Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 90
Phần 90: Đệ tử Hợp Hoang Môn, nữ nhân kiều diễm

Bên cạnh bìa rừng, thân ảnh nữ nhân dáng người ngạo nhân mang trên người thanh bào nhẹ nhàng lã lướt điểm chân ngọc trên thân đại thụ. Nàng như thể chiếc lông vũ thanh cao dù đang không ngừng giao chiến cùng hắc tinh tinh dữ tợn.

Một ngày như mọi ngày, Trần Duyên cùng mỹ nữ cùng đồng hành, hôm nay đi ngang qua một thôn nhỏ. Bách tính ở nơi đây bị yêu thú không ngừng quấy phá.

Dù Trần Duyên không phải là kẻ thiện lương gì nhưng đúng lúc Tưởng Lệ cần nhiều lần thực chiến khiến hắn nảy ra ý tưởng không tồi.

Bắt lấy cự ngưu, Trần Duyên mang tới bìa rừng nơi yêu thú thường hay lui tới. Một trảm chẻ đôi cự ngưu, hắn cố tình để mùi máu tanh tưởi không ngừng lan rộng.

Nữa ngày trôi qua cuối cùng yêu thú cũng tự động mò tới, bị máu huyết tanh nồng không ngừng dẫn dụ cuối cùng Hắc Tinh Tinh cũng đã lộ mặt.

– Đây là yêu thú cấp một Giáp đẵng Hắc Tinh Tinh, trí lực không tệ. Rất xứng đáng làm đối thủ của nàng.

Trần Duyên ngẫm nghĩ không ngừng gật đầu đánh giá.

Mỹ nhân lạnh nhạt gật đầu, thân ảnh nhẹ nhàng xông lên.

Trần Duyên phía sau mắt không ngừng chăm chú nàng, hắn biết Tưởng Lệ không phải là nữ nhân chịu an vị, nàng muốn thực lực đã vậy hắn sẽ không ngăn cản thậm chí là không ngừng ủng hộ.

– Được rồi, hôm nay dừng lại ở đây thôi.

Không thoát khỏi dự kiến, Tưởng Lệ không phải là đối thủ của yêu thú kia. Nàng liên tục rơi vào hiểm cảnh, tuy thân pháp nhanh nhẹn nhiều lần tránh thoát những đòn chí mạng nhưng cuối cùng một khắc sơ sẩy nắm tay như thép nguội từ trên trời giáng xuống.

Ngay khi mỹ nữ sắp ngã xuống trên tay yêu thú thì Trần Duyên đã lao vào giữa hai bên, một tay không mặn không nhạt che chắn cho nàng.

Hắc Tinh Tinh không ngừng gào hét, nó không tin bản thân lại bị nhân loại bé nhỏ kia dễ dàng khắc chế. Những khối cơ như đá tảng trên người mà nó luôn tự hào giờ đây không khác gì là để trang trí. Dù có gắng sức tới đâu đi chăng nữa cũng không thể rút tay ra khỏi người tên nhân loại kia.

– Súc sinh, loài linh trưởng các ngươi trí lực hẳn không tệ. Dám bỏ qua lời nói của ta sao.

Hắn trầm giọng, bàn tay nhỏ bé không ngờ lại siết gãy cánh tay to lớn gần bằng thân người của Hắc Tinh Tinh khiến nó không ngừng giãy giụa. Không đợi yêu thú trở nên điên cuồng, một chỉ chóng vánh xuyên qua đầu lâu, không khí xung quanh liền trở lại như những gì nó vốn có “tĩnh lặng”.

– Nàng không bị thương chứ?

Nhìn lại Tưởng Lệ, hắn nhẹ nhàng dìu nàng đứng dậy.

Nữ nhân chỉ thầm gật đầu. Dù trước giờ mỗi câu nàng nói ra quý hiếm như vàng nhưng Trần Duyên lại không hề thiếu kiên nhẫn. Từ lần đó tới nay Tưởng Lệ chưa bao giờ trái ý hắn dù chỉ nữa lời. Nàng chỉ là nữ nhân trong nóng ngoài lạnh, điều đó càng khiến hắn hứng thú.

Trở lại thôn nhỏ, gần như toàn bộ người trong thôn đều đứng trước cổng nhỏ khiến Trần Duyên cảm thấy kỳ lạ.

Không đợi hắn hỏi thăm thì lão giã trưởng thôn đã vội vã đi tới kỉnh cẩn nói.

– Tiểu nhân kính chào tiên sư. Hợp Hoang Môn đã cho một vị tiên sư tới đây trừ yêu diệt ma, hiện đang chờ bên trong muốn diện kiến.
– Được rồi.

Trần Duyên lạnh nhạt đáp. Từ nơi đây tới Hợp Hoang Môn đã không còn xa, thôn nhỏ này nằm trong lãnh địa Hợp Hoang Môn cũng không khiến hắn lấy làm kinh ngạc.

– Không ngờ lại trùng hợp như vậy, ta không tin thôn nhỏ chưa tới trăm nhân khẩu này lại khiến môn phái các ngươi chú ý tới.

Cười thầm hắn tiến thẳng vào tiểu thôn.

Bước qua vài ngôi nhà lụp xụp, trời gần sang đông những cơn gió se se lạnh khiến cho từng mái nhà tranh không ngừng vang lên từng tiếng rào rạt. Hai bên đường già trẻ lão ấu núp sau cửa nhà dùng ánh mắt sợ hãi khe khẽ ngước nhìn.

