Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 7
Phần 7: Lưu manh lão đầu

Lần này Trần Duyên đúng là không thể chịu được dụ hoặc.

– Tiền bối có thể cho ta biết điều kiện là gì không?

Nghe tới đây trung niên hiện lên nụ cười xảo trá, thứ không nên có ở vẻ ngoài tiên phong đạo cốt như hắn.

– Ngươi lập lời thề với thiên đạo rằng sau khi nhận truyền thừa của bổn tọa, đời này kiếp này phải diệt sát hai tên súc sinh kia đem thần hồn của chúng tế bái ta nếu không cắt đức thiên đạo mãi mãi không siêu sinh.

Trung niên hét lên giọng hùng hồn, nhìn thấy Trần Duyên ngoảnh mặt làm ngơ lão hỏi:

– Ngươi có nghi vấn sao?
– Ta đời này kết đan được hay không vẫn còn chưa biết tiền bối ngài muốn ta diệt sát 2 Nguyên Anh viên mãn, vậy còn rút thần hồn. Ta không muốn tự dưng lại bị thiên phạt không siêu sinh.

Trần Duyên nhìn hắn nói.

– Haiz… tuổi trẻ thời nay đúng là không có chí tiến thối được bổn tọa chân truyền sao suy nghĩ có thể dừng ở Kim Đan kỳ chứ.
– Phế mạch như bổn tọa còn có thể kết anh, còn ngươi chân khí rất tinh thuần a, ồ kinh mạch cũng lớn hiếm thấy nha so với bổn tọa khi xưa tốt hơn gấp trăm lần, còn đan điền thì e hèm… tuy có hơi nhỏ nhưng không sao. Nói chung dù ngươi có là heo khi được bổn tọa chân truyền thì cũng là con heo mạnh nhất.

Trung niên hào khí nói.

Sắc mặt Trần Duyên đen lại, hắn vậy mà đem so sánh với heo.

– Ngươi không cần phải lo, khi bổn tạo tự bạo nguyên anh hắn vốn trọng thương lại bồi thêm thương sợ rằng tu vi chỉ lùi không tiến.

Trần Duyên cau mày suy nghĩ, bảo hắn bỏ đi truyền thừa này là điều không thể. Đây là Nguyên Anh viên mãn a, tới giờ hắn vẫn chưa nghe có cảnh giới nào cao hơn. Đây là trên đỉnh thiên hạ, nếu không tiếp nhận thì rất có thể hắn chỉ là kẻ bình thường cả đời.

– Ta tiếp nhận, sống là cho kiếp này, nếu không đủ dũng khí đánh cược thì mơ tưởng gì đến kiếp sau mà đòi siêu sinh chứ.

Trần Duyên cắn răng nói.

– Ha… ha… ha nói hay lắm, kiếp này không dám liều mạng đánh cược thì chắc gì có dũng khí cố gắng ở kiếp sau.

Trung niên cười lớn nhìn Trần Duyên càng lúc càng thuận mắt, hắn tiếp nhận truyền thừa chính là đã tự cắt đi đường lui của mình. Chỉ có kẻ dám tàn nhẫn với bản thân thì mới có thể trở thành cường giả.

– Được rồi ngươi nhỏ giọt tinh huyết của mình vào ấn ký này và đọc lời thề thiên đạo đi.

Trần Duyên làm theo, khi nhỏ giọt máu vào ấn ký hắn cảm nhận có tia kết nối không rõ ràng, sau đó hắn đọc lên lời thời thiên đạo. 1 tia sáng chói mắt trên trời phóng thẳng vào mi tâm Trần Duyên, đó là chứng nhận của kẻ lập lời thề thiên đạo.

– Ngươi ngồi xuống thả lỏng, tiếp nhận truyền thừa.

Trung niên giọng nói nghiêm túc hẳn lên.

Trần Duyên vừa ngồi xuống 1 luồn tin tức khổng lồ chui vào não hải của hắn.

Hắn ngồi đắm chìm trong lượng thông tin khổng lồ, nữa ngày sau mới từ từ mở mắt ra.

– Ngươi đã tiếp nhận đầy đủ truyền thừa, chắc sẽ mất khá lâu thời gian để tiêu hóa.

Trung niên nói.

