Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 132
Phần 132: Hóa Mộc Quyết đột phá

Một vòng, hai vòng, ba vòng… Hóa Mộc Quyết như du long chạy khắp mọi ngõ ngách trong người hắn. Cuối cùng lại điên cuồng dồn nén tại đan điền. Mười cây cấp 2 Giáp đẵng linh dược đã tề tụ, đây chính là lúc thích hợp nhất để hắn pháp quyết đột phá.

Trần Duyên như thể cảm nhận thấy chân khí trong cơ thể đang cùng đan điền giằng co không ngừng. So với tầng một Hóa Mộc Quyết tầng hai mang lại thống khổ gấp trăm lần. Từng cọng gân, thớ thịt như bị phá đi đắp lại không thể nào đếm xuể, gương mặt hắn vặn vẹo dữ tợn.

– THU.
– GAAAAA…

Hai tay bắt quyết nguyên khí trong người đã đạt đến đỉnh phong. Ngay trong chốc lát tất cả luồng nguyên khí khổng lồ đó bị đan điền bao bọc, người ngoài nhìn vào sợ rằng cũng khó mà tin nổi, dưới bụng của hắn đang phình to như một con thiềm thừ.

– Thân ta quy mộc, nguyên khí hội tụ.

Đan điền dần nhỏ lại, đây chính là lúc mà cơn thống khổ mới thật sự bộc lộ ra. Trong giới tu tiên nơi mà mỗi tu sĩ sợ hãi nhất không cần phải nghĩ đó chính là đan điền. Nơi mà tất cả nguyên khí tích tựu nếu như đan điền ngươi gặp phải vấn đề thì kẻ đó không cần phải nhiều lời, đoạn đường tu đạo của ngươi đã đứt đoạn. Dù có kinh mạch to lớn cỡ nào thì đó cũng chỉ là dùng rỗ tre múc nước cả đời đều hoang phí.

Hắn vừa liều mạng nhưng không thể làm mất đi ý chí, chỉ cần một khắc sơ hở nhẹ thì đan điền vỡ nát tàn phế suốt đời, nặng thì thân tử đạo tiêu trên đời này không còn một kẻ mang danh Trần Duyên tồn tại.

– Không được, đạo tâm của ta vững chắc như bàn thạch không thể nào phá vỡ. Nắm chắc thực lực, nắm chắc số mệnh Trần Duyên ta phải một chân đạp bằng vùng trời này.

Từng cơn đau đớn thấm nhuần vào tâm trí, Trần Duyên không hề điên loạn cũng không chối từ. Nhẫn nại nhấm nháp từng cơn thống khổ đang xâm lược như thể chúng là mỹ thực, là trân quý không dễ dàng tìm được.

Từ dưới mặt đất, từng rễ cây thô to như mãng xà chen nhau ngẫn đầu cuốn lấy hắn nhục thể. Da dẻ cũng dần ngã màu khiến người khác cũng khó lòng phân biệt giữa hắn cùng những thân cây kia.

Hắn một mực không động đậy, hô hấp đã trở nên hòa nhập cùng linh thảo, cổ thụ. Nhục thể bấy giờ như đã hóa thành một thân cây thật sự da dẻ nứt nẻ sần sùi không khác gì vỏ cây.

Đột nhiên song mục vốn khép chặt mở lớn.

– Đây chính là tầng 2 của Hóa Mộc Quyết sao?
– Cùng thảo mộc tâm ý hòa hợp ta có thể sai khiến chúng.

Hắn đã thành công tu luyện đến tầng 2 Hóa Mộc Quyết. Thân thể trần truồng từng mảng vỏ cây bong tróc ra để lộ làn da mượt mà không tì vết. Trần Duyên như là được hoán thai chuyển cốt, tất cả những dấu vết do yêu thú hay kẻ thù mang lại đều đã không còn nữa, sự tái sinh cũng chỉ được như vậy mà thôi.

– Nguyên khí tinh thuần 6 thành, ta lúc này mới chính là Trúc Cơ tu sĩ thật sự.

Trần Duyên lẫm bẫm, trước kia tu vi đã đột phá nhưng hắn vẫn chỉ có thể thi triển công pháp cùng pháp quyết khi còn là tu sĩ Luyện Khí kỳ. Nay pháp quyết đã hoàn thiện cũng chính là lúc thực lực của hắn thay đổi nghiên trời lệch đất.

– Tướng công…
– Tướng công…
– Chàng thật sự bình an, tạ ơn trời phật cuối cùng chàng cũng bình an vô sự.

Thần thông Thiên Hạ Hồng Lô quả nhiên không thể đo lường, các nàng không ngờ lại cảm nhận thấy cơn thống khổ cùng cực của hắn. Nhiều lần chúng tỉ muội muốn phá cửa xông vào nhưng Hạ Thảo lại nhanh tay ngăn cản. Nàng biết nếu như tiến vào sợ rằng không giúp được gì cho hắn thậm chí còn khiến phu quân phân tâm thậm chí là tẩu hỏa nhập ma, nàng cũng chỉ còn biết cắn răng quỳ bên ngoài mật thất cầu xin thần tiên giúp hắn bình an vượt qua kiếp nạn.

– Hahaha Trần Duyên ta quả thật là phúc đức 3 đời mới có thể cùng các nàng kết nghĩa phu thê. Nhìn xem không phải tướng công các nàng vẫn sinh long hoạt hổ sao.

Qua cơn hoạn nạn nhìn thấy các nàng sợ hãi, lo lắng thật lòng đau xót cho hắn khiến Trần Duyên xúc động. Mở rộng vòng tay ôm chúng thể thiếp vào lòng, hít thật sâu mùi hương thơm ngát.

– Để tướng công khiến các nàng đột phá, ngàn năm thọ nguyên cũng chỉ là khởi đầu. Chúng ta phải là thần tiên quyến lữ đời đời không thể lìa xa.

Lời nói thắm thía từ tâm can. Chúng nữ hiểu ý tứ của hắn, thẹn thùng đùa giỡn không muốn mình là người mở đầu.

– Liên tỉ hay là tỉ.

Trong số 13 thể tử của hắn thì mỹ phụ Kim Liên đứng bên ngoài thất thần.

– Không… không được.
– Tướng công đã trừng phạt ta cấm dục 6 tuần trăng, chỉ mới 1 tuần trăng trôi qua ta phải nhẫn nại không để chàng phải một lần nữa thất vọng.

Nàng cắn môi không gì có thể lay chuyển.

– Liên muội ta tin chắc chàng sẽ không giận muội đâu, mau vào đây cùng chúng ta hầu hạ chàng.

Hạ Thảo diệu dàng kéo tay nàng.

– Không được, muội không thể lần này cũng chính là muội tự trừng phạt mình đời này kiếp này sẽ không trái ý tướng công một lần nào nữa.

Mỹ phụ giật tay lại ánh mắt quyết tuyệt.

Biết không thể nào thay đổi được chủ ý Hạ Thảo chỉ có thể thở dài, trong đoàn quân lão bà này của hắn nàng chính là người có thực lực cao nhất nếu như không có nàng nơi đó sợ rằng tàn binh cũng khó lòng rời cuộc.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219