Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 185
Phần 185: Giải cứu Viên Thành Lực

Sau khi kết thúc Bách Niên Chi Chiến những tin không vui đồng loạt thi nhau đổ bộ khiến Trần Duyên vô cùng phiền lòng. Chuyện này chưa xong thì sự việc kia lại tới, hắn đã mất hoàn toàn liên lạc với Chu lão, bị đẩy ra chiến trường sớm cũng đã 3 tuần trăng mà lão vẫn bặt vô âm tín. Ngay cả Tiểu Mập Mạp cũng học theo lão biến mình thành một cái kén tơ tằm nằm im thin thít.

– Tiểu Mập Mạp vốn là ta bổn mạng linh trùng, mang trong người uy năng của thần thông Thần Khống Viên Trùng không cần ta phải hao phí công sức lập trận. Khổ nỗi Chu lão tung tích cũng vì đó mà gián đoạn, lão thần bí biến mất sợ rằng chỉ có tên sâu mập này biết rõ thực hư.

Trần Duyên đã bước vào Trúc Cơ từ lâu, Tiểu Mập Mạp lẽ ra cũng phải sớm đột phá trở thành câp 2 linh trùng mới phải đạo. Không lúc nào đột phá lại nhân thời điểm này cũng không khỏi khiến hắn Lựcền muộn.

– Cấp báo. Cấp báo… hai vị sư huynh ta có chuyện muốn bẩm báo với Trần sư thúc.

Trong lúc hắn tâm trí rối như tơ vò, bên ngoài liền vang lên tiếng huyên náo. Đã hơn 1 tuần trăng Trần Duyên nhận được thư tín từ sư phụ, phái hắn tới nơi đồn trú phía Bắc chống trả yêu đàn.

– Có chuyện gì mà gây náo loạn ngoài kia?
– Bẩm sư thúc, một vị sư đệ trong đội tuần tra muốn cầu kiến. Trông hắn có vẻ rất sốt ruột ắt là có điều hệ trọng.

Thân là tu sĩ Trúc Cơ không thể nào ngay tại trận mạc mà lập động phủ như lão quái Kim Đan, bọn hắn được sắp xếp nghỉ ngơi trong những lều trại lớn tương đối không tệ còn có đệ tử canh gác nghiêm ngặt bên ngoài. Trần Duyên đối với cách đối xử này có phần không quen thuộc nhưng cũng không lấy làm Lựcền hà nên không làm khó bọn họ.

– Bẩm báo sư thúc, Viên sư thúc cùng chúng đệ tử đang tuần tra trăm dặm quanh đây thì gặp chuyện chẳng lành. Tình thế vô cùng hiểm nguy cầu mong Trần sư thúc ra tay tương trợ.
– Viên sư đệ không phải tọa chấn nơi viền ngoài bảo hộ Luyện Khí đệ tử sao? Tại sao lại xuất hiện ở nội vi mà chỉ mang theo đám người các ngươi.

Ngay khi hắn thân chinh tới đây Viên Thành Lực đã từ xa đón tiếp, bề ngoài đại hán thô lỗ nhưng lại là một kẻ trọng tình trọng nghĩa. Việc ơn trước đây Trần Duyên từng làm cho hắn, Viên Thành Lực tới nay vẫn còn khác ghi là một sư huynh đệ hiếm có.

Nội vi Ma Kiếm Lâm là lãnh thổ của cấp 2 yêu thú, thậm chí hiếm hoi xuất hiện cấp 3 yêu thú hung hãn. Ma Kiếm Tông đệ tử Trúc Cơ kỳ xâm nhập vào nơi đây cũng không nhiều kẻ dám đơn độc bước vào.

