Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 83
Phần 83: Độc Long Nhãn

Bên trong mật thất sâu trong lòng đất, trung niên huyết bào mắt nhắm chặt tỉnh tọa. Hắn nữa thân ngâm mình trong huyết ao đặc sệt, mùi tanh của máu nồng nặc xông lên mũi không khỏi khiến kẻ khác cảm giác nôn mữa.

– Trại chủ, trại chủ không hay rồi.

Từ bên ngoài tiếng hét thảm thiết vọng lại.

– Hộc…

Nam nhân bỗng nhiên thổ búng máu, vẻ mặt nhợt nhạt. Thần sắc giận dữ, hắn trong lúc tỉnh tu chỉ cần nữa ngày là đại công cáo thành không ngờ lại có kẻ quấy phá khiến bản thân phải chịu phản phệ, nội thương không nhỏ.

– Là kẻ nào dám to gan cản trở lão phu, là kẻ nàooooo.

Không kiềm được cơn thịnh nộ, trung niên lật tung mật thất. Nhìn thấy tên tu sĩ thân cận vốn là kẻ thường ngày được hắn tin cậy giao nhiệm vụ canh giữ nơi đây. Lấy ra đại đao, không chờ tên kia lên tiếng một lời, thân thể bị chẻ dọc làm hai máu tươi lêng láng.

– Có kẻ nào ở đây không?

Trung niên hét lớn, nhưng đáp lại chỉ là im lặng tới đáng sợ. Mặc dù ngày thường với bản tính đa nghi rất ít kẻ được phép lại gần nơi này nhưng hôm nay rõ ràng không có bất kỳ ai.

Nhanh chóng phóng người qua ngoài, trong mắt hắn là quang cảnh hoang tàn. Khắp nơi chỉ toàn là máu, không hề có một tiếng động.

– Ngươi là Độc Nhãn Long không sai chứ?

Giọng nói thì thầm phá tan đi sự tĩnh lặng, một nam một nữ chầm chậm bước tới. Độc Nhãn Long không tin vào mắt mình, sánh bước cùng thiếu niên không ai khác chính là đệ nhất phu nhân của hắn.

Ánh mắt hắn càng lúc càng điên cuồng, nữ nhân của mình lại bị kẻ khác ôm ấp. Càng khiến hắn điên tiết lên là mỹ phụ không hề tỏ vẻ khó chịu mà còn không ngừng dấn sát người hắn, như thể hận không thể cùng thiếu niên kia tại chỗ hoang dâm.

– Tên tiểu tử kia, ngươi to gan đụng vào nữ nhân của ta mau để mạng lại.

Độc Nhãn Long hai tay siết chặt đại đao gầm hét.

– Vĩ Long Trảm.

Đại đao dài hơn thân người quét tới, không khí xung quanh như bị trảm làm đôi mạnh mẽ hướng Trần Duyên quét tới.

Hạ Thảo trong vòng tay Trần Duyên nhìn thấy đại đao chém tới, nàng hoảng sợ chỉ biết vùi đầu vào trong ngực hắn. Điều đó càng làm Độc Nhãn Long điên cuồng, không quan tâm tới tổn thương của mỹ phụ, hắn càng nắm chặt không chút ngần ngại.

Nhưng kết quả hắn mong chờ đã không diễn ra, không tin vào mắt mình thiếu niên kia dùng tay không bắt chặt lấy đại đao. Không giấu được vẻ kinh hoàng Độc Long Nhãn vận lực toàn thân nhằm rút lấy đại đao.

Trần Duyên buông lỏng, đại đao đã hằn dấu tay của hắn khiến kẻ khác phải khiếp sợ. Không ngờ tiểu tử kia lại dám dùng nhục thân đón lấy một trãm của hắn.

– Tiểu… tiểu huynh đệ thật là ngươi là ai, lão phu tự nhận chưa hề có bất kỳ thù oán nào với tiểu huynh đệ.

Biết bản thân không phải đối thủ Trần Duyên hắn chỉ còn cách hy vọng tiểu tử kia nhận một chút gì đó mà để hắn toàn mạng.

– Ngươi không có thù oán gì với ta nhưng nữ nhân của ta thì lại khác.

