Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 100
Phần 100: Cùng mỹ phụ

Bàn tay non mềm chạm lấy cổ nhưng không hề đau đớn nhung hắn tưởng tượng, cảm giác mát mẻ do y phục lần lượt bị truất xuống khiến hắn không thể hiểu nổi.

– Không lẽ nữ nhân này muốn phi tang chứng cứ?

Chính hắn cũng không tin điều này, chỉ cần một búng tay của nàng hắn liền trở thành tro bụi không cần phải phiền phức.

Trong lúc hắn còn đang mong lung thì cả người bỗng nhiên đón nhận cảm giác non mềm quen thuộc. Đây chính là cảm giác do nữ nhân mang lại mà hắn đã hân hưởng không biết bao nhiêu lần.

– Cái gì nữ nhân này muốn…

Mặc dù hắn không muốn tin nhưng hương thơm thanh nhã quen thuộc từ nàng xộc vào mũi, mái tóc xuông dài bao phủ lấy khuôn mặt. Mặt dù hắn không thấy gì nhưng vẫn tưởng tượng ra được hình thể mỹ nhân trần truồng đang nằm lên người.

Từng tất da thịt trên người không ngừng bị thứ mềm mềm cọ xát. Từ trên khuôn mặt, lòng ngực, đan điền, cuối cùng chính là con cặc phía dưới. Có điều ông trời quả biết cách chơi người, nhục thể không thể nào cử động riêng tiểu mệnh căn giờ đây chẳng khác gì cột chống trời.

Lương Tiểu Xuân không tin vào mắt mình, hai tay ngọc tóm lấy cự long hung hãn trên mặt còn chút thẹn thùng. Song thủ cũng không thể nào cầm hết được thứ quái dị kia khiến nàng vừa mừng vừa lo.

– Trần Duyên tiểu hữu, mặc dù ta không thể trở thành ngươi đạo lữ nhưng trăm năm qua chỉ có Trần Duyên ngươi là nam nhân duy nhất được động vào ta. Bản nhân chỉ cầu mong ngươi cho chúng ta một chút hy vọng biến nơi đây trở thành thiên đường cho nữ nhân.

Lúc này Trần Duyên mới hiểu thì ra mỹ phụ đã hiểu sai ý của hắn. Nhưng tất cả đều đã quá muộn màn, cự long đã được nàng dùng hai tay bắt lấy mãi không buông, từ từ nhắm ngay hạ thể liền ngồi xuống.

Một luồng điện kỳ lạ chạy dọc thân thể hai người, cảm giác trống rổng bỗng nhiên bị lấp đầy khiến nàng không kịp trở tay mà gục xuống trên ngực hắn.

Tiền vốn của Trần Duyên quá kinh khủng khiến mỹ phụ không thể thích ứng ngay được mà chỉ có thể chầm chậm cọ xát.

– Hờ… hờ…

Nàng thở dốc cố không phát ra tiếng rên rỉ.

Sau một hồi tốc độ cũng tăng nhịp. Từ đau đớn lúc ban đầu từng tia khoái cảm dần xâm chiếm. Nàng hưng phấn từng nhịp lên xuống trong đầu thầm cầu cho Trần Duyên không phải ra quá sớm để nàng không phải sớm kết thúc cảm giác khoái lạc này.

Chỉ có điều diễn biến tiếp theo lại khiến nàng biết bản thân lại quá lo xa. Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ… nữa ngày trôi qua nàng đã ba lần lên đỉnh nhưng cự long vẫn cứ cứng rắn như cũ không hề có một chút dấu hiệu phún xuất.

Lương Tiểu Xuân hưng phấn, tu luyện công pháp song tu khiến nhu cầu của nàng rất lớn, tu vi càng cao càng khó có thể thỏa mãn. Tuy từ lâu đã cãi tu Giả Long Thực Phượng Quyết được chính tay môn chủ bồi dưỡng nhưng cảm giác khoái lạc được nam nhân mang tới lại khiến nàng không thể quên.

Lần trước tuy bị tiểu tử này kích phát ham muốn nhưng nàng cũng chỉ nghĩ rằng đó là tình cờ, chỉ biết ghen tị cũng các nàng đâu nghĩ ràng giờ đây chính bản thân lại cùng hắn giao hoan.

– Hahaha nữa nữa… tiểu hữu quả không hỗ danh là đại đệ tử Ma Kiếm Tông “thực lực” quả không ai sánh kịp.

Nàng điên cuồng nhấp hông lên xuống, không ngờ dưới áp lực vắt kiệt của tu sĩ Trúc Cơ Trần Duyên lại không hề xuy xuyển.

Đột nhiên cơ thể hắn lấy lại tự do, chính mỹ phụ cũng không ngờ rằng nàng cùng hắn tiêu dao hơn nữa ngày mà không hề có dấu hiệu dừng lại. Chính vì lẽ đó cấm chế trên người hắn liền không còn tác dụng…

Ngay khi được tự do việc đầu tiên hắn làm là chòm người dậy, ôm chặt lấy mỹ phụ trong cơn điên cuồng mà hét lớn.

