Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 169
Phần 169: Âm mưu quỷ kế

Trận chiến kinh thiên động địa sau nữa ngày cuối cùng cũng đã có hồi kết. Huyết vân dần tan biến, thân ảnh bên trong không phải là Trần Duyên mà là một khối cầu lớn.

– Tách… tách…

Khối cầu rạn nứt, làm lộ ra Trần Duyên ẩn nấp bên trong.

– Chiêu Trùng Noãn khi thi triển quả nhiên gia tăng không nhỏ năng lực chống chịu a, huyết vũ kia dễ dàng ăn mòn pháp kiếm nhưng lại không thể xuyên thủng lớp phòng ngự này.
– Đáng tiếc lại quá hao tỗn pháp lực.

Trạng thái hợp thể bị giải trừ, bạch phát trở lại đèn tuyền như trước. Tiểu Mập Mạp lăn tròn trên vai Trần Duyên ra sức thở dốc. Tuy không còn trật vật khi cùng Huyết Phong đại chiến nhưng nỗi thống khổ khi hai thân xác nhập làm một lại không hề dễ chịu.

Thi triển đồng thời hai trận pháp cùng thử nghiệm bí pháp Trùng Noãn đã rút đi chín thành pháp lực khiến hắn phải lộ nguyên hình. Lăng Vô Đạo tròng mắt như muốn nổ tung, nhận ra tên tiểu tử bọn chúng âm thầm truy sát đột ngột hiện ra trước mắt thậm chí vai trò thợ săn cùng con mồi bị đảo lộn.

– Đừng… đừng giết ta, nếu như ngươi dám ra tay Ma Huyết Tông khẳng định dốc toàn lực truy bắt không chết không thôi.
– Ha ha ha Huyết Nha, Huyết Phong, còn có các ngươi a. Ma Huyết Tông quả nhiên dâng lên cho bổn công tử không thiếu bảo vật. Lần này Ma Huyết Tông người xông vào Bách Niên Chi Chiến diễn ra khu vực không kẻ nào có thể sống sót.

Lăng Vô Đạo đe dọa đối với Trần Duyên không khác gì trò khôi hài, hắn cùng Ma Huyết Tông đã ở thế bất lưỡng lập. Chỉ cần có thể ra tay Trần Duyên quyết không nhân từ với bọn chúng.

– Trước đó ta còn nhiều thứ muốn tường tận, khởi điểm từ ngươi đi.

Lăng Vô Đạo không thể tránh khỏi kết cục bi thảm, mặc cho hắn gào hét bàn tay vô tình kia vẫn chụp xuống đầu lâu. Nỗi thống khổ do thần hồn sinh sinh bị nghiền nát khiến hắn chỉ ao ước được chết ngay tức khắc.

Ma Huyết Tông bên trong một động phủ cực lớn, ba lão giả nhập định trên bồ đoàn bao vây lấy ở giữa là một thi thể giao long to lớn không hề thua kém gì một ngọn cự sơn. Huyết khí từ yêu thú kia không ngừng lan tràn ra bên ngoài bị tam lão mở miệng hấp thụ.

– Lăng nhi…

Một trong tam lão song mục dữ tợn mở lớn, lão không thể che giấu sát khí bùng phát điên cuồng cầm trên tay thủy tinh cầu bể nát, trong miệng rít rào lên những thanh âm khó nghe.

– Huyết Tam, đệ không nên để ngoại vật làm hư chuyện tốt. Chúng ta thần công đang trong lúc chủ chốt, nếu như chẳng may thất bại thì công sức bỏ ra ngàn năm mấy chốc sẽ đổ sông đổ bể.

Một lão bị chấn động gây ra chú ý không khỏi mở miệng đề tĩnh.

– Đại ca, đệ hiểu rõ a. Nhưng mà Lăng nhi thủy tinh bổn mạng đã bể, hắn tính mạng rất có thể đã lâm vào nguy kịch, đệ không thể không ngó ngàng tới.

Lão trong số nhiều tên đệ tử chỉ có Lăng Vô Đạo mới có thể khiến lão hợp ý, hắn không chỉ thiên phú cao ngất, thực lực mạnh mẽ cùng tâm tính trưởng thành hơn rất nhiều so với các sư huynh đệ nên khi được giao nhiệm vụ ám sát Ma Kiếm Tông đệ tử lão cũng không mấy lo lắng mặc hắn tung hoành. Nay rời đi không lâu tin dữ đã kéo đến không khởi khiến lão nội tâm bất an.

– Hừ, không phải chỉ là một tên đệ tử thôi sao, thứ này Ma Huyết Tông ta xưa nay không hề thiếu. Nhị trưởng lão là người đề xuất ra nhệm vụ này, lão còn thập phần khẳng đinh hung hiểm đã bị giải trừ. Đợi khi chúng ta thần công đại thành sẽ ra ngoài kiếm lão hỏi ra cho rõ ngọn ngành.

Lão giả còn lại cũng tiếp lời, lúc này thần công đã không thể dừng lại. Lão không nguyện ý vì một tên Trúc Cơ tu sĩ mà hủy đi ngàn năm đạo hạnh. Đợi khi thực lực đã thành công đột phá đó cũng chính là lúc đòi lại cả vốn lẫn lãi.

