Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 129
Phần 129: Thập tam nữ hầu đại sắc lang 18+

Hồ nước rộng lớn được hắn dùng chân khí đun nóng, Trần Duyên được nàng thoát y phục chậm rãi bước xuống. Thả người trên mặt nước mang nồng đậm hương thơm từ thân thể nữ nhân hắn liền thở một hơi dài.

Dựa lưng vào tảng đá lớn, Hạ Thảo bước tới dùng bàn tay nhu nhuyển không xương nhẹ nhàng xóa đi những cực nhọc mà hắn chất chứa trong người.

– Đúng… phía trên một chút… nàng đúng là tiểu bảo bối rất hiểu ý ta.

Tuy không phải là lần đầu mỗi lần được hắn khen ngợi tiểu mỹ phụ trong lòng liền hân hoang, cố gắng dùng mọi thủ đoạn để hắn yêu thích mãi không thôi.

– Tướng công chúng thiếp đã tới.

Phía sau làn khói hơi nước mờ ảo, mười mấy thân ảnh bước lại gần. Những kẻ trông thấy sợ rằng bản thân đã lọt vào tiên cảnh. Thường ngày chỉ cần nhìn thấy một nàng đã là tam sinh hữu hạnh, nay hơn mười nữ nhân không một mảnh vải che thân làm lộ ra những chỗ thần bí nhất, mê người nhất khiến bao nam nhân nguyện lạc lối bên trong không muốn tìm đường thoát.

Mẫu nữ dẫn đầu bước chân xuống nước, trên mặt hồ mười hai tiên nữ hoa nhường nguyệt thẹn ngọc thể trơn trượt nhẹ nhàng bơi lội. Chúng nữ không xuống hồ cùng một lúc nhưng lại có cùng mục tiêu, chính là nam nhân nhục thể rắn chắc cự long đã như cột chống trời dữ tợn dựng lên hiển uy.

Trong các nàng, chỉ có mẫu nữ, song sinh tỉ muội cùng Kim Liên là được hắn hân hưởng, bảy nữ nhân còn lại thậm chí là chưa từng được nam nhân chạm tới. Lần đầu trông thấy thứ dữ tợn kia khiến các nàng hoảng sợ, dưới nước tay ngọc không tự chủ mà sờ xuống hạ thể lo rằng tiểu cô nương bên dưới khó lòng mà đưa được thứ đó vào trong.

Chúng nữ tiến sát lại gần, song sinh tỉ muội Lệ Liễu nháy mắt với nhau, hai tiểu la lị nhanh chân lặn xuống bơi vì nữa dưới người hắn ở dưới mặt nước.

Nhị nữ mừng rỡ chạm vào hắn cự long theo thói quen nhẹ nhàng dùng cơ thể nhỏ nhắn của hai người ôm chặt lấy mệnh căn của hắn, tiểu khẩu không ngừng hôn nhẹ.

Trần Duyên khoái trá, nằm ngửa cả người nổi trên mặt nước. Mẫu nữ cùng dâm phụ Kim Liên đi đầu làm gương dùng lưỡi thơm giúp hắn tẩy rữa cơ thể. Được sự dìu dắt của “bậc tiền bối” đi trước bảy thiếu nữ kia cũng lần lượt phục vụ hắn.

Trần Duyên lúc này quả thật là sướng hơn lên trời, đầu gối trên đùi Hạ Thảo cùng nàng miệng lưỡi chơi đùa còn nhục thân lại được mười hai mỹ nữ hầu hạ không một tất nào bỏ sót.

Cự long cuối cùng cũng đã đạt tới đỉnh phong, Trần Duyên trở người ôm Hạ Thảo xuống mặt hồ. Nước khiến đạo bào dích chặt vào ngọc thể, biết hắn không thể nhẫn nại được nữa chúng nữ nhìn nhau cười hì hì chia nhau. Song sinh tỉ muội cố ý nâng hắn cự long nóng như lửa chà sát vào tiểu cô nương Hạ Thảo khiến nàng thở dốc chúng nữ còn lại từ từ thoát đi bạch bào.

– Hạ Thảo tỉ ngày đêm đều mong nhớ chàng, vẻ ngoài tinh khiết không vướng phải một hạt bụi trần nhưng mỗi đêm đều tự mình an ủi miệng cứ gọi “chủ nhân, chủ nhân…”

Linh Diệp kiều mỹ đùa cợt.

– Diệp muội dám trêu chọc tỉ, cho muội chết, cho muội chết.

