Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 23
Phần 23: Tú Hạ Thảo song tu 18+

Bước vào mật thất tu luyện, linh thảo bên trong đều xanh tốt. Không ngờ Hạ Thảo tu luyện đột phá mà chúng không có hề hấn gì, Mộc Linh Thể quả nhiên có tác dụng ôn dưỡng linh thảo.

Sau khi trồng xuống linh dược Trần Duyên liền ngồi xuống giường, chiếc giường bằng đá này là hắn vừa mới gọt ra bên trên là da thú mềm mượt. Không thể lúc nào hắn và Hạ Thảo đều dã chiến hay tu luyện trên bồ đoàn được.

Tú Hạ Thảo tiến lại gần quỳ xuống cởi giày cho Trần Duyên thì bị kéo lên ôm vào lòng. Ôm lấy thân thể mềm mại tràn đầy xúc cảm khiến Trần Duyên thoải mái. Hắn một tay sờ soạng, chiếc lưỡi liếm mang tai nàng rồi thì thầm:

– Tiểu nô của ta không ngờ tu luyện nhanh đến vậy, mới có nữa tháng mà nàng đã đuổi kịp ta rồi.

Hạ Thảo từ ngày được hắn mưa móc thì cơ thể cực kỳ mẫn cảm, chỉ cần ngã vào lòng hắn thì nàng liền xụi lơ, thở hổn hển khó khăn nói:

– Du tu vi có cao bao nhiêu thì thiếp vẫn là tiểu nữ nô của chủ nhân chàng, hằng ngày chỉ chờ mong được ban ơn mưa móc.

Nghe nàng nói khiến hắn rất cao hứng liền hôn thật sâu. Sau khi màn đuổi bắt của lưỡi kết thúc thì Trần Duyên xông tới xé nát y phục nàng.

Hạ Thảo lúc này không khác gì con cừu non chờ lão sói ăn thịt. Trần Duyên liền tấn công đôi thỏ ngọc của nàng, đây là nơi hắn rất thích.

Còn Chu lão và tiểu mập mạp thì hắn đã đóng não hải trước khi vào động phủ rồi, chuyện tốt của mình thì ai lại muốn cho kẻ khác thấy chứ.

Thấy hắn như con sói hám tình Hạ Thảo nũng nịu cất giọng:

– Đừng mà chủ nhân, nếu chàng xoa nắn nhiều vậy thì sau này chúng sẽ rất lớn tiểu nô khi đi lại sẽ khó khăn.

Nghe nàng nói vậy Trần Duyên cười khà khà tay vừa nắn miệng thì lưu manh nói:

– Không sao ta rất thích nữ nhân ngực lớn, nàng ngực càng lớn ta càng thích.

Trần Duyên bắt đầu rong ruổi trên người Hạ Thảo, nàng hiểu ý hắn cố gắng thả lỏng người miệng thì dâm đãng rên lên:

– Tiểu nô sướng quá cầu xin chủ nhân mạnh tay thêm nữa ah… ah… đúng là chỗ đó mạnh nữa lên ah… ah…

Thấy nàng rên rỉ hắn càng kích thích tay ra vào tiểu huyệt của nàng càng lúc càng nhanh.

Lúc sau Hạ Thảo phún xuất, thấy cơ thể nàng run lên do vừa cao trào Trần Duyên nghỉ ra ý tưởng mới. Hắn bắt nàng quỳ gối tay chống trên giường kiều đồn hướng về phía hắn.

– Đúng rồi cao nữa lên, cho chủ nhân của nàng thấy toàn bộ cặp mông tròn lẵng của nàng đi nào.

Mặc dù đã không còn sức lực, lời nói của hắn như có ma lực lôi kéo làm nàng không thể không nghe theo. Thấy hắn đang chăm chú ngắm nhìn phía sau của mình nàng càng cảm thấy kích thích rên lên:

– Xin chủ nhân hãy làm thiếp đi, tiểu nô của chàng đã không chịu nỗi nữa rồi.

Trần Duyên nghe vậy liền xảo trá cười dùng lưỡi thăm thú đồn bộ vểnh cao kia.

Lưỡi hắn như con rắn du hành, từng xúc cảm nhẹ nhàng trên bờ mông trắng nỏn, trơn trượt làm cơ thể nàng co giật. Biết Hạ Thảo đang rất mẫn cảm Trần Duyên liền bất ngờ đánh mạnh vào, bàn tay đánh mạnh vào mông nàng cảm giác đàn hồi này khiến Trần Duyên sung sướng không thôi.

