Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 214
Phần 214: Tiểu Huyết trọng thương

Tình thế vô cùng hỗn loạn, dù Tiểu Mập Mạp đã thi triển thần thông Thần Khống Vạn Trùng trấn áp nhưng so với Trần Duyên tự mình ra tay có khác biệt rất lớn. Hàng vạn đầu linh trùng điên cuồng xâu xé không hề có tính toán đương nhiên là sẽ vô cùng kinh khủng nhưng đó là đối với những kẻ “non gan” còn hàng bậc cao thủ thì lại trở nên vô dụng.

Xen lẫn hàng trăm tu sĩ liều mạng chém giết có không ít kẻ âm thầm liếc nhìn về cùng một hướng, bọn chúng não hải không ngừng suy diễn. Không hẹn mà gặp những kẻ này đều liều mạng tiến sâu vào bên trong mặc cho Phệ Huyết Trùng cắn xé hộ thân linh khí đang mỏng dần.

– Khà khà khà, quả nhiên không phải tất cả bọn chúng đều là lũ ngu ngốc. Nhưng mặc kệ các ngươi có giở ra thủ đoạn gì thì chân báu trên người kẻ kia sẽ lại nằm trong tay Túy Bảo Chân ta mà thôi.

Tên tu sĩ họ Túy cũng nhận ra không ít kẻ âm thầm bám theo, rõ ràng bọn chúng cũng có cùng mưu kế như hắn. Ở lại nơi đây chống đỡ sớm muộn gì cũng rơi vào kết cục chân khí bị mài hết, với số lượng linh trùng không thể đong đếm này chỉ có liều mạng là biện pháp hữu hiệu nhất.

Từng bước, từng bước nhóm người này không hổ là tinh anh trong tinh anh. Hàng vạn Phệ Huyết Trùng liên tục công kích nhưng không thể gây ra cho bọn chúng một vết thương chí mạng nào. Mang trên ngươi không ít thương thế nhưng hơn 10 kẻ này đều không đếm xỉa tới chúng mà vẫn lạnh lùng vừa chống đỡ vừa lao đi.

Quả nhiên ông trời không phụ lòng ngươi, vết thương trên người không ngừng tăng lên thì khoảng cách giữa bọn chúng với tên đầu xỏ càng được rút ngắn lại.

– Kia rồi, là quang cầu phía trước.

Một kẻ mất đi một con mắt hứng chí la lớn. Có lẽ chỉ bị chọc thủng một con mắt vẫn không là gì đối với hắn, mỗi cơ hội đều phải bỏ ra một cái giá để giữ lấy và hắn chấp nhận đánh đổi không chỉ một con mắt mà là vô số vết thương rợn người.

Bọn người kia không kẻ nào lành lặn nhưng vẫn không vì thế mà nãn trí buông tha. Tận mắt nhìn thấy cái cục sắp đến càng khiến bọn chúng như được tiếp thêm sức lực tốc độ càng được đẩy nhanh hơn trước.

– Lưu Quang Trảm.
– Thiên Thủy Đạn…

Tiểu Mập Mạp chứng kiến không ít công kích cường đại đánh tới, biết bản thân không thể nào gánh chịu nhưng sâu nhỏ vẫn kiên cường đứng đó. Bởi vì tiểu trùng biết rằng nếu bản thân bỏ chạy hay tránh né thì thân thông sẽ bị phả vỡ, lúc đó không chỉ những tên này mà những kẻ còn lại cũng sẽ chạy tới đây, đẩy Trần Duyên vào thế phải chết.

Tưởng chừng như cái chết đã cận kề thì trong khoảnh khắc đó một bóng đen đã xuất hiện chắn trước mặt Tiểu Mập Mạp.

– Tiểu Huyết, ngươi làm vậy là tự đi tìm đường chết còn không mau tránh ra.

Nhận ra thân ảnh xuất hiện trước mắt là Tiểu Huyết, Tiểu Mập Mạp liền biết được ý định điên cuồng của đầu huyết trùng này không khỏi kinh hãi hét lớn.

– Gr…

Tiểu Huyết toàn thân trở nên đỏ như máu, đứng trên làn ranh giữa sự sống và cái chết linh trùng không hề chùn bước mà còn bộc phát năng lực kỳ dị. Tiểu Huyết cả người lớn thêm một vòng, từ miệng phát ra từng chuỗi âm thanh khó nghe. Mặc cho Tiểu Mập Mạp hò hét ngăn cản, huyết trùng vẫn liều chết dùng thân thể trực tiếp ngạnh kháng.

– Ầm…
– Tiểu Huyết!!!