– Truyền thừa thông qua não hải làm cho ta tiếp nhận truyền thừa trọn vẹn nhất. Tiền bối vậy còn quyển sách này?
– Ngươi nói nó hả? Quyển đó là nơi ta để thần hồn lạc ấn vào thôi, còn chữ trên đó là trong lúc rảnh rỗi viết nhãm ấy mà.

Trung niên không nhanh không chậm nói.

– Lão gia hỏa này chết rồi mà còn muốn âm người khác. Trước đây chắc chắn không phải là loại lương thiện gì.
– Bổn tọa mệt rồi ngươi đi ra đi, à từ giờ ngươi gọi ta là Chu lão được rồi không cần quá khách khí.
– Vãn bối cáo lui.

Thấy có gì đó không đúng, Trần Duyên chợt nhận ra.

– Tiền bối tại sao ngài còn ở đây?
– Ta không ở nơi này thì ở đâu? À từ giờ ngươi gọi ta là Chu lão được rồi, người thân quen hết mà không cần 1 câu tiền bối 2 câu tiền bối đâu.

Chu lão hào sảng nói.

– Ở đây, người thân quen? Không phải tiền bối sẽ biến mất sao?

Sắc mặt Trần Duyên trở nên khó coi…

– Biến mất? Ngươi biến mất thì có, ngươi không biết tinh thần lạc ấn là gì à?

Nhìn Trần Duyên, lão lại nở nụ cười hèn mọn.

– Tinh thần lạc ấn là gửi 1 phần thần hồn vào ấn quyết hiểu chưa.

Lão giải thích như đây là do Trần Duyên thiếu hiểu biết chứ lão không liên quan gì.

– Ta mới Luyện Khí kỳ làm sao biết được những thứ này chứ.

Trần Duyên mới biết mình bị lừa.

– Ta nghĩ là ngươi biết rồi.

Chu lão vô liêm sĩ nói.

– Vậy mời Chu lão ra khỏi não hải của ta.

Trần Duyên ý tứ trục khách rõ ràng.

– Không thể đi ra được, người vừa nhỏ máu lên Liên Thần Ấn thần hồn ta và ngươi đã liên kết với nhau. Nếu đi ra ngoài quá lâu thì ta sẽ bị tiêu biến, còn ngươi sẽ bị thương thần hồn nhẹ thì trở nên ngu ngốc nặng thì hồn phi phách tán.
– Nhỏ máu không phải là 1 phần của lời thề thiên đạo sao?

Trần Duyên nói.

– Ta có nói thế à? Sao ta không nhớ.

Trần Duyên triệt để im lặng rồi, so với lão quái Nguyên Anh kỳ hắn chỉ là em bé không đáng nhắc tới.

– Ngươi đừng lo ta không ở không trong não hải của ngươi đâu, thiếp thân mang theo một tu sĩ Nguyên Anh kỳ viên mãn chỉ đạo tu luyện chắc chỉ có ngươi mới có đãi ngộ này.
– Ngươi chỉ nhận được truyền thừa “Thần Khống Vạn Trùng”, ta thân là tu sĩ Nguyên Anh kỳ đại viên mãn pháp quyết, công pháp ngươi sử dụng cả đời không hết.

Sắc mặt Trần Duyên lúc này mới bắt đầu khởi sắc.

– Chu lão đã nói vậy thì lão nhân gia ngài cho ta vài môn công pháp Giáp đẵng hay thần thông gì đó cũng được.

Trần Duyên quyết tâm phải mài được thứ gì đó từ lão xem như tiền trọ chứ.

– Hừ ta có rất nhiều công pháp nhưng đều là cấp 2 trở lên có đưa ngươi cũng không luyện được. Còn thần thông tiểu tử ngươi nghĩ là củ cải trắng đầy ngoài đường sao, ngươi lo luyện tốt “Thần Khống Vạn Trùng”đi.
– Công pháp không có, thần thông cũng không vậy lão giúp gì được cho ta.

Lúc này mặt mo của Chu lão cũng đỏ lên. Có trời chứng giám a, chưa bao giờ lão cảm thấy ủy khuất như hôm nay.

Lão nhìn Trần Duyên 1 lúc hỏi:

– Ngươi luyện thể à?
– Ta có luyện “Khô Mộc Tiểu Pháp”

Trần Duyên đáp.

