí chưa thể thu hồi bất lực nhìn yêu thú xông tới.

– Uy Long Ngâm.

Bạch Long miệng ngọc phát ra thanh âm không chỉ chói tai, ẩn ẩn trong đó là tác dụng công phá linh hồn. Kim Xích Hổ không kịp đề phòng đành lĩnh trọn, cả người bị đánh xa gần mười dặm kịp thời cứu Như Phong một mạng.

Tận dụng yêu hổ chưa lấy lại tỉnh táo ba người nhanh chân hội họp, cả ba tuy pháp lực không còn ở mức đỉnh phong nhưng khi kết hợp cũng đủ sức cùng đầu yêu thú kia triền đấu, sinh sinh chèn ép nó cho tới chết.

Kim Xích Hổ nữa ngày giao đấu nhưng ba cái gai trong mắt kia thập phần ương ngạnh dù nó đã vận dụng không ít thủ đoạn hai bên đều đã trọng thương nhưng tình hình vẫn chưa thể ngã ngũ.

Hai tai tinh nhạy trong khoảnh khắc nghe được chuyển động phía sau, yêu hổ đề phòng tránh ra xa, thân ảnh một nhân loại xuất hiện sau táng lá. Không chần chờ Kim Xích Hổ gầm lớn, ngũ trảo sắc nhọn như muốn xé toạc hắn.

– Khà khà khà, ngươi hành động quả nhiên không ngoài dự đoán của ta.

Trần Duyên cố tình gây ra động tĩnh, yêu thú đều có bản tính tránh nặng tìm nhẹ, so với ba người Tưởng Niệm khó chơi kia thì một kẻ đơn độc như hắn chính là con mồi vô cùng thích hợp. Ba người Tưởng Niệm bề ngoài vẫn còn trong tình thế giằng co nhưng lại thập phần hung hiểm, bọn họ rõ ràng chưa từng chiến đấu cùng cấp 2 yêu thú. Thực lực bản thân tuy có chút vượt trội nhưng vẫn không thể sơm kết thúc tính mạng của yêu vật này.

Trông thấy yêu thú bỏ đi ba người thở phào nhẹ nhõm, nhưng theo phương hướng mà Xích Kim Hổ phóng đi sắc mặt ba người đều có chút khó coi.

– Không ổn là đại sư huynh.

Bạch Long hoảng hốt, Kim Xích Hổ trong cơn khát máu nếu như Trần Duyên bị nó phát hiện thì… ba người nhìn nhau không nói tự thông đều phi người bám theo yêu thú.

Trần Duyên nhẹ nhàng phóng người xuống đất, hai mắt đánh giá đầu yêu thú kia, hắn bề ngoài không có gì là kẻ sắp xung trận.

– Tiểu Mập Mạp lần này không cần ngươi ra tay, ta muốn kiểm chứng nhục thân sau khi trải qua Khô Mộc Đại Pháp rèn luyện đã trở nên cường đại tới mức nào.

Tinh Thần Trùng hăng hái muốn lập công nhưng lại bị Trần Duyên đổ một gáo nước lạnh trở nên mất hứng đành cuộn người trên vai hắn chứng kiến kịch hay.

– Kim Xích Hổ ngươi xuất hiện rất đúng lúc, mấy mươi năm qua coi như ngươi là vật để Trần Duyên ta khai đao đi.
– Khô Mộc Đại Pháp.

Chân Khí chuyển động, công pháp được Trần Duyên dễ dàng vận chuyển. Nhục thể trở nên khô héo, làn da siết chặt lại khiến hắn ốm đi một vòng. Nhưng đừng vì vậy mà coi thường những tiểu thảo dưới chân lần lượt bị khí thế phóng ra đổ ngã rạp xuống đất.

Hữu thủ siết chặt thành quyền tay áo bay phấp phới, Xích Kim Hổ đã ở ngay trước mặt. Trần Duyên bất chợt biến mất ngay trước mắt khiến yêu hổ giật mình, chỉ một khắc sau không biết từ đâu cơn thống khổ ập tới.

Cả đầu lâu như bị đám thủng, những chiếc nanh sắc nhọn dễ dàng nghiền nát nham thạch cũng bị đánh gãy tan tác. Cả ngươi như viên đạn lạc bay ngược trở về.

Ba người nội tâm bất an lao đi bỗng chốc nhận ra một thứ hình thù kỳ lạ đang tiến đến, nghiêng người tránh né thì hình ảnh Kim Xích Hổ huyết nhục đầy mình hiện lên làm cho cả ba người không thể tin vào trong mắt.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219