Tiểu Mập Mạp không thể kiềm chế bản thân phẫn nộ hét lớn.

– Khốn kiếp chúng ta đã dốc toàn lực mà vẫn không thể tiêu diệt thứ kỳ lạ kia. Các vị đạo hữu, chúng ta không thể buông bỏ. Đầu hàng lúc này chính là đồng nghĩa với cái chết.
– Túy đạo huynh lời nói không sai, chuyện đã đến nước này nếu không phải hắn chết thì chúng ta sẽ bị diệt sát tại đây.

Túy Bảo Chân cười khẩy ánh mắt bao quát lấy một lượt, hắn âm thâm cầm trên tay một đạo phù cẩn mật che giấu cả những tên tưởng chừng như cùng hội cùng thuyền kia.

– Các ngươi… các ngươi!!! Được… được… ta dù phải liều cái mạng này cũng kéo các ngươi xuống cửu Tuyền hầu hạ an linh của Tiểu Huyết.

Tiểu Mập Mạp lửa hận bộc phát đến đỉnh điểm, nhục thân bé nhỏ dần trở nên bành trướng to hơn đầu người. Chính tiểu trùng cũng không tưởng tượng ra rằng có ngày bản thân phải dụng đến hạ sách này.

– Lão đại, Tiểu Mập Mạp không thể ở lại bên cạnh chứng kiến ngày toàn bộ này thiên hạ phủ phục dưới chân chúng ta nữa rồi.

Xoay người, hai mắt ngấn lệ tràn đầy luyến tiếc không rời hướng về bóng đêm xa xăm. Nơi hình bóng của Trần Duyên vẫn còn tọa thiền bất động, Tiểu Mập Mạp đầu nhỏ lắc mạnh, nuốt xuống mọi lưu luyến.

– Những tên khốn kiếp kia, muốn bắt được lão đại trước hết hãy bước qua xác của đại gia các ngươi.

Tiểu Mập Mạp điên cuồng lao đi, khí thế liều chết đã không thể cản phá. Lý trí lúc này lại không hề hoảng loạn, sâu nhỏ biết rằng chỉ có diệt sát bọn chúng thì lão đại mới có thể thoát khỏi hiểm nguy, dù rằng cái giá phải trả chính là tính mạng của bản thân.

– Các ngươi nhìn xem, quan cầu kia hình như là đang lao về phía chúng ta.
– Không sai, ta còn ẩn ẩn cảm nhận được một uy lực khủng khiếp đang dần lớn mạnh bên trong. Ắt hẳn đó là sát chiêu cuối cùng của hắn dòng khóa chân chúng ta tại đây.

Hành động của Tiểu Mập Mạp đương nhiên không thể che mắt nổi những tên già đời này. Bọn chúng không hề hoãn loạn, vô cùng tự tin vào thực lực bản thân, dù sao cũng là Trúc Cơ Trung kỳ cao thủ đứng trước hiểm nguy bản tâm không loạn.

Riêng Túy Bảo Chân lại ngần ngại không dám xông tới, đứng từ khoảng cách không ngắn sắc mặt có chút chần chừ nhưng lại thôi. Hắn chỉ lăm lăm vào đạo phù chú trong tay, rõ ràng đã có dụng ý riêng từ trước.

Hai phe đang trong thế đối đầu không ai có thể phân ra tâm trí để lên người một kẻ lẫn trốn ở đằng xa nên hắn mới có thể tự do phát động vũ khí bí mật này.

– Khốn… khốn kiếp, là tự bạo…

Khoảnh khắc cuối cùng khi bọn chúng đã tiến lại rất gần, một tên trong số chúng đã nhận ra thứ uy lực ẩn nhẫn kia rốt cuộc lại chính là chiêu thức đền mạng. Nhưng mọi thứ đã quá muộn màng quang cầu phát ra hào quang rực rỡ, thôn phệ cả đoàn người vào bên trong.

– Ha ha ha các ngươi đúng là ngu ngốc mà, nhưng như vậy cũng tốt. Dù sao cũng là bèo nước gặp nhau, để Túy mỗ tiễn đưa các ngươi một đoạn.
– Bích Hỏa Đạo Phù.

Túy Bảo Chân biết rõ tự bạo có uy lực khủng bố cỡ nào nhưng những tên kia cũng không phải đèn cạn dầu bảo vật giữ mạng khẳng định không thiếu. Vốn là kẻ 10 phần cẩn trọng nên trong lúc hiểm cảnh hắn không ngần ngại mà “bỏ đá xuống giếng” giết đi bọn chúng tức là sẽ không còn kẻ nào có thể ngán chân hắn được nữa.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219