– Nguyên lai là vậy, ta có công pháp này rất thích hợp với ngươi. Nhưng nó lại là công pháp cấp 2, dùng để bảo mệnh thì được còn nếu thi triển lung tung rất có khả năng bị phản phệ lại. Tên là “Nhất Chỉ Xuyên Tâm” cấp 2 Giáp Đẵng.
– Cấp 2 công pháp sao ta có thể tu luyện được?

Hắn nghi hoặc.

– Không sao công pháp này cấp 2 là do áp lực cho cơ thể quá lớn, Luyện Khí kỳ không cách nào thừa nhận được. Chỉ cần ngươi luyện “Khô Mộc Tiểu Pháp” đến đại thành thì có thể miễn cưỡng sử dụng.
– Không thể luyện bây giờ được sao?

Trần Duyên hơi chút hụt hẫn.

– Luyện khí kỳ luyện được công pháp cấp 2 ngươi còn than vãn sao, không muốn thì thôi coi như ta chưa nói gì.

Chu lão khí nói.

– Sao vậy được lời tiền bối nói ra như đinh đóng cột sao có thể rút lại chứ.
– Bây giờ chưa luyện được thì sau này luyện ta cũng không có thiệt thòi gì.

Hắn thầm nghĩ.

– Chu lão ngài truyền cho ta đi.
– Hừ bây giờ đưa thì còn quá sớm sẽ làm ảnh hưởng đến bản tâm. Tốt nhất là ngươi ngoan ngoãn luyện “Khô Mộc Tiểu Pháp” đến đại thành đi.

Hắn biết mình lại mừng hụt lần nữa, đến giờ bản thân chưa kiếm được chút lợi nào từ lão gia hỏa không có phong phạm tiền bối này.

Trả phòng, thưởng thêm cho tiểu nhị Trần Duyên tiếp tục cưỡi ngựa lên đường.

1 ngày sau cuối cùng hắn cũng đến nơi, nhờ có Xích Lân Mã hắn mới có thể đến nơi trong 3 ngày. Nhưng đến đây thì chỉ có thể đí bộ, dẫn ngựa vào Hắc Lâm không những không tăng tốc độ mà còn gây chú ý với các yêu thú xung quanh.

Trần Duyên đến quán trọ gần đó gửi lại Xích Lân Mã, đi vào quán mua địa đồ của Hắc Lâm.

Chủ quán thấy hắn thuận miệng nhắc nhở.

– Thiếu niên thực lực của ngươi còn thấp tốt nhất là kết đội nhóm hãy đi vào.

Hắn ở đây hơn nữa đời người chính mắt thấy rất nhiều thiếu niên tự mãn thực lực đơn thương độc mã đi vào rồi không bao giờ trở ra.

– Đa tạ tiền bối ta đã có bằng hữu đồng hành.

Người Trần Duyên nói không ai khác ngoài Chu lão. Nói rồi hắn bước ra tiến vào rừng rậm.

Đi khoảng 2 canh giờ, tiếng của Chu lão vang lên:

– Tiểu tử đối thủ đầu tiên đến rồi.

Ngay lúc đó từ trong bụi cây nhảy ra 1 con sói to lớn, cao gần bằng người trưởng thành. Thương Lang yêu thú cấp 1 Đinh đẳng.

– Yêu thú này có thực lực của Luyện Khí kỳ tầng 6, tiểu tử ngươi cẩn thận rồi.

Chu lão nói tiếp.

Thương lang nhảy tới, những chiếc nanh sáng quắt chực chỉ hướng tới Trần Duyên.

Hắn lùi lại kịp thời tránh được hàm răng bén nhọn kia, không suy nghĩ thi triển “Khô Mộc Tiểu Pháp” khiến cho da dẻ trở nên nhăn nheo.

Trần Duyên tiến lên áp sát, 1 quyền hướng vào đầu của Thương Lang. Huyết tính nổi lên, cuồng lang ngạnh kháng làm quyền của Trần Duyên bật trở lại.

– Lang loại có đầu như sắt thép, bụng như đậu hủ.

Tiếng của Chu lão vang lên.

Ánh mắt của Trần Duyên sáng lên, tiếp tục lại gần Thương Lang. Thấy vậy nó liền phóng lên vồ tới hắn. Ngay lúc đó, thời điểm Trần Duyên chờ đã tới, hắn rút 1 cây trủy thủ bén nhọn đâm thẳng vào bụng rạch phá nội tạng con sói xấu số.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219