Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 36
Phần 36: Tiểu Thú Triều

Khi hai nàng còn đang thẫn thờ trước uy lực của tu sĩ Kim Đan kỳ thì bị tiếng hét của La Thành làm giật mình. Hắn phun ra một búng máu tươi, do phải sử dụng phù chú nên La Thành tất nhiên là kẻ đứng mũi chịu sào. Mặc dù không bị đánh trúng nhưng áp lực từ chiêu thức vừa rồi không phải là thứ một tu sĩ Luyện Khí kỳ có thể chịu đựng.

Cao Bá vội vàng chạy tới đỡ hắn dậy rồi tất cả liền tẩu thoát.

– Chuyến đi lần này thật không suôn sẻ, chưa tới nơi mà tất cả đã bị thương mà còn mất đi con át chủ bài bảo mệnh.

La Hùng cười khổ nghĩ thầm.

Ở một nơi khác cách đó khá xa Trần Duyên cũng không khá hơn là bao, hắn đang bị một đàn Hôi Thử bao vây. Mặc dù chỉ là yêu thú cấp một Bính đẵng nhưng số lượng thì hàng ngàn hàng vạn con khiến hắn đau đầu.

Không còn cách nào khác Trần Duyên chỉ còn cách thả ra hết số Thực Huyết Trùng đang có khoảng hơn hai ngàn con, bọn chúng nở từ số trứng mà hắn lấy được lúc đi cùng tiểu nha đầu Hà Diệu. Từ trước tới nay do thấy được sự hung hăng của bầy linh trùng này nên hắn chưa tìm được Phong Ấn Trận phù hợp để giam giữ chúng nên không dám cho Thực Huyết Trùng sinh sản.

– Lần này về phải cho bọn chúng sinh sản rồi, nếu không cứ tiêu hao kiểu này thì ta không còn đủ linh trùng nữa.

Trần Duyên thở dài để cho tiểu mập mạp khống chế đàn Thực Huyết Trùng Đinh đẵng cùng hắn huyết chiến.

Nếu không phải vạn bất đắc dĩ hắn cũng không muốn thả tất cả Thực Huyết Trùng ra. Tu vi của Trần Duyên chưa đủ để khống chế tất cả bọn chúng.

Đã nhận chủ nên linh trùng sẽ không tấn công Trần Duyên nhưng sẽ không chừa bất cứ thứ gì xung quanh, thậm chí là lôi kéo tới những tồn tại đáng sợ khác. Nhưng thời điểm này xung quanh đều là Hôi Thử hắn không cần phải đắng đo suy nghĩ, giết càng nhiều càng tốt.

Cơ thể được trui rèn tới mức tận cùng, Trần Duyên vận công pháp “Khô Mộc Tiểu Pháp” cả người khô khốc nứt nẻ. Những ngón tay khép lại như một mũi giáo xuyên thủng thân thể Hôi Thử.

Đàn Thực Huyết Trùng cũng như chủ nhân của chúng, cơn khát máu chưa bao giờ dữ dội như vậy. Như cổ máy nghiền thịt lao vào sâu xé, những xác chuột bị cắn nham nhở rải rác khắp nơi.

Sau nữa ngày đàn Hôi Thử đã giảm đi gần một nửa trong khi số lượng Thực Huyết Trùng không xê xích bao nhiêu. Dù sao sinh mạng của Thực Huyết Trùng của ngang bằng yêu thú Đinh đẵng.

Đang say sưa trong chém giết Trần Duyên được Chu lão nhắc nhỡ.

– Dừng lại tiểu tử, ta cảm nhận chúng đang tập trung lại gần núi đá đằng kia, có lẽ có thứ gì đáng giá.

Vừa nghe có bảo vật mắt hắn như sáng lên, vội vàng thu hồi Thực Huyết Trùng chỉ để lại hơn trăm con Đinh đẵng bảo vệ xung quanh. Dù sao Hôi Thử đã bị tàn sát quá nhiều, chúng có vẻ như bắt đầu sợ hãi không còn tấn công ồ ạt như ban đầu.

Đúng như lời Chu lão mấy ngàn con Hôi Thử ở chung một chỗ, phía trên là một con chuột màu bạc to lớn như con bò.

