Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 8
Phần 8: Thu hoạch lớn, gian thương

Chúng chiêu con sói nằm thoi thóp.

– Đúng là yêu thú, sức sống rất mạnh. Bị thương thương tới vậy mà vẫn chưa chết.

Trần Duyên cảm khái tiến lên 1 đao ngay cổ kết thúc sinh mạng của nó.

– Trận chiến đầu tiên với yêu thú ngươi đã làm rất tốt. Nhưng chớ tự mãn, lang loại là loài huyết tính nên chỉ biết tấn công. Nếu như là mèo hoặc vượn thì trận đấu không dễ dàng như vậy.
– Tiểu bối thỉnh giáo.

Trần Duyên nghiêm túc nói, bây giờ hắn mới biết có tiền bối ở bên chỉ dạy mang lại chuyện tốt đến nhường nào. Sư phụ hắn là dạng người lãnh đạm lúc nào cũng nói rất ít, ngoại trừ thi thoảng chỉ điểm ra thời gian còn lại là hắn tự tu luyện.

Lấy ra trủy thủ bắt đầu phân tách tài liệu, mặc dù chưa thuần thục nhưng cũng không tới nổi làm hư. Nữa canh giờ sau hắn mới lấy ra được nanh và móng của Thương Lang, bán đi cũng kiếm được 5 – 6 khối hạ phẩm linh thạch. Những thứ còn lại không phải vô giá trị mà là kích thước quá lớn, túi trữ vật không thể chứa hết.

– Bây giờ là mùa xuân Tam Đoạn Xà chắc sẽ ra ngoài săn mồi, ta cứ đi dọc bờ sông tìm xem.

Trần Duyên thầm nghĩ.

Khoảng nữa canh giờ sau, hắn phát hiện có dấu vết bò trường của loài rắn liền bám theo. Dấu vết kéo dài đến 1 hang đá lớn gần vách núi, xung quanh che kín bởi những viên đá lỏm chỏm.

Trần Duyên ở ngoài cửa động xem xét, hắn không dại dột tiến vào. Có trời mới biết bên trong đó có gì, lỡ đâu lại là cấp 2 trở lên yêu thú thì mạng hắn quả thật ô hô ai tai.

Quả thật trời không phụ người có lòng, lúc sau từ trong hang đi ra 1 con rắn thân lớn cỡ 2 ngón tay. Đó chính là tam đoạn xà, trên thân chia làm 3 màu theo thứ tự là đỏ, vàng, xanh.

Trần Duyên chưa kịp cao hứng thì theo sau đó là 1 đàn lúc nhúc những con khác, nào là 1 – 2 – 3 – 4 – 5 đoạn đủ cả. Đoạn Xà yêu thú bâỳ đàn, sống càng lâu thì càng mạnh, số đoạn trên người càng nhiều. 2 Đoạn là Bính đẳng cho đến 7 đoạn là yêu thú cấp 2 Giáp đẳng khủng bố.

Nhiệm vụ của Trần Duyên là Tam Đoạn Xà, yêu thú cấp 1 Đinh đẵng.

– Số lượng đông đảo như vậy thì chỉ còn cách dẫn dụ từng con hay những con lạc bầy thôi.

Trần Duyên thở dài.

– Xà loại là loại linh trí không cao ngươi muốn dụ nó rất đơn giản, giống như ngươi lấy kẹo du dỗ con nít thôi.

Nghe vậy Trần Duyên lùng sục khắp nơi, cuối cùng kiếm được một con chuột tròn mập. Là Hôi Thử yêu thú cấp 1 Bính đẳng con mồi ưa thích của Đoạn Xà.

Hắn ném con chuột vào giữa đàn rắn, như dự đoán cả đàn xâu xé lẫn nhau để dành Hôi Thử. Mà nạn nhân chủ yếu là Bính đẵng và Đinh đẵng Đoạn Xà, những con chết hoặc bị thương nằm la liệt.

– Ha… ha… ha… đại thu hoạch rồi, chỉ cần túi độc và nanh độc của chúng thì cũng đủ để ta lấp đầy túi trữ vật rồi.