Còn Tú Hạ Thảo thì run lên bần bật sau từng cú đánh của hắn, từng giọt nước mắt chảy ra, nàng cắn chặt răng không kêu thành tiếng. Chỉ một lúc sau cơn đau liền biến thành khoái cảm nàng không còn kìm nén nữa rên rỉ nói:

– Ah… ah… Mạnh lên nữa chủ nhân hãy… hãy trừng phạt tiểu nữ nô dâm đãng của chàng đi.

Trần Duyên biết tâm trí nàng đã trong cơn dục vọng không thể nào thoát ra được. Hắn khoái trí cởi hết y phục, cự long to lớn chạm vào tiểu cô nương của nàng mà không tiến vào. Hắn cố ý làm ước con cặc cho việc tiếp theo dễ dàng hơn nhưng Hạ Thảo đã không chịu nổi nữa, nàng tự đẩy kiều đồn về phía sau làm cự long chui thẳng vào tiểu điền loa.

Trần Duyên giả bộ giận dữ húc mạnh vào trong trừng phạt nàng.

– Tiểu nô của ta, nàng quá tự ý rồi lần này ta phải dạy dỗ nàng thật nghiêm khắc.

Nói rồi Trần Duyên đẩy hông, tay thì đánh mạnh vào kiều đồn co giãn của nàng. Tới khi Hạ Thảo không còn chịu nỗi nữa, hai tay không còn sức lực chống đỡ thân thể hắn mới tha cho nàng.

Tú Hạ Thảo đã phóng xuất bốn lần mà hắn vẫn chưa lên đỉnh lần nào Trần Duyên vỗ nhẹ vào lưng nàng thì thầm nói:

– Tiểu nô của ta, chủ nhân nàng còn chưa thỏa mãn nàng không thể trốn tránh trách nhiệm được.

Tiểu phụ nghe thấy liền đỏ mặt, nàng liền vội lấy tay tóm lấy mệnh căn của hắn miệng liền liếm mút.

Thấy nữ nhân đang say sưa thì Trần Duyên liền lùi lại. Thấy vật yêu thích tự nhiên vụt khỏi nàng dùng ánh mắt thèm khát ngước nhìn. Thấy hắn gật đầu đồng ý tiểu phụ hưng phấn bò tới đưa cự long vào miệng dường như đó là thứ ngon nhất mà nàng từng nếm được.

Thấy mỹ phụ dâm đãng như chó cái thèm khát cự long làm Trần Duyên rất hài lòng. Hắn từ từ lùi lại thì nàng liền tiến tới nhất quyết không cho tiểu Trần Duyên kìa rời khỏi miệng mình.

Một hồi chơi đùa cơ thể của nàng Trần Duyên mới phóng xuất, chất lỏng trắng đục kia vào trôi thẳng vào trong cổ họng nàng rồi tràn ngập lên miệng. Hạ Thảo lấy tay hứng từng giọt tinh hoa đang trào ra liếm cho bằng sạch mới thôi.

Sau khi dùng miệng rửa sạch cự long của Trần Duyên thì hắn ôm nàng ngồi xuống bắt đầu tu luyện. Tú Hạ Thảo như con mèo nhỏ nằm trong lòng, lúc này nàng không còn vẻ lẵng lơ lúc nãy mà mãn nguyện thưởng thức khoảng thời gian yên bình.

Hạ Thảo không cần phải tốn công thu thập linh khí, thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” chỉ cần tu sĩ hấp thu rồi truyền sang cho đạo lữ của mình là được.

Mỗi ngày Trần Duyên đều giao hoang với Hạ Thảo, hắn không dám mạnh tay sợ làm nàng ăn không tiêu. Còn nàng thì mỗi ngày đều chờ đợi cơn mưa móc làm khoảng thời gian này Trần Duyên đều sống trong hương diễm.

Một tháng trôi qua, tốc độ tu luyện của bản thân cũng khiến hắn giật mình không thôi. Hiện nay hắn và tiểu mỹ phụ đều đã là Luyện Khí kỳ tầng sáu, đó là do Trần Duyên đã chia một nửa linh khí cho Hạ Thảo. Đối với nữ nhân của mình hắn không keo kiệt bao giờ.