Nàng bị thân thiết tỉ muội dùng lời nói, dùng tay sờ loạn đến mức mặt ngọc đỏ hồng. Nhưng chưa kịp ra tay trừng phạt ngọc thể đã bị tên sắc lang kia chộp lấy.

Hạ Thảo lúc này chính là sơn dương chực chờ trước miệng sói.

– Tiểu nô của ta, để chủ nhân hầu hạ nàng.

Cự long một đường đâm thẳng vào bên trong khiến hai bên mép hạ thể như căng ra. Hơn một năm trống vắng đột nhiên bị điền đầy Hạ Thảo đau đớn hét lên.

– Ta tiếp tục được chứ?
– Thiếp không sao, mong chủ nhân tận tình hân hưởng tiểu nô.

Nàng quệt đi dòng nước mắt, đôi cự sơn bạo mãn theo từng nhịp hông của hắn mà lên xuống khiến Trần Duyên vô cùng yêu thích. Hắn cắn chặt vào thứ non mềm kia ra sức mút chúng tới biến dạng.

– Ah… ah chàng kiền thiếp sướng chết… sâu hơn nữa… ah… mạnh hơn…

Từng lời dâm ngữ phát ra, Hạ Thảo liền lạc vào nhục dục. Cự nhũ của nàng đã không được Trần Duyên chăm sóc mà chính là chúng tỉ muội xung quanh. Nhục thể của hai người không ngừng bị kích thích, Trần Duyên hai tay cũng không yên phận mà tìm đến hạ thể nữ nhân mà dò xét.

Cơn cuồng loạn cũng khiến hắn không nhận ra ai là ai, chỉ thấy ngón tay được tiểu cô nương nhỏ hẹp siết chặt.

– Nhẹ… nhẹ ngón tay của chàng ah…
– Ha ha ha tiểu huyệt của nàng nhỏ như vậy làm sao cự long của ta có thể ra vào. Để tướng công khiến tiểu cô nương bên dưới nới rộng một chút.

Hắn tà ác mỉm cười, một ngón tay, hai ngón tay khiến chúng nữ không biết tiết thân bao nhiêu lần.

Từ khi tấn cấp Trúc Cơ Hạ Thảo luôn hy vọng bản thân sẽ khiến hắn thỏa mãn, khiến chủ nhân thật sự tiết vào bên trong của nàng. Nhưng sự thật lại khác một trời một vực, sau hơn nữa ngày chinh chiến Hạ Thảo chỉ còn cách giương cờ đầu hàng đành phải để các tỉ muội tham gia ứng cứu.

Bọn người hoang lạc lúc này đã không còn vui đùa bên trong dục phòng nữa, tên đại sắc lang đương nhiên không thể dễ dàng dừng lại ôm lấy Hạ Thảo đã thắm mệt bước ra khỏi mặt hồ.

Trần Duyên ra lệnh cùng chúng nữ tiến vào mật thất tu luyện, chỉ có nơi đó mới khiến Thiên Hạ Hồng Lô được phát huy hết mức, đồng thời khiến những mỹ nhân này có thể cùng hắn triền miên lâu dài.

– Tướng công không thể thiên vị a, Hạ Thảo tỉ đã bị chàng kiền gần năm canh giờ gần như thoát lực mà chúng thiếp chỉ mới được càng dùng nhất chỉ an ủi oa… oa…

Mỹ phụ Kim Liên dâm đãng không ai bằng, nàng trên người vậy mà không tự chủ tỏa ra mị sắc kỳ lạ, không chỉ riêng hắn bị nàng thu hút mà những tỉ muội khác lại càng động dục.

– Hahaha đại dâm phụ, có phải nơi này rất ngứa?

Sắc lang xấu xa dùng ngón tay vuốt ve nàng tiểu cô nương nhưng nhất quyết không khiến nàng thỏa mãn, hắn bỗng nhiên liền cảm thấy kinh ngạc. Dục tính từ dâm phụ này toát ra không ngờ lại khiến không những các nàng mà hắn cũng trở nên phấn khích gấp trăm lần.

– Tướng công…
– Tướng công mau chóng yêu thương chúng thiếp đi…

Trần Duyên đương nhiên là cùng các nàng tình chàng ý thiếp, ngày nối ngày năm liền năm đắm chìm trong nhục dục không thể rời khỏi.

– Tướng công… tướng công… TƯỚNG CÔNG.

Sắc lang trong hai năm qua không một phút giây nào mà không cùng chúng mỹ nhân chơi đùa tình ái. Trần Duyên quả nhiên là thiên tài, hắn thường dụ dỗ các nàng các trò chơi kỳ lạ đến mức chúng nữ thẹn thùng.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219