Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 108
Phần 108: Bạch Hạc Kiếm hiển uy

Trung niên khoanh tay sắc mặt vẫn âm trầm đứng kia, hắn chính là Tần Khung ngũ trưởng lão của Hợp Hoang Môn. Đồng thời là sư phụ của Tần Mạn kẻ vừa bị Tưởng Lệ thảm sát.

Hắn bình chân như vại không hề có ý định muốn tham gia, không hẳn là vì xem thường tiểu bối nhưng chính Thanh Thiên đã đề nghị muốn cùng Trần Duyên độc đấu. Mối ân tình này Trần Khung không hề muốn bỏ lỡ.

– Hahaha ta muốn chứng mục thực lực của thiên tài Ma Kiếm Tông có phải là có thật sự như lời đồn.

Bạch kiếm kia được hắn triệu hồi từ trong thân thể rõ ràng đó chính là hắn pháp bảo.

– Hoành Phong Trảm.

Thanh Thiên hét lớn.

Mũi kiếm nhẹ nhàng lay động trong không khí tạo thành hình bán nguyệt trong suốt lao về phía trước.

Trần Duyên không hoảng loạn vận Xuyên Tâm Chỉ, dồn nén chân khí trong cơ thể. Lục kiếm dài ngang cánh tay người phóng ra nghênh tiếp.

– RẦM…

Lần đầu giao phong tạo ra tiếng nổ vang trời tạo ra hố sâu hơn mười trượng khiến thú hoang gần đó bừng tỉnh vội vàng lánh xa.

Từ khi đột phá Trúc Cơ đây là lần đầu tiên hắn tranh đấu cùng kẻ khác, nhìn thấy hố to bên dưới chính là tác phẩm do lần đụng độ tạo ra khiến Trần Duyên không khỏi thở dài.

– Quả là so với trước đây khác xa một trời một vực.
– Không ngờ chỉ tiện tay xuất lực mà thanh thế đã khác xa so với trước kia, thảo nào đối với tu sĩ Trúc Cơ thì Luyện Khí không khác gì cỏ kiến.

Không đợi hắn cảm khái Thanh Thiên lại lần nữa tiến công không ngừng nghĩ.

– Thanh Thiên ta liền cho ngươi tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Bạch Hạc Kiếm.

Hắn hét lớn. Cùng lúc đó bạch kiếm trên tay đâm xuyên qua không khí tạo ra tiếng thanh minh như tiếng kêu của loài chim hạc. Trần Duyên tưởng rằng bản thân liền bị hoa mắt, Thanh Thiên tay nắm bạch kiếm tấn công lại khiến hắn như thể tận mắt trông thấy bạch hạc khổng lồ.

Nhiều đòn tấn công dồn dập không ngừng, dù Trần Duyên đã cố gắng chống đỡ nhưng từng đường kiếm hiểm hóc lại dễ dàng lách qua Xuyên Tâm Chỉ lướt qua da thịt hắn.

Trông thấy Trần Duyên thân thể chật vật không chịu được, Thanh Thiên thầm đắc ý.

– Pháp bảo Bạch Hạc Kiếm này vốn được luyện từ trái tim cùng lông vũ của Bạch Hạc yêu thú cấp hai Giáp đẵng, cùng với Thiên Hạc Công bí truyền tạo nên một sự cộng hưởng huyền diệu. Làm sao một kẻ miệng còn hôi sữa như ngươi có thể tránh thoát.

Pháp bảo này chính là niềm kiêu ngạo của hắn, hơn trăm năm trước Thái Thượng Trưởng Lão trong lúc ngao du liền phát hiện Bạch Hạc bị trọng thương đang ẩn mình sâu trong hẻm núi. Lão liền biết vận may của mình đã tới, Bạch Hạc vốn có tiếng là tọa kị của thần tiên. Chúng có tốc độ khó ai bì kịp, đặc biệt là vô cùng tự ngạo, thà chết chứ không để bất kỳ kẻ nào đứng trên đầu mình. Điều đó cũng khiến biết bao nhiêu cường giả phải tắc lưỡi.

Lão liền âm thầm lần mò đi vào, sau nhiều ngày hạ độc cuối cùng ông trời cũng không phụ người có lòng cuối cùng Hàn Viên cũng đã đạt thành mục đích.

Nhưng mọi chuyện lại không theo ý lão, mấy chục năm gắng bó cũng không khiến Bạch Hạc mất đi dã tính vốn có. Cuối cùng điều gì tới cũng đã tới, ngay trước ngày đại điểu muốn rời đi Hàn Viên liền lại một lần nữa hạ độc. Lần này là sát độc thật sự, lão lấy thân xác luyện Trường Thọ Đan khiến bản thân đột phá thọ nguyên ngàn năm của Trúc Cơ tu sĩ. Còn trái tim cùng lông vũ liền cất giữ lại, thứ mà sau này truyền lại cho thiên tài hiếm gặp của Hợp Hoang Môn, kẻ có cơ may đột phá Kim Đan nhất Thanh Thiên.

Hắn cũng không hề khiến lão thất vọng, đột phá Trúc Cơ trước tuổi ba mươi điều mà ở Hợp Hoang Môn còn khó hơn lên trời. Thậm chí để có thể khiến Bạch Hạc Kiếm trở thành một phần thân thể hắn đã phí không ít công sức quan sát những loài chim hạc từ năm này qua năm khác, dù không tận mắt chứng kiến Bạch Hạc cực hiếm kia nhưng đã đạt không ít thành quả.

Trên không trung, Thanh Thiên cùng Bạch Hạc Kiếm tâm linh tương thông khiến hắn như thể thật sự bay lượn làm kẻ phải đạp pháp khí đằng không như Trần Duyên không khác gì hình hình rơm mặc người chà đạp.

Cả người hắn rách nát tả tơi, huyết dịch không ngừng thấm đẫm qua y phục nhỏ giọt xuống đất. Thân thể càng lúc chậm lụt dần, có vẻ thương thế đã biến chuyển nặng nề hơn. Hắn không còn nhanh nhẹn chống đỡ như lúc đầu, gần như mỗi lần ra chiêu là một lần để lại trên thân thể một vết tích sâu đến tận xương.

Trần Duyên lúc này thật sự ở trong tình thế bị động hoàn toàn. Hắn không có công pháp Trúc Cơ không thể chống trả, tốc độ lại quá chậm chạp. Đối phương là hiện thân Bạch Hạc là cao thủ thân pháp trong cùng cấp khiến suy nghĩ bỏ chạy chỉ có thể vứt ra sau đầu.

Trông thấy Trần Duyên đã không thể nào chống trả Thanh Thiên liền cảm thấy nhàm chán, hắn đã không còn thấy hứng thú trong trận đấu một chiều này. Ngay tức khắc thân ảnh Bạch Hạc xuất hiện bao trùm lấy hắn phi thân lên cao, trên độ cao ngàn thước Thanh Thiên nhếch miệng, hắn dùng tốc độ khó tin mà lao thẳng xuống.

Được bao bọc bởi thân ảnh Bạch Hạc trong suốt Bạch Hạc Kiếm chực chỉ mi tâm Trần Duyên.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219