Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 209
Phần 209: Bất ngờ tập kích, tam đại ấn phong

Nhân số rời đi không nhiều nhưng bỏ đi 2 vị Trúc Cơ hậu kỳ lại không làm bọn người run sợ, thậm chí bọn chúng còn ra chiều vui mừng. Mất đi tồn tại nắm giữ thực lực tuyệt đối thì hươu chết về tay ai cũng khó thể nào biết trước được.

– Chư vị đạo hữu, ta đã hết lời khuyên ngăn nếu như các vị tâm địa không thể thay đổi thì đừng trách ta xuống tay độc ác.
– Lắm điều, ngươi nghĩ chỉ với tu vi Trúc Cơ tầng 2 đó có tư cách… uhm…

Trung niên tu sĩ đang giận dữ hét lớn bỗng nhiên ngã rạp xuống đất, tại vị trí đầu lâu của hắn chỉ còn lại vết máu loang lỗ, thậm chí không còn nhiều kẻ có thể nhận ra hắn là ai.

Trần Duyên thần khí trở nên nghiêm nghị, mũi tên vừa rồi như thể đánh động cho những kẻ tham lam dưới kia biết nguyên cớ gì mà bọn chúng có thể được nhận lời hứa hẹn để ra tay với hắn. Một quyền đẩy lùi Trúc Cơ Hậu kỳ, tuy Tuấn Dẫn là luyện đan sư thực lực thua xa đồng cấp nhưng vẫn là Trúc Cơ Hậu kỳ tu sĩ không thể sai lệch.

– Tên này mưu ma quỷ quái, các vị đạo hữu, chúng ta cùng xông lên bắt hắn.
– Sát… chỉ cần hắn không chết là được, đừng nương tay nếu không chúng ta sẽ trả giá đắt.

Nhận ra đơn độc chiến đấu không gì khác hơn là hành động xuẩn ngốc, những kẻ nơi đây không ai là người mù. Mấy trăm năm lịch luyện chơi đùa bên cạnh tử thần đã mài dũa tinh thần khiến bọn chúng có thể biết được cùng nhau chính là thủ đoạn tốt nhất để giữ mạng.

– Ngưng Trùng Tiễn.

Hàng ngàn tiểu động trên Loa Trùng Ốc pháp bảo khai mở, làn hắc vụ đen đặc tựa như hồng thủy tràn ra. Hắc vụ kia dần ngưng kết thành hắc tiễn nằm vừa vặn trên tay Trần Duyên.

– Chào mừng chư vị đã tới trường huyết chiến của Trần Duyên ta.
– Loa Toàn Tiễn.

Tiễn pháp do chính tay Trần Duyên ngộ ra bị bỏ phế bao năm nay lại lần nữa được tái hiện. Hắc tiễn sau khi rời khỏi Thanh Long Cung tự thân quay tròn với tốc độ không tưởng tạo thành một lốc xoáy cực lớn cùng những tên tu sĩ bên dưới trực tiếp va chạm.

– Ah… không… chân khí hộ thể của ta…

Ngay tức khắc thanh âm hét gào khiến cho lòng người bấn loạn, mũi tên Trần Duyên vừa bắn ra không ngờ lại mang theo lực đạo khó có thể ngờ được. Chỉ không may khẽ tiếp xúc, chân khí hộ thể liền bị xoắn nát, nhục thể lộ ra bên ngoài rồi cũng bị cuốn theo dòng xoáy tử thần kia.

– Chạy mau, chỗ này không phải là nơi để tu sĩ Luyện Khí kỳ chúng ta có thể chen chân vào.

Không ít kẻ tu vi thấp kém muốn từ trong đám đông kiếm lời, nhưng lợi ích thì chưa thấy đâu chỉ sau lượt công kích đầu tiên của Trần Duyên hơn ít người trong số bọn chúng đều phải bỏ mạng.

Tán tu tuy có tốc độ tu luyện vô cùng chậm chạp nhưng mỗi kẻ trong số chúng đều có thực lực vượt trên đồng cấp. Không như đệ tử danh môn đầy đủ tài nguyên tu luyện, tán tu nếu muốn tồn tại phải không ngừng tranh đoạt. Kẻ có thể tồn tại đến bay giờ không thể là hạng vô danh.

Hơn 10 hắc tiễn đã bắn ra, tuy đám người kia chết thảm không ít nhưng Trần Duyên cũng khó lòng bình an. Hắn cùng Địa Long Khâu thương thế không hề dễ chịu, vô số công pháp uy lực mạnh mẽ không ngừng bắn tới khó khắn lắm mới có thể miễn cưỡng chống đỡ.

– Kẻ ngông cuồng kia, nơi này chính là tử địa của ngươi.

