Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 133
Phần 133: Cùng chàng đột phá, ý vui viên mãn

1 năm, 2 năm, 3 năm dần trôi, bên trong mật thất tu luyện lửa nóng vẫn không hề thuyên giảm. Trần Duyên vẫn cùng chúng nữ ngày đêm song tu không dứt. Tất cả gần như là một thứ tất yếu không thể nào thiếu đi. Chỉ có một điều khác lạ, các nàng lúc này khí chất đã khác xa một trời một vực, 13 vị thần tiên đang tụ hợp cùng một chỗ yên lành xung quanh nam nhân duy nhất của họ.

Mỹ nữ vốn đã hoa nhường nguyệt thẹn nay lại càng tô thêm mỹ sắc. Trần Duyên mỗi ngày ân ái nhưng lại không hề có một tia buồn chán, thân thể các nàng như những cái động sâu không đáy mà hắn không thể nào khám phá hết được.

Hắn như tượng đá bất động, mỗi lần hô hấp như thể hòa hợp cùng cây cối xung quanh. Trong nội thể chân khí dần đạt đỉnh phong, từng tia kinh mạch căn phồng. Đan điền áp súc hầu như đã tới mức tận cùng, rồi đột nhiên chúng mạnh mẽ lưu chuyển khắp nhục thể đánh tan mọi bình chướng.

Từ bên ngoài khí tức liền nhanh chóng tăng lên, động tĩnh nơi hắn đã làm cho các vị thê tử tỉnh giấc.

– Hạ Thảo tỉ tướng công chàng…
– Không sai tướng công sắp đột phá.

Mỹ nhân mang dáng vẻ thanh tao nở nụ cười sung sướng nhìn hắn.

Ngay tức khắc, khí tức lại trở nên trầm ổn dường như những động tĩnh vừa rồi chưa hề xảy ra.

– Ta lại khiến các nàng tỉnh giấc sao?

Song mục mở lớn, trước mắt hắn chính là những vị mỹ nhân như hoa như ngọc không hề che giấu thâm tình nhìn tới.

– Không phải tại sắc lang chàng đêm qua đã khiến chúng thiếp ăn không tiêu đến ngất đi sao? Sau này sợ rằng các tỉ muội chúng thiếp đều bị chàng làm hư.

Mỹ phụ Linh Diệp giận dỗi nhưng trong lời nói của nàng lại không hề có một tia oán trách.

– Là lỗi của ta không thể kiềm chế trước hương diễm từ nàng sao?

Quả nhiên nàng bên ngoài giận dỗi nhưng lại không hề có ý định chống cự mặt cho Trần Duyên tùy ý. Chúng nữ trong những năm gần đây đều đột phá Trúc Cơ kỳ, mỗi lần phá tan một đại bình chướng thì con người như được thoát thai hoán cốt. Bì bạch mịn màn, đồn bộ cao cao đầy đạn, nhan sắc vốn sinh đẹp trăm dặm khó tìm nay lại càng xuất thần hơn khiến sắc lang hắn dục hỏa không thể nào dập tắt mà ngày đêm rong ruổi trên người các nàng.

Từ khi các vị hắn thê tử đột phá Trần Duyên đương nhiên là phải tìm pháp quyết mới, trước kia các nàng đã tu luyện từ trước nên cải tu lại là điều khó lòng thực hiện, nay vừa vặn thời điểm thuận lợi đã tới.

Hắn đương nhiên không thể phí hoài Tàng Kinh Các di động bên người, tạm thời đuổi chúng nữ ra khỏi mật thất Trần Duyên hết lời mời mọc Chu lão. Mấy năm nay lão đã quyết định dọn ổ sang Tiểu Phương Thế Giới, một phần là nói muốn tìm một nơi an hưởng tuổi già mặc khác là muốn bồi dưỡng Tiểu Kim sớm ngày trở thành linh trùng cấp 2 sớm ngày khai thác tìm năng vô tận của loại linh trùng này.

Nhưng hắn thừa biết chủ ý của lão, sợ rằng bí mật của Tiểu Phương Thế Giới khiến lão ngoan đồng này ngày đêm thèm thuồng nếu không thì trước khóc lóc, ỷ ôi của Tiểu Mập Mạp lão cũng đành nhẫn tâm rời đi.

– Hừ tiểu tử ngươi nữ nhân du hí rốt cuộc cũng nhớ tới thân già này sao?

Bên trong Tiểu Phương Thế Giới, Chu lão y phục không khác gì một tên nhà nông bần hàn cây cuốc dưới chân hớp một ấm nước thư thả nhìn qua thành quả mấy tháng nay cần cù cầy bừa.

– Tiểu bối đương nhiên lúc nào cũng một tâm trung kiên ngưỡng vọng lão nhân gia ngài.

Nghe mấy lời buồn nôn của hắn lão không cần phải bấm quẻ đôi mắt tinh mục thấu hiểu không sót gì.

– Tiểu tử ngươi muốn gì từ lão già này còn không nhanh nói ra, sắp tới giờ lão phải chợp mắt.
– Ôi thân già đúng là bất đắc dĩ mà ngủ cũng không thể an giấc.

Chu lão xảo trá ngáp một cái rõ lớn muốn quay lưng rời đi khiến Trần Duyên cuống cuồng.

– Ấy ấy lão tiền bối đương nhiên kẻ hèn này cần nhờ ngài ra chút công sức rồi.

Sau khi tường tận chủ ý của hắn Chu Lão ngẫm nghĩ một hồi.

– Tiểu tử ngươi nghĩ những nữ nhân kia thật sự muốn mãi mãi làm một bình hoa bên cạnh người sao?

Lão ngầm ẩn ý.

Trần Duyên cũng sững người, quả thật hắn chưa bao giờ hỏi đến mong ước của hắn nữ nhân. Các nàng một mảnh chân tình đối với hắn là không thể nghi ngờ nhưng xen vào đó mỗi người ắt hẵn đều phải có mục tiêu mà thâm tâm thật sự không thể từ bỏ.

– Ngươi giữ lấy.

Từ trong Tiểu Phương Thế Giới bay ra hai ngọc giãn một trắng, một hồng phấn.

– Ngọc giản màu trắng là một môn song tu pháp quyết, tuyệt phối với trận pháp nằm trong ngọc giản màu hồng phấn kia.
– Tới khi tra xét rõ ràng ngươi liền thông hiểu những lời ta nói.

Âm thanh trầm thấp vọng ra rồi im bặc, Trần Duyên cũng không muốn tiếp tục làm phiền Chu lão đóng lại Tiểu Phương Thế Giới hắn động thân mở ra mật thất.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219