Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 92
Phần 92: Thân Giữa Trùng Vây

Các Hiệu Úy lại không răm rắp nghe theo lệnh hắn như trước, mặt mập của Lục Viễn Chí nhăn nhó, tỏ vẻ khổ sở:

– Tần ca, cần gì phải làm như vậy? Đây là người sống cuối cùng chúng ta có thể bắt được, mau bắt lấy y đi, nếu còn chậm trễ bọn Ngả Khổ Thiền chạy tới bao vây, chúng ta sẽ không có cách nào chạy thoát.

Tần Lâm cau mày, rất là bất mãn nhìn Lục Viễn Chí, tựa hồ cực kỳ tức giận đối với thuộc hạ cãi lệnh.

Ngưu Đại Lực cũng ở bên cạnh nói giúp Lục Viễn Chí:

– Trưởng quan, Xưởng Vệ chúng ta hành sự toàn là lấy máu người nhuộm đỏ tiền trình, cần gì vì hai đứa trẻ chưa ráo máu đầu mà vứt hết công lao? Bắt sống tên này mang về chính là công lớn!
– Thối lắm!

Tần Lâm đưa tay tát cho Ngưu Đại Lực và Lục Viễn Chí mỗi tên một cái, kêu bốp bốp vang dội, gân cổ gào thét, nước bọt văng tung tóe:

– Vì công lao mà trơ mắt nhìn hài tử đáng thương như vậy phải chết, các ngươi có nhân tính hay không? Ngươi vô tình, ngươi tàn nhẫn, ngươi cố tình gây rối!

Lục Viễn Chí cũng điên lên, nhảy vọt lên cao ba thước, thịt béo trên mặt run lên:

– Tần Chỉ Huy Sứ, huynh đệ đi theo ngươi nhiều năm như vậy, vào sanh ra tử mới làm Bá Hộ, chỉ chờ công lao để được thăng quan, ngươi lại vì hai đứa trẻ không quen biết mà đánh ta? Chẳng lẽ ngươi không vô tình, không tàn nhẫn, không cố tình gây rối?!
– Đúng!

Ngưu Đại Lực nhổ một bãi nước bọt xuống đất, ôm mặt vừa bị đánh đau, ánh mắt mở to như chuông đồng:

– Lục huynh đệ nói đúng, Tần Chỉ Huy Sứ, ngươi còn mặt mũi nào nói chúng ta, ta thấy ngươi mới là vô tình nhất, tàn nhẫn nhất, cố tình gây rối nhất!

Trời ơi, ba tên này xong chưa?

Vào giờ phút này buồn bực nhất không phải là thân binh Hiệu Úy đang trợn mắt há mồm nhìn nhau, không phải là tên mập lùn trong lòng khẩn trương vạn phần, càng không phải là Cẩu Đản tuổi còn nhỏ mặt mũi nghi hoặc không hiểu những người lớn này đang làm gì, mà là A Sa bị tên mập lùn bấm ở cổ họng, ngăn cản ở trước người.

Vô Sinh Lão Mẫu ở trên cao, chẳng lẽ triều đình sử dụng ưng khuyển Xưởng Vệ chính là đám người điên ngu ngốc, ngu xuẩn này sao? A Sa nhìn Tần Lâm đang gân cổ tranh cãi với hai tên thuộc hạ trước mặt, quả thật khóc không ra nước mắt, không hiểu tên đần này làm thế nào làm được Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ. Cho dù là ấm tập con cháu huân thần thân quý, cũng quả thật khó lòng tưởng tượng.

Đúng lý ra ưng khuyển triều đình dĩ nhiên càng bất tài càng tốt, Ngụy triều bị tiêu diệt sớm một ngày, Thánh giáo sẽ sớm ngày được thấy mặt trời. Nhưng bây giờ thân bị người khống chế, lại gặp phải tên Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ không đáng tin cậy này, A Sa rất lo lắng cho mạng nhỏ của mình.

Tên mập lùn cũng có suy nghĩ giống như A Sa, thời này có nhiều Cẩm Y Vệ xuất thân tập ấm quyền quý, thấy Tần Lâm bị làm bể đầu sứt trán, trong bụng âm thầm đắc ý, nhưng sau đó bị Tần Lâm cùng Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực làm cho váng đầu hoa mắt, rối loạn trong lòng, giận dữ quát:

– Cãi nhau làm gì, ta thấy các ngươi cũng vô tình, tàn nhẫn, cố tình gây rối! Mau tránh ra, để gia gia đi!

Hắc, hắc, hắc, hắc… Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực đột nhiên thôi không cãi nữa, cùng nhau nghiêng đầu nhìn tên mập lùn, bốn ánh mắt đều như muốn nói: Lão huynh ngươi chết chắc rồi…

Vốn là tên mập lùn hiểu được hỏa thương lợi hại, thủy chung dựa lưng vào tường, khống chế hai đứa trẻ ở mặt trước. Nhưng trong lúc nhất thời y nói chuyện với Tần Lâm, không để ý hai đứa trẻ hơi nhích sang hai bên tả hữu, để lộ ra mặt y ở giữa.

