Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 122
Phần 122: Cùng Nhau Giải Phẫu

– A?!

Lưu Tam Đao lấy làm kinh hãi, thực không ngờ Tần Lâm không những không ném đá xuống giếng, ngược lại còn mượn tay lão tra nghiệm thi thể, mặt già đỏ lên, vô cùng ngượng ngùng nói:

– Tiểu nhân bằng lòng ra sức, chẳng qua là tiểu nhân tài sơ học thiển, sợ là không lọt vào pháp nhãn của Tần trưởng quan.
– Cũng không phải như vậy…

Tần Lâm cười khoát khoát tay:

– Ta thấy bản lĩnh của lão Lưu ngươi rất tốt, mới vừa rồi không thể tra ra điểm nghi ngờ sợ là bởi vì những tướng quân dưới quyền Thích Soái này không cho lão cởi y phục, có quần áo cản trở, mới khiến cho lão xem lầm đấy thôi!
– Tần trưởng quan thật là thần cơ diệu toán!

Lưu Tam Đao càng cảm thấy bội phục, cảm thấy Tần Lâm thật sự giống như chính mắt nhìn thấy vậy. Đúng là các tướng quân không cho lão tùy tiện kéo mở thi thể mặc áo bông, không cho lão thoải mái thi triển, mới nhìn lầm vết đao ở bả vai trên thi thể thứ hai.

Tần Lâm cười khan, lòng nói các tướng quân rất nặng tình nghĩa đồng bào, lão lại là người do thái giám giám quân Mai Tướng mời tới, không có dính dấp gì với bọn họ, bọn họ có thể cho phép lão bất kính đối với thi thể của chiến hữu, tự tiện kiểm tra hay sao? Nếu không vì sao mới vừa rồi ta lại nhìn trời cầu nguyện, nói mấy lời muốn báo thù tuyết hận thay lão Hoàng, Đại Lý chứ?!

Trong Xưởng Vệ cao thủ lớp lớp, Lưu Tam Đao tuyệt đối là người tài cán bản lĩnh cao cường, cho nên Tần Lâm dứt khoát buông tay để cho lão kiểm tra. Hơn nữa có Lục Viễn Chí ba người kiểm tra ba thi thể, nhanh chóng cho ra kết luận, giúp Thích Kế Quang phán đoán quân tình.

Nói là làm liền, Lưu Tam Đao lên tinh thần, phân phó hai tên sai dịch Đông Xưởng mang tới:

– Mau lấy giấm đặc ra hun nóng thi thể, nếu có ẩn thương, lập tức có thể hiện ra!

Dứt lời, lão nhìn Lục Viễn Chí một chút.

Lục Viễn Chí dựa theo Tần Lâm truyền thụ, trước hết lấy ra dao cạo sắc bén, soạt soạt mấy cái cạo sạch tóc của một thi thể khác, cẩn thận quan sát.

– Ủa, như vậy trên đầu có ẩn thương thật nhỏ gì cũng không bị tóc che lấp, có thể phát hiện ra được…

Lưu Tam Đao suy nghĩ cảm thấy rất có đạo lý, liền lặng lẽ cầm dao cạo lên, cũng cạo sạch tóc của thi thể do mình phụ trách.

Đang lúc vội vàng, trên bả vai bị người vỗ vỗ, quay đầu lại nhìn thì thấy gương mặt tròn trịa của Lục Viễn Chí.

Hơi ngẩn ra, Lưu Tam Đao cười khan:

– Ngươi… Biện pháp của các ngươi không tệ, cho nên, cho nên ta cũng cạo sạch tóc của thi thể…

Ở từng tuổi này còn trộm sư học nghệ, nhắc tới thật có chút ngượng ngùng.

Lại thấy Lục Viễn Chí cũng ngẩn ra, kế đó cười khan theo:

– Thì ra lão gia tử nói là cái này, hắc hắc, thật ra thì ta muốn hỏi một chút, giấm đặc của ông còn có nhiều không?

A, thì ra cũng có một tên học trộm!

– Có rất nhiều!

Lưu Tam Đao lập tức lấy ra một bình giấm đặc, đưa cho Lục mập.

Hai vị này vội vàng hợp tác trao đổi, bên kia Tần Lâm đã nhìn chằm chằm vào thi thể cuối cùng, quý tộc Mông Cổ Na Nhan Thiên Hộ.

Cùng là bị nước sông ngâm có hơi trắng bệch, da tay chân nhíu lại, bất đồng là thi thể này mặc y phục của quý tộc Mông Cổ, gương mặt đen sì, cẩn thận ngửi ngửi ngoại trừ mùi thây thối ra, cả người còn mang theo mùi tanh nồng của dê bò, tóc bện thành đuôi sam nhỏ thả ở sau ót, trên lỗ tai còn mang vòng vàng, bên hông đeo Thiên Hộ kim bài.

Lão Hoàng, Đại Lý xác định là Kế Trấn biên quân Dạ Bất Thu, mà đầu tiên phải xác nhận thân phận người Mông Cổ này, rốt cuộc có phải là Na Nhan Thiên Hộ thật hay không.

