Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 76
Phần 76: Nữ nhân bưu hãn

– Hahaha tiểu tử ngươi thấy yêu thú cấp hai ra sao hả?
– Quả thật không tồi.

Trần Duyên khắp người đầy thương thế, khóe miệng đã rỉ máu cho thấy hắn đã nội thương không nhẹ sắc mặt tái nhợt nén đau đớn ngồi trên lưng Tiểu Kim theo sau Chu Lão.

– Được rồi từ giờ ngươi cứ ngoan ngoãn ở nơi đây trị thương.
– Ngươi đã rất không tồi, lần đầu vượt cấp chiến đấu tuy chỉ là yêu thú cấp hai yếu nhất nhưng đã rất không dễ dàng.

Lão hiếm hoi mở miệng tán dương.

Không nói lời khách sáo, bước chân đi vào mật thất rộng lớn được linh trùng đào xới Trần Duyên ngồi xuống tĩnh tọa. Ngũ Trùng cũng được hắn đem ra trấn giữ xung quanh một thân đi sâu vào trong.

Lấy ra Tiểu Phương Thế Giới đeo trong ngực áo, Trần Duyên dùng thần thức đưa tam nữ rời đi. Thương thế của hắn không hề nhẹ, nếu như tự mình vận công trị thương thì không biết tới ngày tháng nào.

Không ngoài dự đoán, thương thế trên người hắn dùng tốc độ mắt người có thể trông thấy từ từ khép lại. Mặc dù nội thương còn không nhẹ nhưng đủ để khiến hắn kinh hỉ không thôi.

Hơn mười ngày trái ôm phải ấp Trần Duyên đã gần như bình phục. Kiểm kê đàn linh trùng, lần này quả thật tổn thất không hề nhỏ đủ khiến hắn phải đau ruột. Nhưng ông trời quả thật không tuyệt đường sống của của người, lần này thu hoạch quả thật không tệ.

Tiểu Huyết vốn là linh trùng cấp một Ất đẳng đỉnh phong bao lâu nay không hề suy chuyển giờ đây bỗng nhiên đột phá trở thành linh trùng Giáp đẵng khiến hắn kinh hĩ không thôi.

Không chỉ có vậy, tam trùng còn lại Tiểu Kim cùng cặp Lục Đường Lang vốn là linh trùng Giáp đẳng cùng đã mạnh hơn không ít.

– Huyết nhục yêu thú cấp hai đúng là đại bổ.

Kết quả này khiến hắn không thể không vui mừng, nổi thất vọng khi nãy chợt tan biến không còn.

Cùng ngũ trùng Trần Duyên chuyển hướng ngược lại quả quyết rời khỏi. Hắn tới đây chủ yếu là vì lòng hiếu kỳ muốn kiểm chứng thực lực bản thân, nhưng giờ đây dù chỉ là yêu thú có thực lực yếu nhất cũng chút nữa lấy đi tính mạng khiến hắn không muốn ngu ngốc tiếp tục xông xáo.

– ẦMMMMM…

Tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc kèm theo đó là ánh sáng chói nhòa.

Đang trên đường rời đi thì Trần Duyên không khỏi giật mình, trong ánh sáng chói nhòa đại kiếm phi thẳng lên không trung như đâm thủng tầng mây.

– Đây không phải là tín hiệu cầu cứu của tông môn sao.

Hắn không khỏi kinh nghi, kẻ du hành nơi đây chín thành đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ thực lực khó lường không ngờ lại sử dụng thứ tín hiệu hại người này để cầu cứu.

Đại Kiếm Phù là tín hiệu đặc trưng của đệ tử Ma Kiếm Tông nhưng hầu như không ai sử dụng. Chỉ khi lâm vào tình trạng thập phần nguy hiểm mới có thể lấy ra, mặc dù tín hiệu này lan đi không dưới trăm dặm xung quanh đủ để đồng môn kịp thời nhận ra nhưng cũng lại là con dao hai lưỡi. Nếu như gần đó là kẻ dụng tâm xấu xa hay là yêu thú thì xin chúc mừng người đã bị bọn chúng phát hiện.

Lộ ra vị trí của bản thân là điều tối kỵ nhất là nơi cực kỳ thích hợp để làm những chuyện mờ ám này.

Sau một lúc chần chờ Trần Duyên đành cắn răng chuyển hướng nơi phát ra tiếng động lao đi. Mặc dù nội tâm rất không động tình nhưng không hiểu sao cơ thể hắn không thuận theo suy nghĩ mà nhanh chóng rời khỏi.

Càng tiếng lại gần hắn cảm nhận được mặt đất rung chuyển càng lúc càng dữ dội, từng âm thanh do đất đá vỡ vụn, cổ thụ bị đánh gãy càng rõ ràng. Cố gắng che giấu bản thân Trần Duyên len lỏi qua những đại thụ do chấn động khiến rễ cây như đại xà bật lên mặt đất.

Cuối cùng hắn cũng đã tới nơi, nhưng cũng chỉ đứng cách xa nơi dữ dội kia một dặm. Trên thân cây Trần Duyên che giấu khí tức như đại thạch bất động quan sát trận chiến đằng xa.