Hắn kinh hĩ như điên, ngoại trừ 7 túi độc nộp lên nhiệm vụ phần còn lại hơn 200 túi độc và nanh độc nếu bán đi thì cũng kiếm được vài trăm viên hạ phẩm linh thạch.

Trần Duyên chờ đàn Đoạn Xà đi hẵn liền bước ra thu hoạch chiến lợi phẩm, con nào chưa chết thì cho 1 dao hóa kiếp, con nào chết rồi thì chỉ cần phân tách tài liệu là xong.

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh, thấy không bỏ sót thứ gì Trần Duyên quyết định quay về Ma Kiếm Tông. Chuyến đi lịch luyện lần này có thể nói là vẻ vang mà về, không chỉ hoàn thành nhiệm vụ tông môn mà còn có thêm đại thu hoạch.

Không nói tới Đoạn Xà thì thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” đã là thu hoạch cực lớn, thậm chí còn khiến lão quái vật Nguyên Anh kỳ đỏ mắt. Hắn cần phải về đóng cửa khổ tu 1 thời gian để tiêu hóa hết tạo hóa lần này.

Quay đầu Trần Duyên hướng ra khỏi Hắc Lâm nhưng lại chọn con đường khác. Đây là vì gợi ý của Chu Lão, hắn lịch luyện còn quá non kém cần phải đi nhiều để gia tăng kiến thức.

Cuối cùng cũng ra khỏi Hắc Lâm rừng rậm, quãng thời gian vừa rồi đúng là địa ngục. Hắn gặp phải 4 con yêu thú cấp 1, trong đó có 1 con Giáp đẵng khiến hắn bỏ chạy thục mạng.

Tiến đến quán trọ ven Hắc Lâm rừng rậm, hắn dẫn Xích Long Mã trước ánh mắt ngạc nhiên của chủ quán hắn phóng ngựa lao đi trên đường.

3 ngày sau Trần Duyên đã tới được khu vực quản hạt của Ma Kiếm Tông, từ đằng xa cách gần ngàn dặm mà đã có thể thấy Ma Kiếm sơn mạch lúc nào cũng được mây mờ che phủ.

Dù là môn phái Ma đạo, nhưng cấp bậc đệ tử trong tông môn rất sâm nghiêm. Đệ tử ngoại môn thấp nhất là Luyện Khí kỳ, trước 30 tuổi Trúc Cơ thành công trở thành đệ tử nội môn.

Sau 30 tuổi sẽ trở thành chấp sự phụ giúp công việc bề bộn trong tông môn để đổi lấy tài nguyên tu luyện. Kết đan thành công đương nhiên là trở thành trưởng lão, được tông môn cung phụng có quyền chọn ngọn núi để tu luyện và đệ tử.

Trong tông môn hiện nay có hàng trăm ngọn núi, nhưng trong đó chỉ có 11 ngọn núi có danh xưng và đông đảo đệ tử tu luyện. Được tu giả khắp nơi gọi là “Thập Nhất Chấn Tông Sơn” là nơi cư ngụ của Thập Đại Kim Đan Trưởng Lão và Tông Chủ.

Hắn phóng ngựa về phía Phong Ma Sơn nơi mà sư phụ hắn Phong Ma Chân Nhân đang chấn giữ. Sau khi trả lại Xích Lân Mã, Trần Duyên bước lên núi hướng về phía Cống Hiến Điện để trả nhiệm vụ và đổi chiến lợi phẩm thành hạ phẩm linh thạch.

Khi tới bàn nhận nhiệm vụ, sau khi giao nộp vật phẩm nhận lấy 30 viên hạ phẩm linh thạch hắn tiến tới bàn đổi điểm cống hiến.

Mặc dù có thể đổi ra hạ phẩm linh thạch nhưng lấy điểm cống hiến vẫn tốt hơn. Tiện lợi khi đổi bảo vật của tông môn mà giá cả lại tiện nghi hơn rất nhiều so với bỏ ra limh thạch mua ở bên ngoài.

Đang ngồi đó là 1 lão già bụng phệ, mắt hiếp tên là Cao Hàn nổi danh trong đám đệ tử là Tinh Mục. Không có gì qua khỏi mắt lão, đừng nghĩ ăn lời từ hắn dù là nữa khối tinh thạch hạ phẩm nên được các chấp sự nội môn vừa mắt.

