Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 35
Phần 35: Biến Hóa Ngự Tiền

Đúng vào lúc này mắt bạch tượng Cảm Trụ chợt trở nên đỏ ngầu, thình lình phát lực giãy thoát khỏi Mãng Ứng Lý, tung chân xông về phía ngự giá bên dưới lọng vàng.

Mãng Ứng Lý bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, cố gắng nắm chặt dây cương không buông, nhưng y làm sao chống lại được sức lực con voi. Dây cương thô to siết vào bàn tay khiến cho máu tươi chảy ra đầm đìa, trong lúc nhất thời đau tận xương cốt.

Biến hóa xảy ra quá bất ngờ, văn võ bá quan đều trợn mắt há mồm, cho dù là có võ thần dũng cảm cũng không phản ứng kịp.

Các Đại Hán tướng quân đã sớm rút lui ra xa, lúc này giữa ngự giá và bạch tượng nổi điên lại không có một bóng người. Con vật khổng lồ chạy thẳng tới ngự giá dưới Hoàng Cực môn, Vạn Lịch, Phùng Bảo cùng Trương Cư Chính đều đang ở đúng hướng nó xông tới.

– Bảo vệ bệ hạ!

Tần Lâm đột nhiên chợt lóe thân hình ngăn ở trước ngự giá, chỉ thấy hai chân hắn đứng không ra chữ Đinh cũng không ra chữ Bát, nghiến răng nghiến lợi làm ra vẻ thấy chết không sờn, hai mắt thần quang lấp lánh nhìn như thực chất. Thân hình vững như Thái Sơn, một tay nắm quyền ngăn cản trước ngực, một tay chỉ con voi nổi điên, quả thật là thần uy lẫm lẫm, vừa nhìn giống như như Kim Cương trợn mắt, cẩn thận nhìn lại giống như hộ pháp Vi Đà hạ phàm.

Vì vậy cảnh tượng này giống như một cảnh trong điện ảnh, vĩnh viễn in sâu trong ký ức Vạn Lịch Hoàng đế cùng văn võ quần thần.

Trương Cư Chính dẫn đầu phản ứng kịp, Thủ Phụ đế sư chỉ huy lập tức:

– Đại Hán tướng quân ở chỗ nào, mau ngăn trở voi, bệ hạ mau tránh ra!

Vạn Lịch đế sống lâu ở thâm cung, bình thời lại ít khi vận động, là một kẻ mập mạp, chưa từng thấy qua tình cảnh như vậy. Mắt thấy con voi xông thẳng lại, bước chân giậm mạnh khiến cho đất rung núi chuyển, y vẫn ngồi yên trên ngự tọa không nhúc nhích chút nào.

Trương Cư Chính vừa gọi, Phùng Bảo đứng ở bên cạnh ngự tọa lập tức tỉnh táo lại, vị Đốc Công này bình thời sống sung sướng đã quen, nhưng tới thời khắc mấu chốt cũng không hề tỏ ra sợ hãi, kéo tên mập Chu Dực Quân ra khỏi ngự tọa, tránh sang bên cạnh.

Vạn Lịch Hoàng đế đội Thông Thiên quán mặc Giáng Sa bào, vốn là không có vấn đề gì, thế nhưng Phùng Bảo mặc một thân mãng bào màu vàng sáng mới vừa kéo Hoàng đế rời khỏi ngự tọa được vài bước, bạch tượng Cảm Trụ lập tức thay đổi phương hướng, nhìn chăm chú vào hai người bọn họ chạy thẳng tới.

Phùng Bảo thầm kêu khổ một tiếng, thầm nhủ trong lòng chẳng lẽ là gần đây dự quốc yến ăn quá nhiều vòi voi, cho nên bạch tượng này muốn báo thù cho đồng loại của nó? Thế nhưng từng ăn vòi voi cũng không phải là chỉ mình Phùng Đốc Công ta.

– Bảo vệ bệ hạ!

Trương Thành cùng Trương Kình không hẹn mà cùng nhau ngăn ở trước người Vạn Lịch, hai người còn gạt nhau ra tranh vị trí ngay phía trước bệ hạ, duy chỉ có trước người Phùng Bảo không có một bóng người nào.

Hai tên chết bầm này… cơ mặt Phùng Bảo giật giật.

Trương Thành cùng Trương Kình cũng không dễ dàng gì, mắt thấy con voi chạy như điên tới, thân thể hàng ngàn hàng vạn cân chạy nhanh như vậy không thể nào ngăn nổi, hai người bọn họ bị dọa sợ đến chân mềm nhũn, thân thể run lên lẩy bẩy.

Bạch tượng Cảm Trụ vốn là ôn nhu khả ái, sau khi nổi điên tựa như một con yêu quái vung chiếc vòi dài, hai chiếc ngà không dài lắm trắng toát lạnh lùng, ánh mắt đỏ như máu tràn đầy sát ý.

Đại Hán tướng quân còn chưa kịp từ hai bên xúm lại, văn võ quần thần kinh hoảng thất thố, ngự giá nguy trong sớm tối, lúc này ai mới là bậc trung lưu, ai có thể ngăn cơn sóng dữ?