Một kẻ thành công lẽn qua lớp phòng ngự kín kẻ của Phệ Huyết Trùng. Ngay khi Trần Duyên thất thần trong khoảnh khắc, tên tu sĩ kia phóng ra hỏa cầu to lớn bằng đầu ngươi xuất ra lực lượng kinh thiên trực tiếp đánh lên sau lưng Trần Duyên.

– Ga… a… a… hộc…

Nhục thể mạnh mẽ không có nghĩa hắn đã là có bản lĩnh kim cang bất hoại, hỏa cầu kia không chỉ tỏa ra nhiệt lượng nung chảy kim thiết mà lại thập phần nặng nề. Từ tai người có thể nghe ra những âm thanh do xương cốt bị nghiền nát, cả mảng lưng cũng khó lòng nguyên trạng, mùi vị cháy khét bóc lên nồng nặc.

– Ha ha ha Hỏa Tinh Cầu của ta bắt nguồn từ vô danh khoáng thạch được hỏa diễm nung nấu cả vạn năm. Dù là Ất dẵng cấp 2 yêu thú cũng có khả năng 1 chiêu miễu sát, không ngờ ngươi lại có thể mang nhục xác của nhân loại tiếp lấy. Lưu mỗ thật sự hiếu kỳ muốn biết ngươi có thể tiếp nhận mấy chiêu a.

Trần Duyên thống khổ cùng cực, hắn vốn là Mộc hệ tu sĩ bị Hỏa hệ khắc chế cực mạnh. Nay lại không chút phòng bị toàn diện dính phải đại chiêu khó lòng cầm cự. Câm hận nhìn lại trung niên với hỏa cầu còn lơ lửng trên tay, ánh mắt như muốn giết người.

– Ngươi… ẩn giấu tu vi…
– Không sai, ngươi thật sự làm cho Lưu mỗ thật sự hiếu kỳ.

Trung niên mỉm cười, pháp lực nội thể bộc phát. Hắn với tu vi tầng 3 Trúc Cơ ban đầu bỗng dưng không ngừng lớn mạnh, tầng 4, tầng 5, tầng 6… mãi đến khi tất cả những kẻ ở đây miệng há hốc nhận ra kẻ với tu vi tầm thường này đã biến thành một vị cao thủ Trúc Cơ tầng 8.

– Các ngươi mau nhìn xem, phía trên đó cùng với hắn không biết từ khi nào xuất hiện thêm 1 bóng người.

Thần bí tu sỉ cởi bỏ thủ đoạn che giấu khí tức thì ngay lập tức sự hiện diện của hắn đã bị không ít người phát hiện. Bọn chúng sắc mặt đương nhiên không thể nào tốt đẹp, đang yên đang lành một tên Trình Giảo Kim bước ra cản đường. Mà tên này không những thủ đoạn cao thâm qua mặt tất cả những người ở đây, thực lực lại vô cùng lợi hại.

– Đã biết được thực lực của ta, khuyên ngươi 1 câu chấp tay tự giao nộp mình trước khi ta…
– Phi… ta khinh, Trần Duyên này dù có chết cũng không phải nằm xuống dưới tay 1 tên tiểu nhân bỉ ôi nhưng ngươi.

Một cao thủ như hắn khi đối đầu với một tên tu vi còn chưa thể đột phá Trúc Cơ Trung kỳ mà lại che giấu tu vi, thậm chí còn giỡ ra thủ đoạn lén lút công kích sau lưng. Phải chết dưới tay kẻ như hắn chính là sỉ nhục lớn nhất.

– Hừ, nếu như ngươi đã không chịu mềm mỏng thì đừng trách Lưu mỗ tàn độc.
– Phần Hỏa Thiêu Thiên.

Hỏa cầu cháy rực trở nên cự đại không gì có thể sánh nỗi, lơ lửng giữa không trung không khác gì vầng thái dương thứ 2.

– Thanh Long Cung, đệ nhất ấn phong ta không thể giữ lại được nữa rồi.

Thập phần miễn cưỡng, nhưng Trần Duyên không thể nào không đụng đến đại bí mật lớn nhất được ẩn giấu bên trong Thanh Long Cung, Tam Đại Ấn Phong.

Sau nhiều ngày nghiền ngẫm quyển phổ Luyện Hồn Yêu, Trần Duyên rốt cuộc cũng khám phá ra một bí mật. Vị đại năng sau khi luyện chế ra Thanh Long Cung vô tình phát hiện ra hắn không thể nào chế ngự được long hồn.

Dù đã thành công trấn áp nhưng bản thân long tộc lại là con cưng của thượng thiên khó lòng cũng các yêu thú khác đánh đồng. Hắn lại không đành lòng hủy đi kiệt tác lớn nhất đời mình nên đã đặt ra 3 đạo ấn phong, thành công che giấu triệt để khí tức khiến cho long tộc không thể nào tìm ra.

– Đệ nhất ấn phong. Khai!

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219