Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 139
Phần 139: Vô đề

Tin tức như sấm động bên tai, Trần Duyên không thể nào bị động nơi đây chờ lão ác ma kia tìm tới. Sư phụ nơi chiến trường không thể tiết lộ tin tức hắn chỉ còn biết tự cứu lấy bản thân.

– Chạy, ở lại đây không khác nào đứng yên chờ chết.

Trần Duyên không chút chần chừ, tất cả tích trữ vừa hay đều đã bị chuyển không vào Tiểu Phương Thế Giới.

– Khà khà khà, ngươi cũng biết sợ hãi sao.

Thấy vẻ mặt hắn căng thẳng Chu Lão cười khẩy.

– Hừ, chỉ có kẻ ngốc mới không sợ chết.

Ai ngờ Trần Duyên vô sĩ không thua kém gì lão đàng hoàng thừa nhận. Tiểu Mập Mạp trên vai cũng gật gù tán thành.

Bên trong túi trữ vật phần thưởng, đúng như dự đoán pháp khí nhị cấp tông môn ban xuống không gì khác ngoài kiếm hình pháp khí. Chính Trần Duyên cũng mười thành nắm chắc, trong Ma Kiếm Tông kiếm tu nhiều không kể siết, kiếm hình pháp khí cũng luôn được ưu tiên kiến tạo.

– Càng thuận tiện, nhị cấp pháp khí ắt hẳn sẽ khiến tốc độ phi hành của ta được đề cao không ít.

Trần Duyên mừng thầm, hắn phóng người lên thân pháp khí. Hành Vân Kiếm pháp kiếm Nhị cấp Đinh đẵng ưu thế tốc độ vượt trội so với những pháp khí cùng cấp.

Kèm theo túi trữ vật chính là tờ giấy ghi chú rõ ràng tin tức phần thưởng, Trần Duyên nhanh chóng thông hiểu, hắn dường như không thể nhẫn nại vận nguyên khí cả người phi thẳng lên trời cao.

Bên trong mật thất Bát Trưởng Lão tọa thiền trên bồ đoàn, lão trầm tư trên tay cầm ba viên cầu đỏ rực chơi đùa, nhiệt độ khiến người thường cách đó mười bước chân liền cảm thấy cả người như thất thoát, miệng lưỡi cháy khô.

– Ngươi đã đưa cho hắn Truyền Tin Lục Phù?
– Đệ tử đã trao Truyền Tin Lục Phù cho Trần sư đệ, lúc này hẳn Trần sư đệ cũng đã thu dọn mọi thứ cùng sư phụ rời núi.

Lão chấp sự kính cẩn quỳ một chân cúi đầu, lão cũng không dám tiến lại quá gần. Ba viên Hỏa Diệm Châu được lấy từ Hỏa Diệm Sơn kia chính là tài liệu thượng đẵng chú tạo hỏa tính pháp bảo, chúng dễ dàng thiêu chết Trúc Cơ tu sĩ.

– Hahaha ta lại không nghĩ như vậy.

Bát Trưởng Lão khoái trá cười. Lão thừa sức đoán ra tên Trần Duyên xảo quyệt này còn lâu mới ở lại chờ lão tới. Có lẽ lúc này hắn đã cao chạy xa bay.

– Sư… sư phụ không… không lẽ Trần sư đệ dám…

Lão chấp sự run rẩy, dám trái mệnh lệnh từ trưởng lão liền sẽ bị đưa lên Hành Pháp Sơn hứng chịu nổi thống khổ sống không bằng chết.

– Hắn đã có Phong lão ma chống lưng, nếu như các trưởng lão không ra tay liệu kẻ nào dám đụng đến.

Bát Trưởng Lão hừ lạnh, ngày đó trên Hành Pháp Sơn tận mắt trông thấy thủ đoạn của Phong Ma Chân Nhân không một chút động tĩnh lấy đi hữu thủ của Thập Trưởng Lão thậm chí nhị vị tu sĩ Kim Đan hậu kỳ Đại Trưởng Lão cùng Nhị Trưởng Lão không kịp ra tay ngăn cản. Trần Duyên hắn giờ đây trong Ma Kiếm Tông không khác nào củ khoai bỏng tay, đụng đến hắn khác nào cùng Tứ Trưởng Lão thù địch.

– Cứ để tiểu tử kia bỏ chạy, dù sao cũng chưa tới lúc cần hắn.

Lão cười khẩy.

Chấp sự trong đầu nghi vấn không thôi, hắn không thể đoán được lão sư phụ mưu tính điều gì.

– Nhiệm vụ sư phụ giao cho đã có tiến triển.

Bát Trưởng Lão dững dưng.

– Lời sư phụ tiên đoán không sai, kẻ ra tay sát hại tông môn đệ tử chuyên nhằm vu oan giá họa cho Ma Huyết Tông.

Chấp sự nhanh chóng thuật lại.

– Là kẻ nào.

Lão trầm giọng.

– Theo như tình báo ghi lại, gần đây có người nhìn thấy đệ tử Khôi Lỗi Tông ngấm ngầm trà trộm vào lãnh địa tông môn.
– Ngươi cứ âm thầm bám theo lợi dụng cơ hội một mẽ hốt gọn. Không được để tên nào tẩu thoát.

Lão xưa nay tính tình nóng như hỏa, cái gì mà thể diện, cái gì mà tông môn khai chiến… cái lão mong muốn chính là dùng thiết huyết, bạo lực tuyệt đối chèn ép kẻ thù.

– Đệ tử tuân lệnh, không kẻ nào dám xâm nhập lãnh địa Ma Kiếm Tông ta quản lý mà bình yên rời đi.

Gần ngàn năm theo hầu hạ, hắn đã không còn xa lạ phong cách của sư phụ. Chính hắn cũng không ngoại lệ, giết người cũng chỉ như ăn cơm uống nước thường ngày.

– Khà… khà… khà… tứ sư huynh, kiếp này trời đã chủ định ta không bằng ngươi nhưng ngươi đừng đắc ý quá sớm, Thiên Nhân là kỳ tài ngút trơi vạn dặm khó thấy. Trăm năm nữa khi mật địa lại khai mở cũng chính là lúc Hỏa Diệm Sơn chúng ta quật khởi.

Tam viên Hỏa Diệm Châu cần bảy bảy bốn mươi chín ngày liên tục được luyện khí đại sư không ngừng chú tạo cũng khó mà thay hình đổi dạng không ngờ dần dần xuất hiện vết nức trải dài, Bát Trưởng Lão một tay siết chặt khiến chúng tan thành thành bột cám.

– Lý Bá, ngươi nhanh chóng thi hành. Từ trong miệng chúng bằng mọi cách phải tra hỏi bằng được tin tức.

Bát Trưởng Lão mệnh lệnh hạ xuống.

– Đệ tử tuân lệnh.

Lý Bá nhanh chóng cáo lui, tâm ngọn Hỏa Diệm Sơn dù là hỏa hệ tu sĩ như hắn cũng khó lòng mà nán lại. Bát Trưởng Lão từ nhiều ngàn năm trước đã chuyển dời động phủ vào nơi đây, một lần tu luyện là mấy trăm năm không rời đi nữa bước khiến nhiều người phải lắc đầu ngán ngẵm.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219