Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 173
Phần 173: Hai phe giết chóc

Phía trước bọn người lai giả bất thiện, sau lưng lại là vực thẵm sâu vạn trượng. Bọn hắn đã rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, tiếp nhận nhiệm vụ tới đây giết Ma Kiếm Tông đệ tử, người vẫn chưa thấy đâu nhưng lại khiến bản thân rơi vào vòng vây nguy hiểm.

– Sư huynh, bọn chúng tốc độ đột biến, càng ngày càng nhanh hơn.
– Không còn cách nào khác, chúng ta đã bị bại lộ. Các sư đệ lần này ta e rằng phải tử chiến một trận. Kẻ nào có thể mở một đường máu thoát khỏi đây phải trở về bẩm báo tông môn trả thù cho những huynh đệ đã chết.

Hắn nghiến răng, cơ may sống sót vốn không đáng kể. Tâm trí sẵn sàng đón nhận cái chết đó mới chính là hy vọng mở ra một con đường máu cuối cùng.

– Vạn sư huynh, trên kia một toán người, bọn chúng y phục không thể đoán ra là người thế lực nào.
– Ta nghĩ 8 thành bọn chúng là kẻ xâm nhập.

Như Phong thuận miệng lên tiếng, khiến không ít người gật gù. Ma Kiếm Lâm lúc này đặc biệt phòng vệ nghiêm minh, một vùng rộng lớn đều cấm tiệt người ngoài. Bọn chúng không dám lộ diện rõ ràng không phải kẻ thiện lương.

– Chúng ta tới đây mục tiêu chủ yếu chính là Giáp đẵng yêu thú, không nên đối với bọn chúng mà gây ra bất kỳ tỗn thất nào.

Vạn Vân Phi không hổ là đệ tử lâu năm theo hầu tông chủ, hắn thập phần cẩn trọng. Nếu tin đồn không sai những người này ắt hẵn cũng đã nghe ngóng được tin tức nào đó nên mới mò tới đây. Thay vì cùng bọn chúng tranh đấu người sống ta chết thì liên hợp lại cũng là chủ đích không tệ.

Vạn Vân Phi dẫn đầu đoàn người tiến lại cách nơi ma Huyết Tông người trăm bước chân.

– Tại hạ Vạn Vân Phi đệ tử tông chủ Ma Kiếm Tông, chúng ta tới đây không hề có ác ý. Xin hỏi cao danh quý tính của các vị đạo hữu để tiện bề xưng hô.
– Hắn… hắn không hề có ác ý sao?
– Sư đệ đừng để những lời hoa mỹ kia làm lu mờ tâm trí, rất có thể đây là quỷ kế của bọn chúng.

Hắn không phải là một tên ngốc tử chỉ biết chém giết. Đối với những kế nghi binh này khó lòng khiến hắn tin tưởng.

– Bọn hắn chín thành là người của Ma Huyết Tông, đám ma nhân kia trước đây cũng không phải chưa làm qua thủ đoạn lén lút xâm vào Ma Kiếm Lâm ám sát đệ tử đang lịch luyện.
– Ta thấy lời này rất có lý, chúng ta người đông thế mạnh sao phải nhún nhường, chỉ cần xông lên bắt bọn chúng giao cho Chấp Pháp Đội tra khảo.
– …

Trong hàng ngũ mấy trăm người đông đúc không biết từ đâu xuất hiện không ít lời bàn tán càng khiến những ánh mắt nhìn về chúng trở nên bất thiện.

– Có biến chuyển, các sư đệ chuẩn bị sống mái cùng bọn chúng.
– Tiến lên giết những tên Ma Huyết Tông kia.
– Hay lắm ta cũng kìm nén nãy giờ a.

Có kẻ đi đâu ắt có những kẻ bám theo, Vạn Vân Phi mặt mo đen lại, hắn không ngờ chuyển biến lại nhanh như vậy. Dường như mọi thứ đều không tuân theo lẽ thường.

– Tại sao ta lại nãy lên suy nghĩ tất cả những gì xảy ra đều do kẻ đứng sau màn âm thầm chủ đạo.