Duy chỉ có Tần Lâm Tần trưởng quan không lùi mà tiến tới, bước lên một bước nghênh đón con voi đang chạy tới như điên, cân trước co chân sau duỗi, thân hình như một gốc tùng vững vàng trên đỉnh núi. Tay trái co lại như ôm trăng sáng vào lòng, tay phải ngửa ra như đang nâng bảo tháp, hai mắt trợn tròn giống như Tần Thúc Bảo xông trận giữa vạn quân, khí thế hùng hồn giống như Thường Sơn Triệu Tử Long cứu A Đẩu trên cầu Trường Bản.

Đợi bạch tượng đến gần, Tần Lâm đột nhiên thổ khí quát to, giống như tiếng sét giữa trời quang.

Nhắc tới cũng kỳ, bạch tượng chạy như điên hung mãnh bực nào, nhưng sau khi nghe tiếng rống này bước chân trở nên rối loạn, tựa hồ bị uy thế của hắn chấn nhiếp.

Người phàm có uy lực như vậy từ bao giờ? Từ Vạn Lịch đế đến cả triều văn võ, Đại Hán tướng quân hộ giá, tất cả đều ngây người sửng sốt, vào giờ phút này quả thật Tần Lâm giống như thiên thần hạ phàm.

Tốc độ bạch tượng đã chậm lại, bất quá thân thể hàng ngàn hàng vạn cân lao tới như vậy, sức người làm sao có thể chịu đựng được?

Vạn Lịch đế nhắm hai mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng kế tiếp, trong lòng Phùng Bảo có cảm giác là lạ, Lưu Thủ Hữu có vẻ hả hê, Trương Cư Chính tim chợt căng thẳng, Từ Văn Bích đưa tay muốn nói điều gì, lảo đảo nghiêng ngã, đám đại thần Vương Quốc Quang, Phan Thịnh, Trương Học Nhan vô cùng bội phục.

– Nghiệt súc, xem đây!

Thấy bạch tượng sắp chạy tới gần, Tần Lâm lại hét lớn một tiếng, bước lên một bước lần nữa, ra quyền đánh thẳng trung cung, một người một voi đối diện nhau hình thể chênh lệch vô số lần, càng khiến cho hắn thần uy lẫm lẫm.

Đang lúc tất cả mọi người đều cho là hắn sắp trở thành vong hồn dưới chân voi, ngàn vạn lần không ngờ rằng bạch tượng dần dần chậm chân lại. Đến lúc chạy tới trước người Tần Lâm đã trở thành như đi bộ bình thường, một quyền của Tần Lâm đánh thẳng vào vòi nó.

Bạch tượng chạy vội lực không dưới vạn cân, lại đẩy Tần Lâm lui về phía sau hai bước, lúc này mới ầm ầm ngã ngồi.

Nhìn lại bạch tượng không còn dáng vẻ hung hăng điên cuồng như vừa rồi, hai chân trước nó quỳ sụp xuống, ôn nhu hiền hòa rống lên, chiếc vòi dài cong lên, lỗ tai to tướng vẫy vẫy, dáng vẻ như vừa làm sai chuyện gì, đang muốn nịnh bợ lấy lòng Tần Lâm.

Phù…

Tần Lâm thở ra một hơi thật dài, nếu Cảm Trụ chạy thêm mấy bước, lão tử sẽ không chịu được nữa!

Toàn trường hỗn loạn một mảnh, tất cả mọi người không chú ý tới lúc bạch tượng nổi điên xông về phía trước, bốn tên quản tượng sau lưng chạy theo nó, tên quản tượng vóc người nhỏ thó trong đó không ngừng chạy theo vỗ vỗ nó, luôn miệng kêu lên:

– Cảm Trụ, ngoan, Cảm Trụ, ngoan…

Hoặc có thể nói cho dù có người chú ý tới cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái, quản tượng phụ trách dạy voi, con voi nổi điên ngự tiền dĩ nhiên bọn họ phải cố gắng thuần phục, bất quá hiển nhiên không có hiệu quả gì. Nếu như không nhờ có Tần trưởng quan đại phát thần uy, sợ rằng kết quả là vô cùng đáng sợ.

Không nghi ngờ chút nào, trong mắt tất cả mọi người là Tần Lâm lâm nguy không hãi sợ, nghênh khó mà lên. Trong lúc nguy cấp voi nổi điên uy hiếp bệ hạ, dứt khoát không để ý an nguy của bản thân mình, xông thẳng về phía con voi giống như thiên thần giáng thế hàng phục voi điên.

Các Đại Hán tướng quân đã vây Cảm Trụ lại, ánh mắt mỗi người nhìn Tần Lâm đều tràn đầy sùng kính: Chậc chậc, một quyền của Tần trưởng quan sợ rằng có lực vạn cân, thời cổ có Hạng Võ bạt sơn cử đỉnh, Trụ Vương đỡ xà đổi cột, Võ Tòng tay không giết hổ. Nhưng có thể tay không đánh voi, từ cổ chí kim duy chỉ có một mình Tần trưởng quan mà thôi.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220