Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 93
Phần 93: Thân giữa trùng vây (Hạ)

– Tiểu hài tử thật là nghịch ngợm…

Tần Lâm cười vỗ vỗ đầu A Sa, buông nó ra.

Tựa hồ A Sa rất ghét người khác vỗ đầu mình, giống như con chó nhỏ bị chọc giận, hung hăng trợn mắt nhìn Tần Lâm một cái.

Tần Lâm cũng không so đo với đứa trẻ bẩn thỉu này, thấy trong sân còn mười mấy đứa trẻ bị bắt, hiện tại chuyện cấp bách nhất là chuyển bọn chúng tới chỗ an toàn.

Lục Viễn Chí vội vội vàng vàng đi ra cửa trước tra xét tình hình, mới vừa bước một chân ra ngoài chợt giật nảy mình như giẫm phải lửa than, lui về phía sau, mặt mập cười nhăn nhúm:

– Các… các vị đại gia có gì từ từ nói…

Người tới ngoài cửa là Ứng Kiếp Hữu Sứ Bạch Liên giáo Thiết Diện Sát Sinh Phật Ngả Khổ Thiền. Chỉ thấy toàn thân y vết máu loang lỗ, bất quá đều là máu của người khác, tay cầm Thủy Ma thiền trượng dính đầy máu óc không biết của người nào, dữ tợn vô cùng giống như Ma Thần tàn sát chúng sinh.

Phía sau đi theo đông đảo cao thủ Bạch Liên giáo, người ngực đeo tiêu ký ngọn lửa đều đã bị bắt, Thiếu giáo chủ kia cũng bị người kề đao vào lưng, cùng đám đồng bạn khiêng thi thể. Mới vừa rồi bên Linh Quan miếu vang lên tiếng súng, Ngả Khổ Thiền giống như phát điên, không để ý chút nào tới tình hương hỏa nữa, liên tiếp hạ độc thủ đánh chết liên tiếp bảy cao thủ của đối phương, khống chế được thế cục, sau đó lập tức dẫn người vội vàng chạy tới chỗ này.

Ngả Khổ Thiền đi từng bước một trên đường đá xanh từ ngoài cửa miếu tiến vào, trong nụ cười đáng sợ dường như cất giấu nỗi lo lắng mơ hồ nào đó.

– Đừng tới đây, lui về phía sau, mập gia nổ súng đó!

Tên mập rút Xế Điện Thương ra, nhắm thẳng vào Ngả Khổ Thiền.

– Ngươi có thể thử một chút…

Ngả Khổ Thiền cười gằn, đi mỗi bước dưới chân vang lên rắc rắc, định thần nhìn kỹ, dưới đất lót đá xanh thật dày, bị y giẫm vỡ từng viên chia năm xẻ bảy.

Ta không tin tà! Lục Viễn Chí hung hăng bóp cò.

Ngả Khổ Thiền đã sớm thấy rõ hướng họng súng chỉ, tiếng súng vang lên lập tức gạt xéo Thủy Ma thiền trượng. Chỉ nghe một tiếng keng trong trẻo vang lên, đạn bắn vào thiền trượng bắn tung hoa lửa, không làm thương tổn được cọng lông nào của y.

Không hổ là Ứng Kiếp Hữu Sứ Bạch Liên giáo hoành hành giang hồ, công phu Ngả Khổ Thiền đã đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, súng ống tầm thường không dễ dàng đả thương được y.

– Tên mập mau trở lại!

Tần Lâm thấy vậy cũng biết không thể địch lại được, nhìn quanh tả hữu:

– Lão Ngưu cuốn lấy Ngả Khổ Thiền, các huynh đệ tranh thủ bắn súng, ta cùng tên mập mang bọn nhỏ đi đường nhỏ sau miếu!
– Ngươi không đi được!

Ngả Khổ Thiền cười lạnh giộng mạnh Thủy Ma thiền trượng xuống đất, trên tường viện hai bên và nóc Linh Quan miếu, mỗi nơi có một bóng người xuất hiện.

– Thanh Dương Đường chủ Tử Hàn Yên.

Mặt Đông tường viện là một nữ tử vóc người xinh đẹp yểu điệu, đầu đội đấu lạp lụa mỏng, khăn lụa bị gió thổi phát phới khiến cho dung nhanh như ẩn như hiện. Chỉ thấy má trái nàng đeo nửa cái mặt nạ sắt có vẻ dữ tợn đáng sợ, má phải để trần xinh đẹp vô cùng. Tay ngọc trắng nõn nà cầm một thanh viên nguyệt loan đao, một giọt máu tươi từ mũi đao chậm rãi rơi xuống.

– Bạch Dương Đường chủ Tiêu Vân Thiên.

Mặt Tây tường viện có một thư sinh nhảy lên, nhìn mặt mũi chỉ có chừng ba mươi tuổi, phong lưu nho nhã khí độ bất phàm, tóc dài trắng như tuyết, hai tay không chắp sau lưng.

– Hồng Dương Đường chủ Luyện Ích Trần.