Đừng nghĩ chỉ có nàng mới sung sướng, ngay từ khi cự long bị thứ ẩm ướt non mềm kia bám chặt Trần Duyên liền lạc trong dục nhục. Thực lực của Lương Tiểu Xuân sâu không lường, hợp hoang công của nàng đã luyện tới viên mãn. Hạ thể không ngừng co bóp liên hồi, nếu hắn không có thần thông Thiên Hạ Hồng Lô thì nội trong ba hô hấp liền bị nữ nhân này hấp khô.

Cảm nhận thấy Trần Duyên nàng cũng giật mình đoán ra được cấm chế trên người hắn đã sớm không còn tác dụng, nhưng khi cùng hắn phối hợp thì từng tia điện cực mạnh phóng lên đại não khiến nàng không thể kìm hãm mà ôm chặt lấy hắn tiếp tục tầm hoang.

– Hahaha Lương Tiểu Xuân ta gọi nàng như vậy được không?

Trần Duyên hưng phấn, nhưng không hề nhận được lời đáp lại khiến hắn đẩy hông càng mạnh.

– Sao hả, nàng thấy ta có thật sự khiến nàng thỏa mãn không?

Dâm ngữ lần lượt chui vào tai nàng như muốn đánh đổ bản tâm.

Từng tia chân khí từ Thiên Hạ Hồng Lô không ngừng giao lưu qua lại hạ thể của hắn cùng nàng. Trần Duyên rõ ràng cảm nhận được tia chân khí này càng lúc càng thô rộng, tốc độ lưu chuyển càng lúc càng nhanh khiến hắn không thể nào chú ý tới mà chỉ chủ tâm thuần phục nữ nhân mạnh mẽ này.

Bỗng nhiên thân thể Trần Duyên phát ra ánh xanh quen thuộc, đây rõ ràng là tia chân khí vốn nhỏ như cây kim của Thiên Hạ Hồng Lô nhưng giờ đây đã nhạt dần nhưng lại thô như que củi.

– Chẳng lẽ thần thông đột phá.

Ý nghĩ bất chợt nãy ra trong đầu hắn. Thần Thông vốn được nhiều kẻ săn đón vì chúng không hề có đẳng cấp mà phát triển theo thực lực của chủ nhân. Song hỉ lâm môn, vừa được cưỡi mỹ phụ thực lực siêu cường, công pháp lại đột phá khiến hắn càng lúc càng hưng phấn.

– Ah… Trần Duyên tiểu hữu ta… ta…

Lúc này Lương Tiểu Xuân lại một lần nữa phún xuất, nàng không ngờ có ngày lại hưởng thụ niềm vui thú của nữ nhân này, không ngừng mở miệng tầm hoan.

– Hừ ai là Trần Duyên tiểu hữu của nàng.

Bỗng nhiên hắn lập tức ngừng lại.

– Đừng… đừng dừng lại. Mau mau cho ta…

Hắn dừng lại khiến cảm giác khoái cảm tiêu tan. Lương Tiểu Xuân khóc lóc nài nỉ, mỹ mông không ngừng vạn vẹo ra vào nhằm muốn níu giữ chút khoái cảm.

– Nàng gọi ta là gì?
– Là Trần Duyên, chàng mau nhanh cho thiếp.

Mỹ phụ điên cuồng cầu xin.

– Gọi ta là tướng công.

Nàng cắn chặt răng không phát ra một lời, đối với nàng hai chữ tướng công trọng lượng rất nặng, dù cho trước kia cùng song tu đạo lữ chính nàng cũng chưa một lần gọi hắn.

Nữ nhân càng quật cường càng khiến Trần Duyên nổi lên hứng thú, hắn từ từ thật chậm kéo cự long ra ngoài.

Cảm giác hạ thể vốn bị lấp đầy liền từ từ trống rỗng đã đập tan hoàn toàn ý chí của nàng.

– Đừng… đừng mà tướng công, tướng công…

Trên mặt nàng đã thắm đẵm nước mắt.

– Phu nhân của ta quả là biết nghe lời, nàng muốn thứ gì thì phải nói ra để tướng công cho nàng.

Hắn càng lúc càng hứng thú trêu đùa nàng.

– Thiếp… thiếp muốn cự long của chàng tiến sâu vào trong tiểu điền loa của thiếp.

Lương Tiểu Xuân đã không thể nào ngăn cản được dục vọng, nàng điên cuồng làm theo ý muốn của hắn. Ba ngày ba đêm trôi qua cuối cùng mỹ phụ cũng đã không thể nào tiêu hóa nỗi đành phải cầu xin hắn tha thứ.

Trần Duyên cũng đã cùng nàng không biết bao nhiêu lần phóng xuất, cũng đã rất lâu rồi mới có nữ nhân cùng hắn tác chiến lâu như vậy khiến hắn có chút không nỡ rời bỏ nàng. Ngay khi muốn rút hung khí ra khỏi hạ thể của nàng thì từ trong đan điền một luồn chân khí mãnh liệt chợt tung trào.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219