Vạn Vân Phi không có thời gian để đắn đo suy xét, đội ngũ phía trước thông thường Trúc Cơ tu sĩ đã thụ thương không ít. Lôi Lâm dù chiến ý xung thiên đòn thế tàn độc nhưng hắn lại bị một kẻ che mặt kiềm chế khó lòng buông tay.

– Ngươi là kẻ nào, bỗn tọa trước nay ít khi thấy một kẻ lợi hại như ngươi a.
– Láo xược, hài tử hỉ mũi chưa sạch. Một tiếng xưng bổn tọa, hai tiếng hô bổn tọa Hoàng lão gia tử ngươi cả đời chính là không để hạng người như ngươi vào mắt.

Mười người không kẻ nào không là tinh anh đệ tử, ma Huyết Tông vì muốn tăng phần thuận lợi khi chấp hành nhiệm vụ đã cử ra không ít đệ tử vô cùng nổi bật. Một tên có thế chống đỡ dưới những cơn mưa công pháp trút xuống thậm chí còn tung đòn hiểm độc.

– Phong Ma Sơn người đang ở nơi đâu, tại sao lúc dầu sôi lửa bỏng này lại không thấy mặt bọn chúng.

Vạn Vân Phi pháp bảo là một thanh hắc kiếm thập phần kỳ dị, hắn không chế thanh pháp bảo này thập phần quen thuộc từng chiêu từng chiêu khiến tên cầm đầu Ma Huyết Tông tu sĩ phải gắn sức chỗng đỡ.

– Hắc Ma Thao Thiên.

Kẻ thù bỗng nhiên bị bao vây tứ phía bởi những vòng tròn kỳ lạ, hắn cả đời chưa từng thấy thứ nào tương tự.

– Ngươi đi chết đi, Vạn lý Phân Kiếm.

Từ những trận pháp kỳ dị kia pháp bảo hắc kiếm với tốc độ khó tin lao ra nhắm thẳng vào hắn phía sâu đầu lâu đâm tới.

– Hừ, ngươi đừng nghĩ dễ dàng đạt được ý đồ.

Tên ma Huyết Tông cầm đầu tu sĩ quả nhiên không phải là hạng gà đất chó kiển, hắn nhanh như chớp né qua một chiêu tất sát. Nhưng vừa quay lại hòng bắt lấy Vạn Vân Phi pháp bảo thì hắc kiếm đã lao vào vòng tròn trận pháp khác mất hút.

Phía xa trên một chân đồi, Trần Duyên không khác gì tên phú hộ mới nổi. Gối đầu trên đùi ngọc của mỹ nữ, há miệng đợi nàng bàn tay như đóa hoa lấy từng hoa quả cho vào miệng hắn. Trên mặt không hề che giấu vẻ hả hê ngắm nhìn phong cảnh vô cùng hỗn loạn đằng xa.

– Nàng đoán xem bên dưới phe nào sẽ giành lấy thắng lợi cuối cùng.

Tóm lấy nàng tay ngọc hắn đưa lên mũi hít thật sâu hương thơm nữ nhân, hứng thú cùng nàng quan chiến.

– Không phải là Ma Kiếm Tông chúng ta đại thắng sẽ có lợi hơn a?

Tưởng Niệm khó hiểu rặng hỏi.

– Nếu nàng thưởng cho ta, tướng công mới nói ra cho nàng biết.

Hắn mặt dày chỉ lên mặt mình, Tưởng Niệm từ lâu đã quen với bản chất xấu xa của hắn không lạ lẫm. Mỹ nhân ưu nhã hơi thở như lan nhẹ nhàng dùng làn môi mềm điểm trên má khiến hắn cười khoái trá.

– Khà khà bọn chúng bên nào tỗn thất đều có lợi, chúng ta chỉ có nhiệm vụ cuối cùng là dọn bãi a.

Hắn vô sĩ trêu đùa mỹ nữ, trong khi hơn trăm tu sĩ dưới kia không ngừng chiến đấu người sống ta chết.

– Hai vị sư đệ, sư muội có lẽ đã hoàn thành nhiệm vụ an toàn trở ra.
– Ahhh…

Ngay tức khắc đầu hắn như búa bổ, thì ra Tưởng Niệm đã nhanh chóng đứng dậy mặc cho Trần Duyên đáng thương tưng hửng đầu đạp mạnh xuống đá cứng.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219