Mặt đất như bị kẻ nào xới lên mấy lần, xung quanh không hề có sinh vật tồn tại thậm chí thực vật cũng không thoát khỏi kết cục bị giày xéo. Trên không trung một người một điểu không ngừng ngự không chiến đấu.

Nữ nhân chiến bào bạo lộ tay cầm chủy thủ chật vật chống chả. Nhưng nàng làm gì còn tâm chí lo nghỉ tới chuyện đó, sắc mặt tái nhợt cho thấy nữ nhân này đã thương thế không nhẹ. Đối diện là hắc ưng kỳ lạ, miệng không ngừng phát ra âm thanh chói tai.

– Không phải ta chỉ lấy đi vài quả trứng nhỏ thôi sao mà súc sinh ngươi nhất quyết không buông tha.

Mặc dù trong tình thế bất lợi nàng cũng không khỏi bá đạo hét lớn.

– Nữ nhân này đúng là cực phẩm mà.

Từ chỗ ẩn nấp Trần Duyên không khỏi bất đắc dĩ, hắn nghi ngờ lựa chọn tới nơi đây là sai lầm.

Trận chiến ngày càng khốc liệt, những chiêu thức như vũ bão lần lượt được thi triển. Nhìn thấy sức phá hoại đã dần tiến về phía mình khiến Trần Duyên không thể nào kiên nhẫn. Bên kia chiến bào nữ nhân bị đại ưng dồn ép phải liên tục lùi về phía hắn.

Biết bản thân đã không còn đường lui, yêu thú cấp hai lại là điểu yêu đặc thù tốc độ dù là tu sĩ Trúc Cơ cũng không nắm chắc tẩu thoát. Dù hắn có nhanh tới đâu ắt hẳn cũng không toàn mạng, yêu thú rất hận khi có sinh vật khác xâm nhập lãnh địa của nó.

Chiến bào nữ nhân chịu phải nhiều thiệt thòi, chiến bào vốn là pháp khí cấp hai bình thường cũng chống chịu được ba phần sức mạnh của nàng giờ đây đã không toàn vẹ. Cặp cự nhũ nâu mật khỏe khoắn bị bạo lộ trước gió.

Không để tâm tới chyện đó, nàng hoành chũy trước ngực liều mạng chống đỡ cặp vuốt dễ dàng xuyên thủng sắc thép kia.

– Kenggggg…

Tiếng vang chói tai nàng như đạn lạc đâm xuống tạo cho nền đất một lỗ to lớn.

Như thể ông trời sắp đặt từ trước, nơi nữ nhân này rơi xuống chỉ cách hắn mấy bước chân. Biết thời cơ đã tới, Trần Duyên răng cắn chặt vỗ túi linh thú.

Trên không trung đại điểu lúc này đã thấm mệt. Nữ nhân kia rõ ràng tu vi không quá vượt trội nhưng thực lực không phải tầm thường khiến nó phải tung ra toàn bộ thực lực. Nhận thấy nàng đã không còn sức hoàn thủ đại điểu kêu lên từng tiếng hưng phấn, là yêu thú cấp hai khẳng định đã không còn ngu ngốc như những tiểu thú kia. Sắp được nhắm nháp huyết nhục non mềm của nàng khiến nó không còn đề phòng.

Bên dưới hố đất nữ nhân thân thể trọng thương không thể cử động. Cố gắng di chuyển nhưng cơ thể như không thuộc về nàng, đôi mắt tuyệt vọng nhắm chặt. Dù thường ngày nàng mạnh mẻ, bá đạo nhưng dù sao cũng là nữ nhân. Mà nữ nhân nào lại không chú trọng vẻ ngoài, chỉ nghĩ tới thi thể sắp bị yêu thú thôn phệ khiến nàng không còn dũng khí đối diện cái chết.

Ngay lúc đại điểu muốn sà xuống tận hưởng con mồi trời cho này bỗng nhiên xung quanh lại tối đen như mực. Hắc vân kỳ lạ kèm theo thiếng động khó hiểu bao lấy xung quanh.

Mấy trăm năm tồn tại đã rèn luyện cho đại điểu bản tính đa nghi. Lần đầu nhìn thấy thứ kỳ lạ này nó không muốn phải mạo hiểm chạm tới. Để sinh tồn nơi hiểm nguy luôn cận kề này nếu như không đề phòng thì nó đã không mạnh mẽ như bây giờ.

Chỉ là mấy khắc nghỉ ngợi cũng đủ để Trần Duyên từ trong nơi bí ẩn lao ra. Hắn nhanh chóng lại gần cự hố nơi nữ nhân trọng thương không thể di chyển. Thân là tu sĩ Trúc Cơ kỳ làm sao nàng không nhận thấy có kẻ đang tiến lại gần. Vừa rồi do tập trung tinh thần ứng phó yêu thú hắn mới thoát khỏi cảm nhận của nàng nhưng giờ đây khi sắp sửa đối điện tử vong khiến tâm trí trở nên căng thẳng, dù là lá cây ngọn cỏ cũng không thể nào thoát khỏi thần thức của nàng.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219