– Bẩm sư thúc, rạng sáng nay có một nhóm sư huynh đệ không biết lượng sức ỷ vào người đông thế mạnh nên đã phá vỡ quy cấm mạo hiểm xâm nhập. Chẳng may rơi vào tình huống hung hiểm nên đã đốt pháo hiệu cầu cứu, Viên sư thúc lúc này đang tuần trông thấy liền dẫn người đuổi theo ứng cứu.
– Cứ tưởng rằng mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa thì cách đây không lâu chúng đệ tử nhận được truyền tin phù cầu cứu của Viên sư thúc. Biết được Trần sư thúc vốn là hảo hữu của Viên sư thúc nơi đệ tử mạo muội tới đây để…

Tên đệ tử Luyện Khí kỳ thập phần khẩn hoảng. Viên Thành Lực có khả năng lĩnh đội Bình Địa Sơn đệ tử thiên tài thực lực không thể xem thường nhưng cũng phải bó tay rơi vào hiểm cảnh. Hắn vốn chỉ là tên đệ tử yếu kém từng một lần được Viên Thành Lực cứu ra khỏi miệng yêu thú nên luôn tìm cách báo đáp.

Tưởng chừng ân tình này cả đời khó trả nổi thì hung tin liền ập tới. Hắn cầm truyền tin phù trên tay vội vàng chạy đi tìm cứu viện. Nhưng giữa nơi chiến trường những vị tu sĩ Trúc Cơ khác không dễ gì diện kiến huống chi là tin lời một kẻ vô danh thì liền nhớ ra Viên Thành Lực từng nói có một vị bằng hữu cũng là Trúc Cơ tu sĩ. Biết được tung tích của Trần Duyên hắn liền tìm tới, sau nhiều lần bị từ chối đằng xa, hắn chỉ còn nước liều mạng xông vào đây với hy vọng vị tiền bối kia sẽ nể tình bằng hữu ra tay trợ giúp.

– Ngươi nhận được truyền tin phù cách đây bao lâu?
– Khoảng gần 3 canh giờ.
– Cũng không tính là quá trễ, ngươi đi cùng với ta.

Trần Duyên không chút do dự, lấy ra pháp kiếm phóng người từ trong lều lớn trực tiếp phá hỏng rồi xông ra ngoài.

Tên tu sĩ kia mới khắc trước hai chân còn giẫm trên mặt đất mà lúc này lại lơ lửng trên không trung không khỏi trái tim nhảy vọt. Hắn bị pháp lực của Trần Duyên bắt lấy cùng nhau xông thẳng vào Ma Kiếm Lâm.

Trông thấy Trần Duyên sắc mặt thập phần nghiêm trọng cùng hắn hành động không hề do dự khiến tên đệ tử kia thở phào nhẹ nhõm. Danh tiếng của Trần Huyết Ma nổi lên như cồn, nhất là sau khi hắn bắt lấy khôi vương trong Bách Niên Chi Chiến càng khiến hắn không ôm nhiều hy vọng. Sự thật bày ra trước mắt khiến hắn thập phần mừng rỡ, ít nhất là ân nhân của mình được cứu đồng thời cũng phần nào an ủi dù trong ma môn nhân tính cũng không quá lạnh nhạt như người ta lầm tưởng.

Phi hành trong Ma Kiếm Lâm từ lâu đã là điều cấm kị, một tu sĩ pháp lực đầy mình lại không hề cố tình che giấu mặc sức đẩy tốc độ lên mức cao nhất không khỏi trở thành tâm điểm của sự chú ý. Một đầu Ngư Điểu nhanh chóng tiếp cận, một tên tu sĩ mang lại không ít tinh hoa làm nó thực lực nhảy vọt.

– Trần sư thúc, phía trước có yêu thú mau dừng lại kẻo chúng ta bị nó nuốt gọn mất.

Tên tu sĩ hoảng hốt kinh dị nhìn yêu thú kia há ra miệng máu.

Điên cuồng hơn Trần Duyên tốc độ không hề giảm bớt, hắn như kẻ mù cứ đâm đầu về phía trước hướng cái mỏ đầy răng sắc nhọn kia như lao đầu vào chỗ chết.

– Súc sinh. Cút!

Trần Duyên gằng giọng, một quyền đấm thủng đầu lâu còn lớn hơn cả người hắn. Yêu vật xấu số không ngờ bản thân đã không may đụng phải kẻ kỳ dị liền đem tính mạng ném đi, thi thể nặng gần vạn cân cứ như thế ngã rạp xuống đất khiến cho một vùng ngang dọc gần trăm bước chân để lại một hố lớn.

