Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 95
Phần 95: Đột phá tu sĩ bi ai

Tình trạng của Tưởng Lệ làm sao có thể qua khỏi mắt Trần Duyên, trong chớp mắt không gian trăm dặm xung quanh liền bị áp lực bao phủ. Nhưng lần này kẻ ra tay lại là Trần Duyên.

Hàng trăm tu sĩ xung quanh cùng nhau nằm rạp xuống mặt đất, thảm trạng không khác gì Tưởng Lệ nhưng lại thê thảm gấp nhiều lần. Áp lực xen kẻ cùng sát khí nồng đầm như thể không cho bất kỳ sinh vật sống nào được tồn tại bên trong không gian nó chiếm giữ.

Tiểu thử, cẩu, miêu thậm chí là phàm nhân… tất cả đều không thể sống sót. Hàng cây bao xung quanh biệt viện lần lượt bị đổ rạp trơ cả rễ.

Thanh Thiên tuy chỉ bị sát khí khiến đại não có chút khó chịu nhưng cái hắn thật sự kinh nghi lúc này là tên tu sĩ Luyện Khí kỳ kia. Bản thân vừa đột phá Trúc Cơ kỳ thì lòng tin liền bành trướng, như bao kẻ khác trong mắt hắn tu sĩ Luyện Khí kỳ trong mắt không khác gì cỏ rác tùy ý nhầu xé.

– Ngươi… ngươi…

Hắn lắp bắp nói không nên lời, sát khí quá dày đặt, tới mức chính hắn cũng không đủ dũng khí bay tới áp chế thiếu niên kia.

– Kẻ thương tổn tới nữ nhân ta phải CHẾT…

Từng chữ sắc bén không khác gì lưỡi đao xoắn lấy trái tim.

– Kẻ bên dưới còn không mau dừng tay.

Trên không trung, mỹ phụ chân đạp pháp kiếm nhẹ nhàng phất tay. Tất cả sát khí của hắn liền bị tản mát không để lại chút giấu vết.

– Lương tiền bối, nếu như hôm này ta không có được câu trả lời thỏa đáng thì Hợp Hoang Môn chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của Ma Kiếm Tông đi.

Từng câu từng chữ hữu lực đi vào trong tai Thanh Thiên, khiến hắn phải ngây dại.

– Hắn… hắn là người của Ma Kiếm Tông.
– Hihihi Lương Tiểu Xuân ta không dám nhận hai chủ tiền bối từ Trần Duyên ngươi.

Nàng nỡ nụ cười kinh diễm, nhìn qua hoang cảnh tàn lụi nơi đây không khỏi oan thán.

– Không lẽ Trần đạo hữu thật sự muốn đồ diệt toàn thành sao?
– Lương tiền bối muốn dồn ta vào trọng tội đồ thành không nghĩ là quá đáng sao?

Mỹ phụ này không tốn một chút hơi sức liền phá vỡ sát khí của hắn, khiến Trần Duyên không nghĩ bản thân có khả năng đào mạng dưới tay ả.

– Dù sao đây cũng là lãnh địa của nữ nhân, nam nhân như ngươi nên có một chút khí khái chứ.

Có nàng ta ở đây Trần Duyên biết bản thân đã không còn cơ hội ra tay, liền nhanh quay người. Ôm lấy Tưởng Lệ vào lòng hắn quay lại phòng, những kẻ xung quanh không khỏi bước ra nhường đường.

– Chuyện hôm nay nếu các người không có câu trả lời vừa ý thì ta sẽ đích thân thỉnh sư phụ tới đây.
– Tiểu tử ngông cuồng, ngươi nghĩ ngươi có bản lĩnh khiến Ma Kiếm Tông phải vì ngươi xuất đầu sao?

Thanh Thiên phá lên cười, đùng nói là hắn có giết mười tên đệ tử Luyện Khí kỳ thì chỉ cần chịu bỏ ra một cái giá lớn Ma Kiếm Tông khẳng định sẽ nhắm mắt cho qua.

– Cái tên ngu xuẩn này.

Lương Tiểu Xuân không khỏi nôn nóng. Lý lẽ của hắn không sai nhưng phải nghĩ trước mắt là kẻ nào. Tên Trần Duyên kia tuy chưa tự thân thừa nhận nhưng tình báo đưa về đã khẳng định hắn chính là tu sĩ Luyện Khí kỳ mạnh nhất tông môn. Đó là còn chưa nói tới sư phụ hắn Phong Ma Chân Nhân, nếu như lão ma đó mà sinh khí thì đừng nói là một, thậm chí hai, ba Hợp Hoang Môn cũng sẽ bị đồ diệt hoàn toàn.