Trung niên trên nóc chính điện, bên hông treo một hồ lô rượu, sắc mặt màu đỏ sẫm, mũi vừa đỏ vừa bóng, tay cầm một thanh trường kiếm thủ thế Đan Phượng Triều Dương, khí độ vững bằng non Thái.

Tần Lâm thầm kêu một tiếng hỏng bét, một vị Ma giáo Hữu Sứ cộng thêm ba vị Đường chủ, bốn tên cao thủ tuyệt đỉnh, còn có Ngũ trưởng lão cùng hơn mười vị Đà chủ Hương chủ, nếu như có thể xâm nhập vào kinh sư xuất kỳ bất ý đánh bất ngờ, sợ rằng ngay cả nha môn Cẩm Y Vệ cũng có thể san bằng. Hiện tại chỗ mình chỉ có hai ba con mèo con chó, chắc chắn không đánh lại bọn họ.

– Đám ưng khuyển Xưởng Vệ các ngươi không thể nào chạy thoát, mau bó tay chịu trói… ặc…

Ngả Khổ Thiền vừa nói vừa từ từ đi tới, trong khoảnh khắc bước vào ngưỡng cửa chợt nhìn thấy Tần Lâm một tay dắt Cẩu Đản, một tay dắt A Sa, nhất thời lời lên đến miệng thình lình ngưng bặt lại.

Cùng lúc đó, thần sắc ba vị Đường chủ nhảy lên đầu tường cũng lập tức thay đổi, cho dù với phong độ cao thủ tuyệt đỉnh của bọn họ, trong ánh mắt cũng lộ ra một chút bối rối.

Những cao thủ Bạch Liên Giáo mới vừa vọt vào cửa miếu, hoặc là nhảy lên hai bên cửa miếu, trưởng lão cùng ba vị Đường chủ ngực đeo hoa sen bạc cũng giống như nhau, sắc mặt âm trầm bất định. Đà chủ, Hương chủ ngực đeo hoa sen đồng vốn là chẳng hay biết gì, sau khi thấy A Sa lập tức chợt hiểu ra.

Tại sao Thánh giáo đột nhiên điều động rất nhiều cao thủ, tại sao đột nhiên tạo ra hoạt động hành hiệp trượng nghĩa, không quản trở mặt cùng Nhạn Bắc phân đà cải xưng Bắc Tông, hơn mười năm chưa có lai vãng, nhất định phải cứu ra đám tiểu hài tử này. Tại sao Ngả Khổ Thiền sợ ném chuột vỡ đồ không dám trực tiếp tấn công Linh Quan miếu, phải so văn tỷ võ với người của Nhạn Bắc phân đà trước, đến lúc này tất cả đều đã có đáp án.

A Sa, tên thật Bạch Linh Sa, chính là nữ đệ tử thân truyền của giáo chủ Bạch Liên Giáo đời này, Bạch Liên Thánh Nữ hiện tại, sẽ là người kế nhiệm thần công thịnh đức quang minh chí đại Thánh giáo chủ.

Hỗn độn xuất xứ từ nước bùn, bạch liên vừa hiện phóng quang minh. Chính là bởi vì xuất xứ từ bùn mà không nhiễm mùi bùn, cho nên mỗi đời Thánh Nữ trước khi trưởng thành đều phải phong bế công lực toàn thân, lấy thân phận của người bình thường khổ hạnh tu luyện, hoặc làm ăn mày, hoặc làm dân đói, hoặc làm tàn tật, hoặc giả bệnh tật, cảm thụ khổ nạn của chúng sinh thế gian, tương lai mới có thể kế nhiệm Bạch Liên giáo chủ.

Bạch Linh Sa lấy thân phận khất cái khổ tu ở địa khu Sơn Đông Hà Bắc, đột nhiên mất tung tích, tổ chức Bạch Liên Giáo nơi đó vội vàng dò la mọi nơi, kết quả nghe được lại khiến bọn họ dở khóc dở cười: Do Nhạn Bắc phân đà cải xưng Bắc Tông, vì mưu đồ đại sự, đang đi khắp nơi bắt cóc bé trai đi hoạn, bọn họ xem Bạch Linh Sa cũng là bé trai bắt đi.

Bạch Liên giáo chủ bế quan tu luyện Triều Nhật thần công tầng thứ chín, sau khi biết được tin tức lập tức ra lệnh Ứng Kiếp Hữu Sử Ngả Khổ Thiền đem các cao thủ lên phía Bắc nghĩ cách cứu viện.

Ngả Khổ Thiền bắt được một tên gián điệp của Bắc Tông ở kinh sư, tra hỏi ra bọn họ chuẩn bị mời Tiểu Đao Chu động thủ hoạn bé trai, cho nên bắt Tiểu Đao Chu tra hỏi địa điểm nhốt trẻ em cùng tình huống tương quan. Sau đó Ngả Khổ Thiền tự tay đưa Tiểu Đao Chu lên Tây Thiên, lại vội vã chạy tới chỗ này, xảy ra xung đột cùng Thiếu giáo chủ Bắc Tông Thạch Trung Thiên. Vì Thánh Nữ ở trong tay bọn họ, sợ ném chuột vỡ bình mới đáp ứng ba trận tỷ võ với bọn họ, kết quả vẫn không tránh được đại động can qua.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220