– Thì ra là con chuột đầu đàn phát lệnh tập hợp.

Hắn thất vọng, đã ba ngày từ khi tách khỏi nhóm người ngoài trừ chém giết ra thì hắn không hề thu hoạch được gì.

– Thật kỳ lạ, bình thường yêu thú đâu tập trung nhiều như vậy. Đây đã là đàn thứ tư ta trông thấy rồi. Chu lão nghĩ sao.

Nghe Trần Duyên hỏi lão không cần suy nghĩ liền nói:

– Thú triều. Chắc chắn chỉ có thú triều mới làm ra hiện tượng lớn như vậy.

Trần Duyên hoảng hốt, hắn có đọc trong sách biết được ở Ma Kiếm Lâm cứ năm trăm năm là tiểu thú triều, năm ngàn năm là đại thú triều. Nếu theo lời nói của các tiền bối đời trước thì còn phải tới hơn mười năm nữa mới có thú triều mới hợp lý.

Không cần nghĩ nhiều, Trần Duyên liền quay đầu bỏ chạy. Hiện tại mới có giai đoạn đầu nên chỉ có yêu thú cấp một, đợi một thời gian nữa không chừng có cả yêu thú cấp hai, cấp ba.

Đường trở về gặp cũng không ít khó khăn, có lúc đi cả ngày không gặp yêu thú nào. Nhưng có một đêm hắn đang ngủ thì bị một đàn Dạ Miêu yêu thú Đinh đẵng tập kích.

– Không thể nào ta đã để rất nhiều tín hiệu báo động xung quanh rồi mà.

Trần Duyên nhìn đám mèo trên mặt khó mà tin nổi. Lại một trận huyết chiến xảy ra, nhưng lần này mọi chuyện không dễ dàng. Hơn năm trăm con Thực Huyết Trùng bị tiêu diệt, riêng Trần Duyên cả người đầy thương tích từ xa nhìn lại hắn như một huyết nhân.

Sau hơn bảy ngày lần mò trong Ma Kiếm Lâm hắn rốt cuộc cũng về tới Phong Ma Sơn. Không chờ nghỉ ngơi Trần Duyên một đường đi thẳng tới động phủ của sư phụ.

Sau khi được sự cho phép của sư phụ hắn tiến vào nghiêng người thật sâu.

– Đệ tử bái kiến sư phụ.

Phong Ma Chân Nhân vẫn như vậy, lão cứ như là không hề động đậy từ lần Trần Duyên gặp trước đây…

– Không phải ta sai ngươi làm nhiệm vụ sao lại quay về sớm như vậy, còn thương tích trên người tại sao mà có?

Lão không mặn không nhạt nói.

Sau khi nghe Trần Duyên thuật lại câu chuyện thì gương mặt ngàn năm bình thản kia lại có một chút cau mày.

– Ý ngươi là thú triều đang tới.
– Đệ tử không dám chắc chắn nhưng khắp nơi yêu thú đều kết bầy, trở nên hung hăng hơn trước rất giống trong Tàng Thư Các ghi lại.

Miệng thì không chắc nhưng những điều hắn nói ra sau đó như thầm khẳng định.

– Được rồi lần này ngươi làm rất tốt mau trở về dưỡng thương, phần thưởng thì đợi tông môn ban xuống.
– Tạ ơn sư phụ đệ tử cáo lui.

Hắn vừa định rời đi.

– Khoan đi đã.

Lão gọi hắn quay lại.

– “Hóa Mộc Quyết” ngươi tu luyện có gặp bất trắc gì không?

Biết sư phụ vốn là người trong nóng ngoài lạnh hắn cũng thành thật nói:

– Cho tới giờ thì mọi việc tu luyện của đệ tử đều suôn sẻ.
– Ngươi đừng có xem thường, “Hóa Mộc Quyết” nguy hiểm thật sự là khi đột phá lên Trúc Cơ kỳ. Hơn mười tên đệ tử trước đây tu luyện đều hóa mộc chết ngay tại lúc này.

Lão căn dặn.

– Đệ tử đã rõ, xin sư phụ đừng quá lo lắng đi được tới giờ phút này đã không còn gì hối tiếc.
– Ngươi lui ra đi.

