Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 143
Phần 143: Nữ nhân khốn khổ

Nhục thể dần tan rã trở thành một vũng chất đen lòm bốc lên mùi cực kỳ khó ngửi. Ngoài trên người y phục cùng túi trữ vật, hắn xương cốt cũng đã không còn tồn tại.

– Đây chính là kết cục của kẻ phản bội, Khôi Lỗi Tông quả nhiên không hổ danh là một trong Tứ Đại Ma Tông thủ đoạn thập phần tàn độc.

Nhìn xuống dấu vết còn sót lại kia Trần Duyên không khỏi lắc đầu nuối tiếc. Một tên tu sĩ Trúc Cơ có thể moi được không ít tin tức hữu ít, đặc biệt là tu sĩ Khôi Lỗi Tông, nơi đó đệ tử không nhiều, mỗi tên gần như đều là nội môn đệ tử nắm trong mình không ít bí mật.

– Đạo hữu… đa tạ…

Lam Linh gần nữa canh giờ không ngờ lại có thể tự thân áp chế dâm độc, dù Trần Duyên cũng phải dùng ánh mắt khác nhìn nàng. Thứ Hỏa Dục Tán này ngoài trừ mùi hương rất hăng khó lòng hạ độc thì khi không may dính phải thì chỉ có tu sĩ Kim Đan mới có thể nhẹ nhàng bài trừ.

– Nữ nhân này không ngờ chỉ dựa vào kiên định tâm niệm khiến dâm độc không thể bùng phát.
– Lam đạo hữu đạo tâm bất phàm khiến ta phải bội phục.
– Ngươi… ngươi đừng chạm vào ta.

Nàng dù mặt ngoài áp chế nhưng thực ra chỉ dùng kiên định ý chí nắm giữ lấy bản thân một chút tỉnh táo cuối cùng. Nếu như khí tức nam nhân tới quá gần chính nàng cũng khó lòng chống đỡ.

Trần Duyên thần sắc đương đương không có gì lộ ra vẻ dâm đãng bộ mặt. Hắn hữu thủ đặt nhẹ lên vai mỹ phụ.

Nàng hốt hoảng bỗng thở phảo nhẹ nhõm, dâm độc trong người đã tiêu trừ đi ba bốn phần. Hỏa nhiệt có thể đốt cháy tâm can kia cũng dần tiêu tán. Lam Linh ánh mắt đã giảm bớt đi đề phòng nhìn hắn.

– Đạo hữu ắt hẵn phải là cao đồ của danh môn chính phái, từng hành động lời nói đều toát ra phong thái quang minh chính đại của bậc quân tử.
– Ta quang minh chính đại? Ha… ha… ha…

Nam nhân như hắn là lần đầu trong đời nàng được diện kiến, mấy trăm năm nay đám nam nhân xoay quanh nàng không tên nào lại không có ý định xấu xa tiếp cận lại gần.

Nàng sinh ra vẻ ngoài phi thường sinh đẹp, càng lớn vóc dáng càng nở nang khiến bao kẻ thèm muốn. Sợ rằng bản thân sẽ bị bọn chúng ăn không còn cọng xương nàng mới đành trao thân gã phận cho một tên tán tu Trúc Cơ kỳ. Hắn bề ngoài quân tử chính trực nhưng than ôi, sau khi cùng hắn nên nghĩa phu thê thì bộ mặt vốn che giấu bấy lâu mời lộ diện.

Gã nam nhân tâm tính thấp hèn không ít lần dùng quỷ kế vây giết bàng hữu chiếm lấy tàu nguyên. Thậm chí có lần hắn còn dụ dỗ nàng cùng lên giường với một tên nòng cốt đệ tử để hắn có thể tiện đường thoát khỏi kiếp tán tu. May thay lúc đó nàng cũng đột phá Trúc Cơ nên thẳng thừng từ chối khiến hắn chỉ có thể nuốt cơn phẫn nộ mà từ bỏ.

Cuối cùng ngày đó cũng tới, một lần cùng những tên đạo hữu dơ bẩn kia đón đường một toán đệ tử đang vận chuyển tài nguyên không ngờ bị một tên tu sĩ Kim Đan trà trộn vào trong đó khiến hắn bị thụ chưởng trọng thương. Ân nghĩa phu thê còn đó, hắn đã dập đầu cầu xin khiến nàng không thể nhắm mắt không cứu. Hơn trăm năm nay Lam Linh đã không tiếc linh thạch thu lấy linh dược giúp hắn trị thương, nay còn một vị cuối cùng hùng mật của cấp hai yêu thú khiến nàng không màng hiểm nguy xâm nhập vào cấm địa này.

– Đa tạ đạo hữu, ân này ta…
– Không cần phải khách sáo, thứ dâm độc này thập phần bá đạo ta chỉ có thể vì đạo hữu áp chế xuống, độc dược còn đó tuy tạm thời không đáng lo ngại nhưng đạo hữu tình trạng chắc cũng là người rõ nhất a.

Mỹ phụ ấp úng, nàng nội thể không ai có thể tường tận hơn. Nàng nguyên khí một chút cũng không còn, một thân Trúc Cơ thực lực thậm chí còn không bằng một phàm nhân ngay cả tự thân đi lại cũng không phải là việc dễ dàng.

– Hời… trước hết hãy mặc tạm y phục này trước, sau đó từ từ hẵn suy tính sau.

Trần Duyên lấy ra đạo bào đưa tới, nàng lúc này mới chợt nhận ra ngọc thể đã gần như phơi bày trước mắt hắn.

– Hắn… hắn đã thấy hết… từ trước tới nay chỉ có phu quân mới có thể…

Mỹ phụ thập phần ngượng ngùng muốn tìm một nơi nào đó chui xuống quách cho xong. Một tay vội vàng che đi đôi cự nhũ, tay kia muốn lấy đạo bào.

Trông thấy nàng ngập ngừng song thủ run run Trần Duyên tiến lại gần, hữu thủ đỡ lấy mỹ phụ dựa vào lòng ngực săn chắc, tay kia thuần thục khoác lấy đạo bào tiếc nuối che đi xuân sắc.

– Nữ nhân này cự nhủ quả không tầm thường a, chỉ chạm nhẹ mà tay ta liên bật cả ra ngoài.

Sắc lang chắc lưỡi nghĩ thầm, nàng ngọc thể mềm mại đã triệt để dán chặt vào hắn người dù cách một lớp đạo bào nhưng nhục cảm vẫn không hề tệ.

– Lam đạo hữu từng nói biết nơi bọn người đồng bọn của Hà Thiên Dẫn kia ẩn nấp không sai chứ?

Trần Duyên lập tức thanh tĩnh, một tên tu sĩ Trúc Cơ xuất thân từ một trong Tứ Đại Ma Môn, Khôi Lỗi Tông đây là một tin tức thập phần đáng giá.

– Đây là tin tức nơi bọn chúng tụ tập, cách đây cũng phải hơn ba tuần trăng đi đường nếu đạo hữu không nhanh chân e rằng không còn kịp.

Nàng đứng yên bất động, tình thế hiện nay không khác gì thu hổ trục lang. Nam nhân trước mắt này thực lực so với tên Hà Thiên Dẫn kia có phần lợi hại, nàng lo sợ rằng Trần Duyên đối với nàng lại sinh lòng cầm thú.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219