Hạ Thảo không hề che giấu oán hận của nàng, ký ức chính tay hắn giết chết phụ mẫu của nàng vẫn còn như ngày hôm qua. Bao nhiêu ngày tháng nhẫn nhục không lúc nào nàng không muốn báo thù rữa hận.

Làm sao hắn không biết lòng thù hận của nữ nhân kia đối với mình, trước kia cố ý kiềm chế tu vi của nàng, mỗi ngày hưởng thụ cảm giác kẻ thù phải phục tùng dưới hạ thể khiến hắn sảng khoái không thôi.

– Đó cũng chỉ là đãng phụ thấp hèn, tiểu huynh đệ thực lực hơn người con đường tu luyện rộng mở cớ sao để nữ nhân ti tiện này làm mờ mắt.
– Chuyện hôm nay ta kiến nghị chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không, lão phu cũng không khiến tiểu huynh đệ không rời đi tay không. Mặc dù ta chỉ là tán tu nhưng gần trăm năm cất chứa cũng đủ khiến ngươi hài lòng.

Lần này chính hắn lại khiến Trần Duyên không ngờ tới, Độc Nhãn Long lấy từ trong ngực áo một cái nhẫn màu đen, lập tức một ý nghĩ xông thẳng đại não.

Độc Nhãn Long không khỏi càng nói càng đắc ý, hắn không tin trước cám dỗ cực lớn này dù là tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng khó mà từ chối.

– Hừ ngươi đừng hòng xảo trá qua mặt ta.

Hàng trăm Phệ Huyết Trùng lao xuống cắt xé huyết nhục mặc cho Độc Nhãn Long đau đớn gào hét.

– Nhẫn trữ vật dù là tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng khó có được, nhà ngươi nghĩ rằng đem ra một chiếc nhẫn có vẻ thần bí liền khiến ta tin xái cổ sao.

Nhẫn trữ vật bề ngoài không có gì khác lạ, chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kỳ sinh ra thần thức mới có thể nhận ra. Độc Nhãn Long dù có đánh chết cũng không ngờ tên tiểu tử Luyện Khí kỳ lại có thể phát hiện.

– Ngươi… ngươi…

Chính vẻ mặt đã đã bán đứng âm mưu của hắn, có kẻ nào bấm bùng dâng ra trân tàn mà không hề có chút tiếc nuối, thậm chí hắn còn vui vẻ ra mặt.

– Không, tiểu huynh đệ đã hiểu lầm. Đây chính thực là…

Đau khổ do thể xác bị dằn vặt khiến hắn không còn cứng miệng, biết không lung lay được thiếu niên lạnh nhạt kia Độc Nhãn Long ném đi mặt mũi quỳ rạp xuống cầu xin Hạ Thảo đang ngồi trong lòng Trần Duyên.

– Hạ… Hạ Thảo ta cầu xin nàng hãy tha… cho ta một mạng.
– Hừ Hạ Thảo là tên để hạ nhân như ngươi gọi sao?
– Không không là phu nhân đại nhân đại lượng cho tiểu nhân một con đường sống…

Dáng vẻ không thể nào thê thảm hơn của Độc Nhãn Long không những không hề khiến nàng nổi lên một chút xót thương mà gặp lại hắn còn làm lòng căm thù trong tim càng mãnh liệt.

Hơn năm mươi nhân mạng, nam nhân trực tiếp giết bỏ, nữ nhân bị bọn chúng đem ra giở hết mọi trò cầm thú. Mẫu thân bị hắn làm nhục trước mặt phụ thân khiến ông phải cắn lưỡi tự sát, cuối cùng mẫu thân nàng cũng tự sát theo phu quân. Hình ảnh thảm thiết đó đã in sâu trong tâm trí nữ hài suốt bao nhiêu năm nay không thể bị xóa nhòa.

Cảm nhận nữ nhân nắm tay siết chặt, lòng thù hận khiến cả người gồng chặt, mỹ mục giận dữ. Điều này không khỏi khiến Trần Duyên cảm thấy lo lắng, sợ rằng nàng không làm chủ được tâm trí, hình ảnh kẻ thù dần khắc sâu khiến để lại tâm ma hậu hoạn khó lường.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219