Lão thở dài phất tay.

– Đệ tử cáo lui.

Sau khi rời khỏi hắn quyết định quay về động phủ, thương thế trên người thật sự quá nặng. Ngoại thương nội thương đều có đủ, lần này mà không tĩnh tâm tu dưỡng thì chắc chắn sẽ để lại tai họa ngầm.

– Sư phụ của ngươi không tệ.

Chu lão hiện lên cười khà khà nói.

– Lão nhân gia ngài đừng có hiện lên bất ngờ được không? Sẽ hù chết người đấy.
– Sư phụ của ta đương nhiên là lợi hại hơn người rồi.

Nhìn vẻ mặt tự kỷ của hắn lão không thèm đếm xỉa.

– Mặc dù là mới là Kim Đan hậu kỳ nhưng từ người hắn ta có thể cảm nhận được Thiên Đạo. Nếu ta không lầm thì trong trăm năm tới sư phụ ngươi có hai thành nắm chắc phá Đan thành Anh.
– Chỉ có hai thành.

Nghe Trần Duyên nói Chu lão liền tức giận quát:

– Tiểu tử ngươi thì biết cái gì. Đột phá từ Kim Đan kỳ trở thành tu sĩ Nguyên Anh kỳ thì chỉ cần một thành cơ hội bọn chúng đã tranh nhau sức đầu mẻ trán.

Thấy lão tức giận Trần Duyên cố ý lách qua chuyện khác.

– Lúc nãy Chu lão nói cái gì Thiên Đạo, vậy Thiên Đạo là gì?

Lão khinh thường liếc mắt nhìn hắn.

– Ngươi không cần hỏi, con kiến Luyện Khí kỳ như ngươi biết quá nhiều chỉ làm hỏng đạo tâm thôi.

Nói rồi lão liền biến mất, Trần Duyên chỉ đành cười khổ.

– Đúng là người già mà, tính khí thất thường.

Hắn cuối cùng cũng chèo chống thân thể trở về, trước động phủ Hạ Thảo như thường lệ chào đón nhưng lần này còn thêm hai mẹ con Linh Diệu, Linh Diệp cùng ở đó.

Nhìn thấy hắn huyết dịch đầy mình Hạ Thảo đôi mắt đẫm lệ chạy tới ôm chầm lấy. Trần Duyên cảm động cố gắng dỗ ngọt nàng rồi cùng trở vào song tu trị thương.

Một tháng trôi qua rốt cuộc Trần Duyên thương thế cũng đã hồi phục hoàn toàn khiến hắn cũng phải tắc lưỡi:

– Không ngờ thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” này lại có tác dụng chữa thương mạnh mẽ như vậy, với thương thế này cứ nghĩ cần ít nhất ba tháng mới có khả năng khởi sắc không ngờ ta chỉ mất một phần ba thời gian mà đã bình phục hoàn toàn.
– Môn thần thông này còn quá nhiều điều bí ẩn mà ta không biết sau này nên dành thêm thời gian tìm tòi nhiều hơn.

Vừa cảm thán Trần Duyên hưởng thụ ôm tiểu nữ nô trong lòng, lúc nãy vừa bị hắn hành hạ lên bờ xuống ruộng giờ đã kiệt sức không mảnh vải che thân hạnh phúc chờ đợi hắn âu yếm.

Trần Duyên thỏa mãn vuốt ve mỹ phụ thì một tia sáng bay tới, đó chính là truyền tin phù của sư phụ.

Trong đó có nói tin tức hắn truyền về đã được xác thực, tiểu thú triều đang tới. Còn bốn tên đệ tử kia thì đã được sư phụ bọn hắn cứu về khắp người đều bị trọng thương nhưng nặng nhất vẫn là tên Cao Bá luôn đi theo vỗ mông ngựa kia, hắn bị mất một cánh tay con đường tu luyện sau này khẳng định không suôn sẻ.

Trong thư sư phụ còn nhắc nhở bản thân hắn trong ba tháng tới tốt nhất là ngoan ngoãn chữa thương, trong danh sách tham gia trường săn bắn thú triều lần này có tên hắn.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219