Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 201
Phần 201: Truyền thừa hoàn tất, Ba phe trở mặt

Tại một nơi mà quang cảnh xung quanh không thua kém gì địa ngục, hàng vạn lưỡi kiếm sắc bén như từ vực sâu không đáy đâm ngược lên trời cao. Ba bóng người thở từng khí ngụm khó khăn, sắc mặt lúc xanh xao khó tả, chỉ riêng vẻ thống khổ là thể hiện ra rõ ràng nhất.

– Gư… a…

Song cước trần trụi giẫm lên mũi kiếm, bàn chân ngay tức khắc bị xuyên thủng. Cứ như thế cơn thống khổ nào cứ như vậy tiếp diễn, 3 thân ảnh không ai vì bị tàn nhẫn tra tấn mà tỏ vẻ sợ hãi. Từng bước, từng bước một tiến lên để lại phía sau là một con đường kiếm nhọn bị nhuộm đỏ bởi màu máu. Cứ như vậy bọn chúng tiến vào màn đêm sâu thẫm.

Bầu không khí trở nên sôi sục, Tam Đại Chính Phái lòng kiên nhẫn đã cạn dần. Ba vị trưởng lão nơi đó không kẻ nào có can đảm tiến lại, hỏa nộ đang nhe nhóm nếu tình hình không có tiến triển e rằng bọn họ sẽ bất chấp tất cả phá hủy động thiên cứu ra bổn phái đệ tử.

– Ra rồi, ra rồi là Vân Tình Kiếm, hắn có thể ngự pháp kiếm hẵn là bí địa đã không còn cấm chế, kẻ lấy được truyền thừa cũng sắp lộ diện.
– Đệ tử bái kiến trưởng lão.

Vân Tình Kiếm tới nơi Thiên Kiếm Phái người đồn trú, sắc mặt không có vẻ gì là kia chiến thắng hướng Vô Kiếm Chân Nhân hành lễ.

– Ngươi đã trở ra là tốt rồi, còn truyền thừa…
– Đệ tử không nhục mệnh, truyền thừa bí địa đã thuộc về Thiên Kiếm Phái chúng ta.

Vô Kiếm Chân Nhân kinh hĩ, Vân Tình Kiếm được mệnh danh là tuyệt thế thiên tài nay lại có thêm truyền thừa từ cao nhân không khác gì hổ mọc thêm cánh. Ngày mà Thiên Kiếm Phái phát dương quang đại đã không còn xa vời nữa.

– Vân Tình Kiếm tiểu hữu, không biết tiểu hữu có bắt gặp mấy tên đệ tử bất tài của Dược Sơn Phái chúng ta không?
– Cả Chính Nhân Phái ta nữa, tại sao tới lúc này mà bọn chúng vẫn không có kẻ nào đi ra, xin quý phái rộng lòng tiết lộ.

Quỷ Mộc Lão Nhân cùng Họa Sơn Chân Nhân thật sự đã gấp không chờ được. Hai lão mang tới đây không dưới trăm đệ tử, mà lúc này chỉ còn lại bên người vài tên Luyện Khí kỳ tiểu tu sĩ. Hơn 20 tên Trúc Cơ đệ tử cùng hai kẻ Trúc Cơ Hậu kỳ rất có tiềm năng đột phá Kim Đan sau này đều không có tâm hơi. Nếu thật sự chuyện chẳng lành xảy ra đại họa khủng khiếp sẽ ập xuống đầu hai lão.

– Tình Kiếm, ngươi cũng nên nói ra đi, còn những sư huynh đệ đồng môn của ngươi nữa, tại sao chỉ có một mình ngươi đứng ở đây?

Đứng trước áp lực của 3 đại Kim Đan, Tình Kiếm khó lòng che giấu sự thật cuối cùng đành phải thành thật khai báo. Đúng như hắn đã lo sợ từ trước, không chỉ Kim Đan trưởng lão của hai thế lực kia nỗi giận xung thiên ngay cả Vô Kiếm Chân Nhân cũng không dễ chịu.

– Chư vị tiền bối xin hãy kiềm chế nộ hỏa, tiểu bối…
– Ngươi câm miệng cho ta, mau nói ra còn Thừa Vũ đệ tử của ta cùng ngươi tranh đoạt truyền thừa giờ đây đang ở đâu?

Họa Sơn Chân Nhân không còn dáng vẻ thư sinh đạo mạo, hắn sát khí tán loạn, nho bào phần phật trong gió. Áp lực kinh người từ Kim Đan tu vi không hề ngần ngại công tới Vân Tình Kiếm.

– Lão cẩu, ngươi dám động tới đệ tử bổn phái?

Vô Kiếm Chân Nhân giờ phút này không thể tiếp tục đứng nhìn, lão pháp kiếm chặt đứt trường áp lực kinh người, đem Vân Tình Kiếm che chở sau lưng.

– Vô Kiếm đạo hữu đừng trách lão phu không giữ chữ tín, tội nghiệt này quá nặng, nếu không mang về một chút gì đó bàn giao cho môn phái e rằng không chỉ có lão phu mà ngay cả gia tộc cũng sẽ vì đó mà liện lụy.

Đứng trước nguy cơ sắp sửa ập tới đầu, dù là đồng minh cũng không có mấy người có bản lĩnh gánh chịu. Thiên tài đệ tử toàn diệt đã không còn gì có thể nghi ngờ, thứ có thể cứu nguy cho hai lão lúc này không có gì khác ngoài truyền thừa ẩn chứa trong người tên Trúc Cơ tu sĩ kia.

Vô Kiếm Chân cũng không phải ngoại lệ, theo lời kể của Vân Tình Kiếm thì đệ tử Thiên Kiếm Phái đều đã bị một kẻ bí ẩn không rõ tung tích thi triển thủ đoạn phi thường giết sạch. Tuy Ma Kiếm Tông có liên hệ rất lớn nhưng những kẻ kia đã biết được sự thật Tam Đại Chính Phái toàn diệt nên đã nhanh trí rời đi. Lúc này đuổi theo đã là quá muộn, Ma Kiếm Lâm quá rộng lớn muốn truy cản bọn chúng là điều không thể, chỉ còn Vân Tình Kiếm là sợi dây cứu mạng cuối cùng hòng đoái công chuộc tội.

– Tình Kiếm, ngươi mau chạy đi. Để lão phu ngăn cản hai tên cẩu tặc này.
– Vô Kiếm trưởng lão bảo trọng.

Vân Tình Kiếm tâm tư thâm sâu hiểu rõ tình hình đang vô cùng bất lợi cho hắn, mối nguy hại không chỉ từ hai Kim Đan tu sĩ kia, hắn tin chắc rằng bên dưới hàng vạn ánh mắt đều tập trung về phía hắn. Khẳng định sẽ xuất hiện không ít kẻ lòng tham trỗi dậy, đứng trước cơ hội trở mình “cá vược vũ môn” dù có bị thế lực chính phái truy cản cũng sẽ xuất hiện không ít kẻ cuồng vọng bất chấp tất cả.

Nguy cơ trước mắt là không thể tránh, Vô Kiếm Chân Nhân đã bị Họa Sơn Chân Nhân, Quỷ Mộc Lão Nhân cuốn vào vòng chiến khó lòng trở ra. Vân Tình Kiếm mặc cho những cặp mắt tham lam kia đang hướng về mình, hắn liều mạng phi pháp kiếm nhắm thẳng phương hướng nơi Thiên Kiếm Phái tọa chấn mà bỏ chạy.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219