Người này có mặt rộng, vóc dáng thô, xương lưỡng quyền cao, mắt nhỏ, trán rộng nhưng ngắn, bộ dạng thấp mà thô, ăn mặc cũng rất giống người Mông Cổ, bất quá người Mông Cổ cùng người Hán khác nhau cũng không lớn, không thể chỉ bằng vào những điểm này là có thể kết luận được.

Nhân loại học là khoa học chuyên môn, Tần Lâm cũng chỉ có hơi thông hiểu đôi chút, nhưng áp dụng ở chỗ này cũng không sai biệt bao nhiêu.

Hắn thoáng suy nghĩ một chút liền mở miệng của người chết ra, chỉ thấy hai cái răng cửa to lớn có lực, răng nanh cũng cứng rắn to vô cùng, rất phù hợp dân tộc thảo nguyên lấy ăn thịt làm kết cấu ẩm thực chính.

Bất quá, điều này cũng chưa tính là chứng cứ xác đáng, mà còn phải xem thử còn có chứng cứ hữu lực nào khác hay không.

Tần Lâm giơ nến lên, khiến cho ánh sáng chiếu vào miệng của tử thi, thấy rõ hắn có bốn cái răng khôn chỉnh tề đối ứng, lúc này mới hoàn toàn xác nhận dân tộc và thân phận của người này.

Răng khôn, tên khoa học còn gọi là cữu xỉ đời thứ ba, tục xưng là răng cấm, là răng nằm ở chỗ sâu nhất trong vòm miệng người, thường sau khi trưởng thành mới có thể mọc ra, quá trình mọc răng sẽ rất đau.

Loài người ở trong quá trình mấy triệu năm tiến hóa, trên người có không ít cơ quan bởi vì vô dụng mà thoái hóa, ví dụ như manh tràng (ruột thừa). Răng khôn trợ giúp nghiền nát thức ăn thô cứng, người hiện đại bởi vì thức ăn mềm nhỏ, cho nên răng khôn thuộc về trạng thái nửa thoái hóa, có người mọc ra, có người trọn đời không mọc, có người chỉ mọc một cái, có người mọc đủ bốn cái, có vị trí ngay ngắn, có thể cắn khớp trên dưới, có trường hợp sai lệch, không thể cắn khớp trên dưới.

Dân tộc nông canh Trung Nguyên bởi vì thức ăn tương đối ổn định, mềm nhỏ, răng khôn rất ít sử dụng, phần lớn người hoặc là sẽ không mọc ra toàn bộ bốn cái, hoặc là mặc dù mọc ra cũng không chỉnh tề, không thể hoàn toàn cắn lại vừa khít. Dân tộc thảo nguyên du mục có nguồn gốc thức ăn ổn định, ăn uống thô sơ, cần răng khôn để nghiền nát thức ăn to, phần lớn sẽ sinh ra răng khôn chỉnh tề, hơn nữa có thể đối ứng cắn khớp rất tốt.

Tần Lâm kiểm tra cỗ thi thể này, thấy bốn răng khôn vô cùng chỉnh tề, vị trí độ cao đối ứng, ngay cả góc cắn đều hoàn toàn giống y, răng khôn xinh đẹp giống như vậy, trong dân tộc nông canh Trung Nguyên sợ là trong một trăm người không tìm ra được một.

Vì vậy, xác định thân phận dân tộc của người này, nhận định y không phải là nông nô hoặc là tù binh người Hán do Thát Lỗ giết chết rồi giả trang thành.

Mông Cổ Na Nhan Thiên Hộ, đã xác nhận tộc duệ thảo nguyên, có thể kết luận thân phận quý tộc Na Nhan hay không?!

Mới vừa rồi Tần Lâm kiểm tra vòm miệng, đã phát hiện hàm răng người này quả thật có mức độ mài mòn không nghiêm trọng lắm.

Vì vậy Tần Lâm liền hỏi Thích Kế Quang:

– Bây giờ quý nhân Thát tử cùng dân du mục bình thường có cái gì khác nhau trong ăn uống?

Thích Soái vô cùng quen thuộc tình hình biên cương, nói liên tục:

– Quý nhân ăn ngon, có thịt, sữa cùng bánh tinh giao dịch với đất Hán, dân du mục bình thường ăn kém hơn, thịt và sữa đều thiếu. Mặc dù bọn họ có trồng lúa mạch, nhưng làm bánh tốt, bột làm bánh rất thô, nướng ra bánh vừa khô lại vừa cứng…
– Như vậy xem ra người này có thân phận quý tộc Mông Cổ không sai…

Tần Lâm chỉ hàm răng:

– Lấy tuổi y chừng bốn mươi, hàm răng mài mòn không nghiêm trọng lắm, nói rõ thường ăn bánh tinh, nếu như là dân du mục bình thường ăn loại bánh rắn như da bò đó, hàm răng đã sớm bị mòn hư rồi.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220