Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 59
Phần 59: Kim Liên mỹ phụ

Màn đêm buông xuống một dáng người thướt tha yểu điệu đi tới lều của hắn, trong lúc nàng còn đang bối rối không biết phải làm gì thì từ bên trong tiếng hắn vọng ra.

– Nàng đã tới còn không mau vào đây.

Mỹ phụ đó không ai khác chính là Kim Liên, nàng lấy hết dũng khí đi vào trong. Trước mắt nàng lúc này là hai tiểu la lị Lệ, Liễu dùng khăn ướt nhẹ nhàng tẩy rữa vết máu trên người hắn.

Cơ thể tiểu nữ hài mềm mại không xương làm Trần Duyên rất hưởng thụ, khi Lệ Lệ ngồi lên người hắn thì cảm giác được vật ở dưới đã trở nên cứng rắn liền lấy tay vuốt ve ánh mắt cầu xin.

Được Trần Duyên cho phép nàng cởi quần dài của hắn lộ ra cự long cứng rắn trước sự ngỡ ngàng của Kim Liên. Nhị nữ vốn thiên tư sáng suốt chỉ cần Trần Duyên chỉ dạy một lần liền ghi nhớ rất kỹ, tay cầm lấy thanh sắc nóng hổi kia dùng lưỡi làm sạch tới tận gốc.

Tối qua hai nàng bị hắn hành hạ khiến thương thế còn chưa lành chỉ còn cách đứng đó phục thị trượng phu. Kim Liên đôi bàn tay vô cốt mịn màn tóm lấy hung khí của hắn như sợ có kẻ nào dành mất. Thấy Trần Duyên gật đầu mỹ phụ không ngần ngại thoát tất cả y phục, thân thể cân đối đẫy đà của nàng khiến hắn rất phấn khích. Hôm nay chém giết khiến hắn huyết tính không thôi, mặc dù đã cố ý đè xuống nhưng không thể nào áp chế được nữa. Nhìn thấy đãng phụ Kim Liên khiến Trần Duyên không thể nào áp chế trở thành dã thú nhào tới.

Thấy vẻ thèm khát của hắn mỹ phụ dâm đãng hừ nhẹ cho qua thân thể mở rộng mời chào Trần Duyên. Từng nụ hôn sâu đậm, từng cái vuốt ve xoa nắn của hắn khiến bao tháng nay trống vắng nam nhân của nàng cũng được đền đáp. Khi hạ thể đã trở nên ướt đẫm, mỹ phụ bạo gan đẫy ngã hắn nhắm ngay cự long mà ra vào.

Cự long to lớn ra vào hạ thể đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được một thứ to lớn như vậy trong người khiến cho đãng phụ chỉ còn biết rên rỉ. Từng cú lên xuống làm cho hai đại bạch thỏ của nàng không thể đứng yên làm Trần Duyên như được rữa mắt.

– Kim sư tỷ, cự long của tướng công có làm cho tỉ sung sướng hơn so với tên trượng phu đang mong chờ ở môn phái không?

Đãng phụ đang trong cơn dục vọng nghe Lệ Lệ nhắc tới tên tướng công như gà chết kia khiến trong tâm trí nàng gợi lên khoái cảm lạ kỳ.

– Ah… ah chỉ… chỉ cần chàng thiếp không quan tâm bất cứ thứ gì nữa, mạnh nữa… nữa…

Kim Liên điên cuồng nhún nhảy, ánh mắt nàng dại ra không còn chút lý trí. Đây là lần đầu tiên nàng cảm giác hạnh phúc khi là nữ nhân.

– Thiếp không… không chịu được nữa, thiếp… thiếp muốn phóng xuất…

Sau tiếng hét lên khoái cảm, đãng phụ điên cuồng đã gục xuống trên bụng Trần Duyên hơi thở nặng nhọc. Bàn tay to lớn của hắn vuốt ve trong lúc nàng đang hân hưởng cảm giác cao trào khiến tâm trí nàng rung động. Đây là lần đầu nàng được nam nhân nhẹ nhàng xoa nắn thương tiếc, đây là lần đầu nàng thật sự kiệt sức vì sung sướng. Trong cảm giác sung sướng đê mê thì Kim Liên mới nhận ra vật chí ái kia vẫn còn cứng rắn bên trong hạ thể khiến nàng hoảng sợ không thôi.

Từ nhỏ Kim Liên tình cờ được nữ nhân lạ mặt cho phục dục một linh quả kỳ lạ, thứ đó không chỉ khiến thiên tư tăng vọt đồng thời dục vọng của bản thân cũng khó lòng kiềm chế. Nhưng hạ thể của nàng lại rất kỳ lạ, là báu vật của nam nhân. Chỉ cần xâm nhập vào hạ thể của nàng hắn sẽ như lạc vào mê cung khoái cảm không tìm thấy lý trí. Nhưng đó cũng là nổi bi ai của đãng phụ, nhiều năm qua chưa từng có nam nhân nào thật sự thỏa mãn dâm tính của nàng. Giờ đây nam nhân trước mắt không ngờ lại khuất phục thân thể nhiều năm khô hạn khiến nàng lần đầu được tưới tắm.

Nhìn thấy mỹ phụ muốn liều mạng ra vào Trần Duyên liền nhanh tay ngăn cản nàng, ra hiệu nhị nữ đã đứng chờ sẵn ở đó. Hai tiểu la lị hiểu ý mỉm cười tiến lại gần, cầm lấy cự long vẫn còn đang giận dữ kia mà xoa dịu.

Đãng phụ thấy Trần Duyên kêu gọi nhị nữ thì nghĩ rằng hắn chán ghét thân thể đã bị vấy bẩn của mình thì cả người bất chợt run rẩy lao vào lòng hắn òa khóc.

– Xin chàng đừng bỏ thiếp, chỉ cần chàng muốn điều gì thì đãng phụ này nhất định đều làm cho chàng.

Mỹ phụ bỗng nhiên òa khóc như nữ hài tử khiến Trần Duyên phì cười pha chút thương tiếc. Hắn nâng gương mặt kiều diễm đã thấm đẫm nước mắt của nàng nhẹ giọng nói:

– Sao ta lại bỏ nàng, hạ thể của nàng khiến Trần Duyên ta lần đầu cảm nhận khoái cảm to lớn tới vậy. Dù đãng phụ nàng muốn bỏ trốn cũng đừng mong chạy thoát.

Điều hắn nói không sai, hạ thể Kim Liên rất đặc biệt, nếu không phải tâm trí kiên định thì đã bị nữ nhân này đắm chìm trong dục vọng không thể nào thoát ra được.

Biết được Trần Duyên không hề ghét bỏ mình, mỹ phụ vui sướng cố gắng đứng lên đi tới chỗ cự long, nhị nữ hiểu chuyện liền tách ra nhường nàng vào giữa, mỹ phụ cùng hai tiểu la lị dâm đãng phục thị hắn.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219