Màn đêm lại lần nữa bao trùm lấy động phủ, chỉ còn tiếng khẻ hô hấp cùng huyết khí tanh nồng.

Trần Duyên trong lúc thăm dò túi trữ vật, tình cờ tìm ra một tấm phù lục khiến hắn để tâm.

– Thứ ngươi đang cầm chính là tín hiệu hội họp, chỉ cần bóp nát tấm phù này đệ tử Ma Huyết Tông nội trong trăm dặm đều có thể mò tới.

Chu lão tra xét qua Lăng Vô Đạo ký ức, có vẻ hắn thập phần bài xích thứ này. Lúc tính mạng đã rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm bủa vây thì mọi chuyện đã quá muộn, không muốn phạm phải sai lầm trước kia để Huyết Phong chạy mất nên Phệ Huyết Trùng đã khóa chặt mọi ngõ ngách khiến hắn huyết dịch cũng khó mà len lỏi ra ngoài.

– Tiểu tử, lẽ nào ngươi có ý định…

Nghe tới tấm phù lục này công dụng Trần Duyên trong đầu đã dựng lên một quang cảnh hoang tàn đổ nát.

– Thu.

Trùng Sào biến nhỏ, cảnh tượng hoành tráng dần mất hút chỉ còn lại một tòa tiểu ốc nho nhỏ lơ lửng trên hắn tả thủ. Loa Toàn Ốc thanh sắc dần trở nên ảm đạm, chiêu thức này chính là lợi dụng diệu dụng bên trong pháp bảo này khống chế linh trùng.

– Để duy trì Trùng Sào lớn tới mức này cũng không phải dễ a.

Cách đó hai dặm, ba người toàn thân không ít thương thế, trong mắt không giấu được tia buồn chán nhìn xuống thi thể bên dưới.

– Thủ đoạn của Trần Duyên sư huynh đã mất, không lẽ huynh ấy đã…

Ba người Tưởng Niệm chỉ là Trúc Cơ tầng 1 tu sĩ, nhưng tên kia thực lực đã đột phá Trúc Cơ tầng 3 khẳng định là tinh anh trong tinh anh. Nhờ hợp lực vây công, dù đã xuất ra không ít thủ đoạn rốt cuộc cũng thắng hiểm một chiêu.

– Có kẻ đang tới gần… là đại sư huynh…
– Đại sư huynh.
– Bạch Long sư muội cũng chật vật không nhỏ a.
– Đã làm đại sư huynh thất vọng, hắn quá lợi hại chúng sư muội không thể nào bắt sống hắn theo dự định.

Bạch Long lắc đầu ảo não, rốt cuộc nàng cũng hiểu thế giới bên ngoài rộng lớn như thế nào. Tùy tiện một tên tu sĩ xuất hiện chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ nhưng cũng đủ diệt sát nàng, nếu không phải ba người hợp công sợ rằng nàng cũng khó mà sống sót.

– Chúng ta không cần tới hắn nữa, tất cả tin tức ta đều từ miệng tên kia cậy ra đến.

Nàng không tin vào tai mình, Trần Duyên cũng chỉ đột phá Tầng 2 Trúc Cơ, nhưng đối thủ của hắn lại là hai tên Trúc Cơ trung kỳ. Ba người trước đó còn bàn kế hoạch nhanh chóng tiêu diệt tên kia sau đó xông qua đối chiến vì hắn mà giảm đi gánh nặng.

– Sư muội không nên ảo não như vậy, dù sao muội cũng chỉ vừa từ Cấm Địa trở ra. Nếu ta đoán không lầm thì muội còn nhiều thủ đoạn cần thời gian tiêu hóa. Chỉ cần vài năm nữa tên kia cũng không làm khó được các ngươi a.

Trần Duyên thu lấy thi thể của hắn, còn túi trữ vật để cho ba người kia phân chia. Hắn dù sao cũng là sư huynh, không thể để các sư muội, sư đệ trắng tay ra về.

Tối đó, Trần Duyên lấy ra địa đồ, hắn đã chú ý tới một nơi mà trước nay ít kẻ nào biết tới. Ngay cả Tưởng Niệm, nàng đã xuống núi lịch luyện không ít lần nhưng cũng hoàn toàn mờ mịt.

– Đây là hang động của một đầu Giáp đẵng cấp 2 yêu thú đang hoài thai. Chúng ta trong 10 ngày nữa sẽ tập kết tại đây.
– Không thể nào.

Lời hắn nói quả nhiên gây ra không nhỏ chấn động, Bạch Long cùng Như Phong thất thanh, sắc mặt khó coi.

– Sư huynh, nếu chúng ta tới gần yêu thú Giáp đẵng dù có 10 cái mạng cũng không đủ a.
– Đương nhiên là ta có cách tới gần nơi đó mà không gây ra động tĩnh, các ngươi cũng không cần phải trực tiếp đi theo. Ta còn có nhiệm vụ khác cho các ngươi đi làm.

Nghe tới đây sắc mặt của Như Phong và Bạch Long dần hoàn hoãn, bọn họ không thần bí như Trần Duyên, ít nhất thì thủ đoạn có thể che giấu cảm giác của Giáp đẵng yêu thú bản thân không thể nào làm được.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219