– Trần Duyên gặp mặt Cao huynh.

Trần Duyên nở nụ cười.

– Không dám không dám chẳng hay Trần huynh đệ đến hàn xá có việc gì?

Cao Hàn không dám lãnh đạm, giỡn à nhân gia dù sao cũng là đệ tử thân truyền của Phong Ma Chân Nhân chủ nhân ngọn núi này. Đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, cũng chỉ là nói cười vài câu biết đâu sau này lại có lợi ích không ngờ.

– Hôm nay tiểu đệ đến đây đương nhiên là để đổi điểm cống hiến, xin Cao huynh chiếu cố.

Vừa nói Trần Duyên vừa nhét một cái túi nhỏ vào ống tay áo Cao lão.

– Ây ây ai lại làm vậy?

Lão lắc lắc túi vải trong tay tươi cười thỏa mãn.

– Vậy tiểu huynh đệ lấy vật phẩm ra đi, lão Cao ta chắc chắn định giá công bằng nhất.

Lão cười nói rất có phong phạm của gian thương.

Đổ 1 đám ngổn ngang lên bàn, Cao lão cũng có chút giật mình. Những thứ này là túi độc và nanh độc của Nhị Đoạn, Tam Đoạn Xà không lọt vào tầm mắt hắn nhưng ngạc nhiên là với thực lực của Trần Duyên vậy mà có thể kiếm được chừng này.

Mặc dù nghi hoặc nhưng hắn không hỏi gì thêm, làm chấp sự ngoại môn hơn 50 năm hắn hiểu hiếu kỳ là cội nguồn của mọi chuyện. Sau khi kiểm tra xong, Cao lão quay lại mỉm cười với Trần Duyên.

– Ha… ha… ha Trần tiểu huynh đệ lần này thu hoạch lớn a, trong này có 150 túi độc, răng nanh của Nhị Đoạn Xà định giá định giá 150 điểm cống hiến và 52 túi độc, răng nanh của Tam Đoạn Xà định giá 210 điểm cống hiến tổng cộng là 500 điểm cống hiến. Mời Trần tiểu huynh đệ kiểm tra.

Vừa nói lão vừa đưa thân phận bài mang theo nụ cười mà ai cũng hiểu hướng về Trần Duyên.

– Đúng là gian thương mà.

Trần Duyên tặc lưỡi vui vẻ nhận lấy thân phận bài, con số hiện lên 500 điểm.

Thân phận bài là để chứng minh thân phận đệ tử tông môn đồng thời là nơi chứa điểm cống hiến mà đệ tử tích lũy được.

Đây là 1 dạng pháp bảo đặc biệt không có bất kỳ trợ giúp nào cho việc chiến đấu hay phụ trợ tu luyện nhưng chỉ có chủ nhân sau khi tích máu nhận chủ sử dụng nếu không chẳng khác gì 1 miếng sắt tầm thường.

Nếu quy đổi ra thì cứ 5 viên hạ phẩm linh thạch được quy đổi sang 1 điểm tích lũy, vậy trong tay của Trần Duyên hiện nay đã có hơn 2500 viên hạ phẩm linh thạch.

Trần Duyên tiến tới Đổi Bảo Điện, do Mộc linh khí từ 1 bụi Tam Diệp Thảo không đủ cung ứng cho việc tu luyện nên hắn quyết định đổi thêm vài cây mộc linh thảo nữa.

Hắn quyết định mua thêm 3 bụi Tam Diệp Thảo làm tiêu tốn 300 điểm cống hiến. 1 thiên Lôi Phù là cấp 1 Giáp đẵng phù giá trị 150 điểm cống hiến để phòng thân.

Từ 1 tên khất cái bỗng trở thành 1 tiểu phú hộ làm Trần Duyên nói không nên lời. Sau khi cáo từ lão giả Cao Hàn, Trần Duyên quay về động phủ.

Về tới nơi, 1 tháng trôi qua mà xung quanh không có chút gì thay đổi. Đây là lần đầu tiên Trần Duyên rời xa cái ổ chó của hắn lâu đến vậy…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219