Phát giác đại sự bất ổn, tên mập lùn bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, hai tay dùng sức muốn vội vàng đem hai đứa trẻ che mặt mình lại.

Pằng!

Một tiếng súng chát chúa vang lên, biểu lộ tên mập lùn đột nhiên đọng lại ở trên mặt, sợ hãi, không cam lòng, hết thảy cố gắng đều không làm nên chuyện gì, bởi vì chính giữa Mi Tâm y rõ ràng có thêm một lỗ máu to bằng đầu ngón tay.

Trán tên mập lùn có lỗ máu to bằng đầu ngón tay, sau khi đạn chì bắn vào thân thể con người lập tức biến dạng, bẹp ra. Đến khi xuyên qua sau gáy bắn thủng một mảnh xương sọ, máu tươi pha não bắn lên tường sau lưng, não bị đạn bay với tốc độ cao làm cho tan nát, hai tay y bấm ở cổ đứa trẻ cũng không thể xuất ra được chút sức lực nào nữa.

Phù…

Tần Lâm thổi thổi khói xanh nơi nòng súng, xoay súng một vòng ung dung tiêu sái, sau đó cắm Xế Điện Thương vào đai lưng trở lại, lại liếc nhìn tên mập lùn hai mắt dần dần trở nên mờ đi, đang mềm nhũn co quắp, tỏ vẻ tiếc nuối thở dài:

– Tài bắn có hơi thụt lùi, đạn lệch sang bên phải nửa tấc.
– Cao, thật sự là cao!

Lục mập nở một nụ cười vô cùng bỉ ổi, chĩa ngón tay cái lên, tài bắn của Tần ca quả thật là xuất chúng.

Ngưu Đại Lực và các thân binh Hiệu Úy lộ vẻ khinh bỉ nhìn nhìn tên mập lùn: Muốn giở trò gì chứ, dám khống chế con tin trước mặt Tần trưởng quan chúng ta sao, rõ ràng là muốn chết.

Súng nổ, người chết, chỉ trong nháy mắt A Sa phản ứng kịp, rất là giật mình quan sát Tần Lâm, lòng nói không trách người này tuổi còn trẻ làm tới Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, quả nhiên có mấy phần bản lĩnh, giả vờ ngây ngốc thậm chí ngay cả ta cũng có thể gạt được. Ủa, nghe thủ hạ gọi hắn là Tần Chỉ Huy Sứ, chẳng lẽ hắn chính là…

Cẩu Đản mắt thấy trên đầu tên mập lùn có thêm một cái lỗ máu, bị dọa ngây người tại chỗ. Đến khi thấy y mềm nhũn co quắp, lại thấy máu tươi chảy ra theo vết thương xối xả, lúc này lập tức miệng méo xệch òa khóc lớn lên.

Trời ơi, tiểu hài tử nhìn thấy tình cảnh đẫm máu như vậy, rất dễ dàng để lại ám ảnh trong lòng…

Tần Lâm gãi gãi đầu, xông lên ôm Cẩu Đản cùng A Sa vào trong ngực, vỗ vỗ lưng hai đứa bé:

– Đừng khóc, đừng khóc, mới vừa rồi bất quá chỉ là đùa giỡn, vừa rồi có một con chim thước thật to bay qua…

Cẩu Đản rất hưởng thụ Tần Lâm vuốt ve, ngoan ngoãn nằm trong lòng Tần Lâm. A Sa lại tỏ ra buồn bực thân hình uốn éo, thầm nói chẳng lẽ A Sa ta cần được dỗ dành như vậy sao, có lầm hay không vậy?

Lại nghe Tần Lâm cũng nói chim thước, chọc cho nó bật cười, đột nhiên nhớ đến cái gì, ánh mắt linh hoạt sinh động lập tức đảo tròn, sau đó giụi giụi mắt, cũng cất tiếng khóc thút thít theo Cẩu Đản.

Tần Lâm dỗ dành Cẩu Đản, lại xoa xoa lưng A Sa. Đứa trẻ trong lòng từ lúc mới bắt đầu không phối hợp, sau đó ngoan ngoãn thuận theo, khiến cho hắn rất hài lòng về liệu pháp tâm lý khẩn cấp của mình.

Thấy thân hình A Sa hiện tại vô cùng dơ bẩn, tay Tần Lâm sờ cũng cảm thấy rất dơ, bèn dỗ dành nó:

– Tiểu huynh đệ, người đệ rất bẩn, chờ về nhà, ca ca tắm rửa sạch sẽ cho đệ có được chăng?

Vốn A Sa quyết định tiếp tục giả bộ, nhưng nghe Tần Lâm nói câu này, chợt cảm thấy tức tối trong lòng, thầm nói ngươi còn chê ta bẩn, ta rất sạch sẽ, ngươi mới bẩn.

Nó vỗ trán, cảm thấy đầu hơi đau:

– Đại thúc, ai cần ngươi tắm, ta không biết tự tắm sao?

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220