Đi tới gian nhà lớn nhất, những cột đình tuy được cẩn thận lau dọn nhưng cũng không tránh được vết tích do thời gian tàn phá, đây có lẽ là nơi khang trang nhất trong tiểu thôn này.

Trần Duyên vừa bước chân đi vào thì bên trong vọng ra tiếng cười nói sang sảng.

– Hahaha Trần đạo hữu đã nghe danh từ lâu, nay gặp rỡ đúng là tam sinh hữu hạnh.

Thiếu niên dáng người gầy gò thậm chí là có chút xanh xao vội vàng bước ra, Trần Duyên không khỏi nghi ngờ nếu gió lớn một chút tên này hẵn đứng không vững.

– Đạo hữu là…
– Ah ta quá vội vàng rồi, mong đạo hữu thứ lỗi. Ta là Tần Mạn đệ tử của Ngũ Trưởng Lão, khi nghe được tin quý tông cử đạo hữu tới đây ta liền nhanh chóng lên đường không ngờ lại chậm một bước.

Thanh niên cực kỳ khách sáo, mỗi câu nói đều tỏ vẻ nhún nhường còn không quên nụ cười lấy lòng trên mặt, điều đó càng khiến hắn không có nỗi một tia hảo cảm với tên ẻo lã này.

Chưa kịp đáp lời thì đằng sau đã truyền tới tiếng nữ nhân nũng nịu.

– Hi hi, Tần sư đệ không đúng rồi, tiểu nữ mới là kẻ tới đây chậm một bước.

Mỹ nữ thanh bào nhan sắc kiều mị, theo sau đó là hai nữ đệ tử dù bị nàng nhân diện có chút không bằng nhưng cũng thuộc hạng ngàn dặm khó tìm.

– Thì ra là Lan sư tỷ.

Thiếu niên có chút kỳ quặc, từ ánh mắt hắn không khó nhìn ra được một chút kiên kị.

– Tiểu nữ là Lan Anh đại đệ tử của Hợp Hoang Môn, đón tiếp anh kiệt quý tông phải để kẻ như tiểu nữ đứng ra mới không khỏi thất lễ.

Lời nàng nhẹ nhàng tuy nghe có vẻ hợp lý nhưng Trần Duyên làm sao không hiểu ý nàng muốn nói tên thiếu niên kia không đủ tư cách đứng đây.

– Lan Anh ngươi…

Tần Mạn nghiến răng, ngày thường ở môn phái thân là đệ tử chân truyền biết bao kẻ kính ngưỡng không ngờ nơi đây lại bị nàng hạ thấp tới mức không thể ngóc đầu.

Chưa kịp nói ra ngọc thủ mềm mại không xương liền vụt nhẹ, dấu tay đỏ chót in lên mặt trước sự ngỡ ngàng của Trần Duyên. Tần Mạn lúc này trên mặt sợ rằng còn nóng đỏ hơn dấu tay kia.

Tu luyện tới Luyện Khí hậu kỳ dù không cố ý bỏ công luyện thể nhưng nhục thể không thể nào tệ hại, thứ hắn cảm nhận lúc này không phải là đau đớn. Huyết khí xung thiên, thiếu niên vừa định ra tay giành lại mặt mũi thì nữ nhân mắt phượng không hề nhiếu lấy một cái, nhẹ nhàng tặng hắn thêm một bên.

– Hì hì hì, ta biết sư đệ là kẻ cầu toàn. Một bên có lẽ không cân xứng ta liền giúp sư đệ hoàn thành ý nguyện.

Thiếu niên đứng như trời trồng, hắn tu sĩ Luyện khí kỳ chín tầng là hy vọng tương lai của nam nhân trong Hợp Hoang Môn nhưng lại không thể tiếp được một cú phẩy tay nhẹ nhàng của nàng. Tần Mạn thật sự sụp đổ, lủi thủi quay người rời đi thậm chí không kịp để lại một câu cáo từ.

– Thật thất lễ, Tần sư đệ ngày thường được trưởng lão trong môn phái nuông chiều khiến đạo hữu phải thấy những điều không hay.
– Hahaha đạo hữu quá khách khí rồi.

Mặc dù nàng nói lời tạ lỗi nhưng hắn không nhìn thấy dù chỉ một chút vẻ hối hận, thậm chí còn pha chút hả hê.

– Có lẽ màn tranh giành quyền lực đã không còn giới hạn ở cao tầng nữa rồi.

Trần Duyên nghĩ thầm.

– Ta cùng Tưởng sư muội được tông môn giao phó tới đây thỉnh an, không ngờ quý phái lại nhiệt tình đến vậy. Tiện thể ta đây đành không biết xấu hổ mời tam vị cô nương dẫn đường có được hay không?
– Đó là vinh hạnh của tiểu nữ. Mời đạo hữu.
– Mời.

Tam nữ nhoẻn miệng cười yểu điệu cất bước.

Lan Anh mỗi bước đi đều khiến nam nhân không thể kiềm được ham muốn của bản thân, đồn bộ căng tròn không khỏi đưa qua đưa lại được che phủ bởi đạo bào sau nỗi bước chân của nàng.

– Hời quả không hổ danh là đại đệ tử Hợp Hoang Tông.

Trần Duyên theo phía sau không khỏi được rửa mắt.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219