– Tiểu tử ngươi tính danh là gì?
– Đệ… tử tên họ là Ngưu Phi, là Bình Địa Sơn đệ tử.

Ngưu Phi bề ngoài là kẻ biết chừng mực, hắn trở thành đệ tử Bình Địa Sơn chưa tới 5 năm, tu vi cũng không cao nhưng mực tâm tính này lại khiến không ít tiền bối vừa mắt.

– Trước khi Viên sư đệ rời đi còn để lại điều gì căn dặn không?
– Bẩm có. Viên sư thúc trước khi xuất hành còn để lại một câu “nếu ta gặp phải bất trắc gì thì phải báo tin này cho Trần sư huynh, ở đây ngoài lục trưởng lão tọa chấn thì Trần sư huynh chính là kẻ mà các ngươi có khả năng nhờ cậy nhất”.

Ban đầu đối với hung danh của Trần Duyên không kẻ nào dám tin tưởng, không ngờ lời dự báo đó lại trở thành hiện thực. Chúng đệ tử không ngờ nhờ vã khắp nơi nhưng đều bị chặn lại từ cửa xa, thậm chí còn bị xử theo môn quy. Chỉ có Ngưu Phi dám liều mạng chạy tới nơi Trần Duyên trú lại để báo tin.

Nói tới đây thì thanh âm vang dội đã cắt ngang cuộc trò chuyện nho nhỏ này. Ma Kiếm Sơn nội vi ngày thường tĩnh lặng lại bị lật lên như thửa ruộng bị cày dở. Trần Duyên nhìn xuống nhận ra Viên Thành Lực, hắn lúc này đã ở trong trại thái chiến đấu, cả người hóa thành đại hầu song thủ siết lấy đại trùy chật vật dựa vào thân cây.

Viên Thành Lực thương thế đã thập phần trầm trọng, trước ngực một vết cào lộ ra xương trắng hếu vô cùng ghê rợn. Với một tên Trúc Cơ tầng 1 tu sĩ hắn đã liều mạng chống chả không ngừng, phía trước 4 đầu hung thú song mục sắc lạnh, thân chằng chịt vẩy sáng bóng, tứ chi cứng như đá cùng vô số móng vuốt sắc nhọn thắm đẫm huyết dịch. Bàn Địa Long yêu thú Đinh đẵng chúa tể, một chiêu dù là tu sĩ Trúc Cơ tầng 3 cũng phải chật vật chống đỡ huống chi Viên Thành Lực. Hắn có thể sống được tới giờ đã là một kỳ tích.

– Không hay rồi, Viên sư thúc không thể chống chịu bao lâu nữa. Cứ để sự việc tiếp tục diễn ra như thế này Viên sư thúc sẽ chết mất.

Tới bây giờ Viên Thành Lực vẫn còn đau khổ chống đỡ tất cả đều là vì hơn 30 đệ tử Luyện Khí phía sau hắn. Những người này dáng người non nớt, vẻ mặt vô cùng sợ hãi lẫn đầu nhìn thấy tồn tại kinh khủng trước mắt. Rõ ràng bọn chúng chính là đệ tử vừa được tuyển vào gần đây, lịch luyện còn quá non kém, ánh mắt cao hơn trời nên mới dám mạo hiểm xông vào.

– Chúng ta dù sao cũng là đệ tử của danh môn không thể nào hèn hạ chống mắt nhìn tiền bối trong tông vì bảo hộ chúng ta mà mất mạng. Các sư huynh đệ nếu thứ chạy trong huyết quảng các ngươi không phải nước tiểu thì hãy cũng ta xông lên cứu Viên sư thúc.
– Được, ta cũng ngứa tay ngứa chân lâu rồi, chúng ta lạc vào Ma Kiếm Lâm xa như vậy cứu viện cũng không nhanh như vậy tới đây ứng cứu đâu.

Có kẻ dẫn đầu càng làm cho lòng quân sục sôi, mấy mươi tên đệ tử không màng sống chết trước mắt quả nhiên dám xông lên ý định chiến đấu với cấp 2 yêu thú.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219