– Đây chính là chủ ý của Hợp Hoang Môn các ngươi.

Thiếu niên dừng bước, tuy chỉ nhẹ nhàng nhết miệng nhưng chủ ý đe dọa đã không thể rõ ràng hơn.

– Phải thì sao, tiểu tử còn không mau… ahhhhh…

Thanh Thiên hưng phấn hét lớn. Đây chính là điều hắn mong chờ, tên tiểu tử không biết trời cao đất dày kia thật sự mở miệng khinh nhờn tiền bối. Hắn liền có cớ ra tay chấn áp, tuy không thể ra tay hạ sát nhưng muốn tên tiểu tử sất láo kia sống không bằng chết lại càng dễ dàng.

– Bịch.

Cánh tay đột ngột rơi xuống, nơi nhát chém sáng loáng như gương. Chính Thanh Thiên cũng không tin vào mắt mình. Quay đầu lại mỹ phụ phía trên nhìn hắn với con mắt lạnh lùng.

– Đãng phụ kia ngươi dám sát hại đồng môn, lão tử…
– Hừ tiểu tử ngươi tốt nhất là biết giữ mồm giữ miệng. Chỉ là một kẻ vừa đột phá Trúc Cơ nếu như đem cân đo đong đếm thì giá trị của ngươi chưa bằng một cọng tóc của Trần đạo hữu.

Nàng thật sự đã quyết tuyệt, nếu như chỉ cần tên này chịu một chút thiệt thòi khiến chuyện này dễ dàng cho qua thì không gì thuận lợi bằng. Điều nàng đắng đo nhất là cách biệt thực lực của hai phái.

Hợp Hoang Môn nhiều ngàn năm kinh doanh cũng chỉ có hơn mười tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ, còn môn chủ đột phá cũng là ngoài dự kiến. Sự thật trong năm ngàn năm nay cũng chỉ có môn chủ trở thành tu sĩ Kim Đan kỳ khiến Hợp Hoang Môn vốn chỉ là tiểu phái có cơ hội được Ma Kiếm Tông chú ý. Nếu như sai sót xảy ra thì chỉ cần Ma Phong Sơn ra tay cũng đủ khiến nơi này trở thành bình địa.

– Môn chủ phán quyết, Thanh Thiên ỷ tự thân tu vi vừa đột phá đã coi trời bằng vung, vô pháp vô thiên. Nay nhận hình phạt biệt giam trăm năm, phế truất trưởng lão của y.

Giọng nữ nhân trong trẻo từ xa vọng về, Trần Duyên ngỡ ngàng, chúng nữ nhân xung quanh khiếp sợ, riêng Thanh Thiên sắc mặt trắng bệt, cắt không còn giọt máu.

Tưởng rằng sau khi đột phá còn đường tu luyện liền rộng mở, hy vọng lấy lại quyền không chế từ tay đám nữ nhân kia không ngờ…

– Hihihi việc này đã được môn chủ định đoạt, ta bảo chứng rằng chuyện lần này không thể xảy ra lần nữa.
– Mời Trần đạo hữu cùng Tưởng cô nương quay về tỉnh dưỡng, ta sẽ cho đệ tử mang tới linh đan diệu dược giúp Tưởng cô nương mau chóng bình phục.

Mỹ phụ nói xong liền nhanh chóng mang Thanh Thiên rời đi.

Mọi chuyện đã được định đoạt, biết bản thân không có khả năng làm khác được Trần Duyên đành quay đi. Hắn làm sao không hiểu chính mỹ phụ kia chém xuống tay hắn cốt để lưu lại tính mạng. Buông lời đe dọa chân truyền đệ tử cũng đủ khiến hắn chết trăm lần.

Có điều chính Trần Duyên cũng không ngờ rằng mọi chuyện trước mắt hắn cũng chỉ là vở kịch nho nhỏ.

– Môn chủ, mọi chuyện tiến hành vô cùng thuận lợi.

Giọng nói trong trẻo lại lần nữa cất lên, nhưng lại không phải hướng tới những người kia mà lại nữ nhân che mặt ngồi trên đại tọa.

– Rất tốt, ngươi cử người mang một chút thiên tài địa bảo tới xoa diệu tên tiểu tử kia.
– Đệ tử tuân lệnh.

Không gian xung quanh lại lần nữa tĩnh lặng, nữ nhân thần bí khép lại mỹ mục.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219