Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 107
Phần 107: Bị Trúc Cơ tu sĩ lần đầu vây công

Nhị vị mỹ nữ trên người đã không ít thương thế. Mặc dù hai nàng luôn là kẻ chiếm ưu thế nhưng ba tên nam nhân kia lại điên cuồng khát máu. Mặc cho những vết thương chồng chất sâu tới tận xương nhưng quyết không dừng lại, bọn chúng biết làm theo mệnh lệnh của Trần Duyên mới là con đường sống duy nhất.

– Hahaha lão phu không ngờ ngươi lại là nam nhân vô tình tới vậy, để hai mỹ nhân phải vết thương chồng chất mà không một chút chớp mắt.

Chu lão cũng phát hiện ra hắn đang chủ ý bên dưới liền mở miệng trêu chọc.

– Nàng ấy muốn trở thành cường giả ta liền giúp nàng thực hiện bằng được, không trải qua sinh tử giao chiến làm sao có thể đạp lên kẻ khác mà đi.

Ánh mắt hắn kiên định không một chút buông lơi.

Rốt cuộc không phụ kỳ vọng của Trần Duyên, ngay điểm tấn công cuối cùng tưởng rằng mũi kiếm đã cắm vào mỹ mục, Tưởng Lệ không chút tránh né mà nghiêng người nghênh tiếp.

Trông thấy mũi kiếm còn cách nữ nhân không quá hai li Tần Mạn vui sướng, hắn hứng chí phóng người càng nhanh. Bỗng nhiên cảnh tượng huyết dịch tuôn trào trong tưởng tượng không hề xảy ra, dưới chân liền bị thứ gì đó bám chặt lấy.

Tần Mạn cảm giác bất ổn, hắn nhìn xuống thì thấy những nhánh dây gai quen thuộc mà bản thân đã không ngừng giao chiến đã cuốn lấy chân phải đồng thời không ngừng tiến lên phía trên mà quấn lấy.

Hắn sợ hãi không ngừng chém đi chúng nhưng những sợi dây gai thô dày mỗi lần bị chặt đi liền nhanh chóng mọc ra trở lại. Chỉ sau vài hơi thở cả người hắn đã bị hằng hà những nhánh dây gai bao phủ. Chỉ còn mỗi đầu vẫn còn cố sức ngoi lên.

– Đạo hữu đại nhân đại nghĩa tha cho ta một mạng, ta là đệ tử chân truyền của Ngũ Trưởng Lão. Ta khẳng định lão nhân gia ngài sẽ dày công báo đáp.
– Rồi để ngươi cầu xin sư phụ đem ta về làm tiểu thiếp đúng chứ?

Bị nàng nói trúng tim đen Tần Mạn xám xịt, hắn chưa kịp múa lời thì từng sợi dây leo thô to cuối cùng cũng bao phủ cả người. Từng tiếng la hét thảm thiết cầu xin nhưng Tưởng Lệ không hề dừng lại. Hai kẻ đồng bọn đứng như trời chồng nhìn thấy từng sợi dây gai từ từ siết chặt, từng dòng huyết dịch đỏ tươi rĩ ra từ bên trong.

Lợi dụng sự khiếp sợ khi nhìn thấy thảm cảnh của đồng bạn, Lan Anh lưỡi kiếm nhanh như chớp hái xuống đầu lâu của bọn chúng.

Trông thấy hai tên kia rốt cuộc cũng ngã xuống Tưởng Lệ thở dốc lau đi vết máu trên mặt mắt phượng hướng về phía hắn. Lan Anh cũng không hề ngoại lệ, nàng nóng lòng muốn biết được chủ đích của nam nhân kia là gì.

– Bản nhân nhất quyết không nhúng tay, hai ngươi đừng chông chờ.
– Tưởng Lệ, muội phải sống sót rời khỏi đây. Đây chính là thử thách ta đặt ra.

Dứt lời Trần Duyên dứt khoát rời đi, để lại nhị nữ lọt thỏm giữa cảnh hoảng loạng.

Tưởng Lệ ánh mắt dần quyết tuyệt, nàng hiểu hắn. Mỹ nhân thần sắc băng hàn phóng người lao tới đám đông đang chém giết gần đó. Lan Anh cũng chỉ còn biết thở dài, nhưng quyết tâm của nàng không hề vì chuyện đó mà lung lay. Những tỉ muội ngoài kia đang ngã xuống như không ngừng thôi thúc, Lan Anh siết chặt tiểu kiếm trong tay cùng Tưởng Lệ hai nàng lao vào vòng chém giết.

Trần Duyên lúc này cũng đã không hề để tâm tới nhị nữ, nói đúng hơn là hắn không thể phân tâm. Đạp pháp kiếm hắn đứng giữa không trung, ánh mắt như si như mê ngắm nhìn trăng tròn.

– Hahaha tiểu tử ngươi đúng là không may, có cần lão phu chỉ điểm một số chỗ không đúng không?

Chu lão dùng giọng điệu hết sức gợi đòn chăm chọc.

– Ý của Chu lão là ta đang bị kẻ khác dõi theo?

Hắn cảm giác được bản thân dường như bị kẻ khác dòm ngó nhưng kẻ đó thực lực không hề thấp, dù đã cố cảm nhận nhưng Trần Duyên không thể nào phát hiện ra vị trí ẩn nấp của kẻ kia.

– Ngươi đoán không sai, nhưng mà còn chưa đủ.
– Chưa đủ?

Hắn nghi vấn.

– Nói đúng hơn là ngươi liền bị vây công.

Lão phì cười.

Đúng như lời Chu lão, trong làn đêm dày đặc hai bóng đen dần lộ diện. Dưới ánh sáng đêm rằm nhân dạng của chung liền lộ rõ.

– Không biết nhị vị đạo hữu tại sao lại xuất hiện nơi đây, không lẽ lại có nhã hứng cùng ta thưởng nguyệt. Nhưng bản nhân trước giờ chỉ có hứng thú cùng mỹ nhân hàn huyên chứ không phải là loại đồng tính luyến ái.

Thanh niên cùng trung nhân lại thật sự ngỡ ngàng, không ngờ trong tình huống lọt vào thế gọng kèm này mà thiếu niên kia lại còn buôn lời đùa cợt.

– Hahaha Trần Duyên ngươi đúng là bản tính không đổi, chẳng lẽ đột phá Trúc Cơ lại khiến ngươi lòng tin bành trướng.

Thiếu niên cười gằng.

– Hừ tên tàn phế như ngươi còn không biết giữ mồm giữ miệng, lần trước chỉ mất nhất thủ nhưng lần này không chừng liền ngay cả mạng cũng không giữ nổi.

Kẻ hắn đang chăm chọc không ai khác chính là Thanh Thiên, tên trưởng lão vừa bị trãm xuống nhất thủ. Hắn không hề che giấu sát cơ trong mắt, khi nhìn thấy vẻ ngạo mạng của Trần Duyên hắn càng không thể kìm nén bản thân liền rút kiếm xông tới.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219