Với tốc độ tu luyện hiện giờ thì trong vòng hai năm tới Trần Duyên cơ hội bước chân vào Trúc Cơ.

Mỉm cười thỏa mãn vỗ nhẹ lên đầu tiểu miêu đang nằm ngủ trong lòng. Hạ Thảo đang say giấc thì bị gọi dậy đôi mắt buồn ngủ nhìn hắn…

Trần Duyên vẻ yêu chiều nắn bóp kiều đồn của nàng rồi nói:

– Tiểu nô lười biếng của ta, tới lúc đi thôi. Chủ nhân có việc trọng yếu phải đi giải quyết nàng ở lại trông nhà chờ ta trở về.

Nghe thấy phải rời xa Trần Duyên nàng thật sự không muốn, một tháng ở bên hắn làm nàng mê đắm không dứt ra được.

Nhìn thấy ánh mắt không nỡ của nàng Trần Duyên liền bất đắc dĩ thở dài. Hắn đi hẹn ước với Hà Diệu không thể dắt theo nữ nhân đi được với lại hắn muốn Hạ Thảo ở lại đây tu luyện giúp hắn ôn dưỡng linh thảo.

– Ngoan nào chờ ta trở về sẽ đền bù mọi thứ cho nàng.

Hạ Thảo ai oán nhìn hắn rồi đôi tay búp non luồn vào hạ thể nắm lấy mệnh căn của hắn rồi lằn lơ nói:

– Chủ nhân đã đi lâu vậy thì trước khi đi hãy cho tiểu nô lần cuối để nhớ mong vơi đi một chút.

Thấy nàng cầu xin Trần Duyên mừng còn không kịp liền đè nàng xuống tiếp tục xâm nhập.

Ba ngày sau Trần Duyên rời khỏi động phủ, Hạ Thảo đã thỏa mãn ngất đi. Hắn không muốn đánh thức nàng liền yên lặng rời khỏi.

Trần Duyên một đường thẳng tiến Thiên Độc Sơn. Tới chân núi cũng như lần trước mặc dù thực lực đại tăng nhưng hắn cũng không xúc động tiến vào mà phóng đi truyền tin phù.

Một lúc sau một bóng dáng khả ái xuất hiện, không ai khác chính là tiểu la lị Hà Diệu. Nàng vừa xuất hiện khung cảnh xung quanh thay đổi hẳn, Hà Diệu như một nữ hài vô lo nhìn hắn mỉm cười trong sáng.

Từng bước nhảy chân sáo kết hợp với khuôn mặt xinh xắn của nàng làm Trần Duyên như quên đi phiền muộn. Thấy hắn nhìn chằm chằm Hà Diệu đỏ mặt bẻn lẻn nói:

– Mặt muội có dính lọ à? Sao mà huynh cứ nhìn chằm chằm vậy?

Trần Duyên chợt giật mình phát hiện bản thân thất thố liền cười ngượng nói:

– Chỉ là lâu ngày thấy mới thấy muội nên ta muốn ngắm lâu một chút…

Lúc này sắc mặt tiểu la lị đã như trái táo chín đỏ ngượng ngùng đi tới. Vừa mới lại gần nàng liền bất ngờ không thôi như chú chim nhỏ rối rít hỏi:

– Tu vi của huynh, không ngờ mới có hơn ba tháng mà huynh đã là Luyện Khí kỳ tầng sáu chẳng lẽ đan điền của huynh đã…

Nhìn nàng rối rít hỏi Trần Duyên phì cười gật đầu ra hiệu mọi thứ đều đã ổn thỏa.

Thấy hắn thật sự xác nhận tiểu nha đầu mừng rỡ đôi mắt hiện lên tia nhu hòa.

– Thật là tốt quá, vậy là huynh không còn bị hành hạ trật vật khi tu luyện nữa.

Tiểu nha đầu vẫn còn nhớ như in lần đầu thấy hắn tu luyện, một hài tử cắn răng cơ thể run run đau đớn. Đối với kẻ khác mỗi lần hấp thu linh khí là mỗi lần hưởng thụ còn đối với hắn mỗi tia linh khí vào đan điền như những con dao găm đâm vào người.

Nàng nhìn hắn liền òa khóc đói xông vào cứu Trần Duyên nhưng bị sư phụ hắn ngăn lại. Khi tỉnh lại Trần Duyên biết được mọi chuyện liền cấm tiệt nàng tới gần khi hắn tu luyện.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219