Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 170
Phần 170: Nghiêm Thanh Nghịch Tập

Lần này là xa giá rành rành, lấy thân phận Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ mang theo gia quyến dâng hương, thần sắc Đức Lăng Đại Lạt Ma kia trở nên hết sức khó coi, sắc mặt thoạt xanh thoạt trắng giống như mở cửa hàng nhuộm, sau khi miễn cưỡng nói vài câu bèn vội vàng trốn mất.

Mấy vị đại hòa thượng lại hết sức nhiệt tình vừa bưng trà đưa nước, vừa giới thiệu cặn kẽ những điển tích trong chùa, chạy vắt giò lên cổ.

Thì ra Long Phúc tự là chùa miếu duy nhất ở kinh sư mà hòa thượng và Lạt Ma ở chung. Đám Lạt Ma trời sinh tính dã man lại ỷ vào triều đình dung túng, ức hiếp hòa thượng cùng chùa. Tần Lâm mới vừa hung hăng dạy dỗ Đức Lăng cầm đầu đám Lạt Ma, tự nhiên được đám hòa thượng vô cùng mến mộ.

Đại Hùng Bảo Điện, ba nén nhang thơm khói xanh lượn lờ, Chu Nghiêu Anh quỳ gối trên bồ đoàn, ánh mặt trời từ cửa sổ phía Tây chiếu vào, khuôn mặt thanh tú nàng toát ra ánh sáng vô cùng thánh khiết.

– Là tín nữ không tốt, nếu dùng sức mạnh giữ Lữ Quế Hoa lại bên cạnh mình, nàng cũng sẽ không bị người xấu đánh chết… Cầu xin Phật tổ phù hộ nàng sớm giải được oan nghiệt, sớm ngày siêu thoát, nếu như có kiếp sau sẽ thác sinh vào nhà giàu sang…

Chu Nghiêu Anh khép hờ đôi mắt, chấp tay hành lễ, lẩm bẩm cầu nguyện, thật là vô cùng thành kính.

Tần Lâm thấy vậy liền nhớ lại, Lý Thái hậu cũng là vô cùng tin tưởng Phật Bồ Tát, xem ra Chu Nghiêu Anh chịu ảnh hưởng của mẫu thân không ít.

– Lữ, Lữ Quế Hoa?

Trịnh Trinh đột nhiên giống như thấy quỷ:

– Chẳng lẽ Quế Hoa đã chết?

Tần Lâm không tiện nói lung tung nội tình cho nàng biết, chỉ nói là Lữ Quế Hoa đắc tội một vị công công có quyền thế, bị vu hãm trộm đồ, bị phạt đánh loạn côn mà chết.

Trịnh Trinh chỉ cảm thấy cổ họng khô khan, nàng biết Lữ Quế Hoa ở phía Đông sông hộ thành, là nữ nhi Lữ gia phục vụ trong cung. Nghe nói còn được quý nhân trong cung sủng ái, từ trước tới nay Lữ gia hết sức tự hào, vì sao đột ngột đắc tội đại thái giám, bị đánh chết như vậy?

Nửa năm trước đã bị đánh chết, đáng thương Lữ gia bây giờ cũng không biết, còn tưởng rằng nữ nhi vẫn phục vụ ở trong cung…

Vốn là Trịnh Trinh rất có lòng tin đối với mình, chợt cảm giác tiền đồ mờ mịt một mảnh, kinh ngạc nhìn nhìn Tần Lâm một chút, hối hận vạn phần.

– Không cần phải lo lắng…

Tần Lâm ghé sát bên tai nàng, thanh âm trầm thấp tựa như ma quỷ nói nhỏ:

– Ta có mấy vị bằng hữu ở trong cung, đến lúc đó…

Tần Lâm chỉ nói thật thấp mấy câu, Trịnh Trinh lập tức lộ vẻ vui mừng, vội vàng gật đầu đáp ứng không ngừng.

Kể từ khi thấy Thanh Đại cùng Từ Tân Di, Trịnh Trinh lập tức tự cắt đứt ý tưởng trong lòng mình với Tần Lâm. Hai vị phu nhân này một xinh đẹp kiều mị, một xuất thân hiển quý, cho dù là nàng tự phụ xinh đẹp nhưng so với bọn họ cũng không tránh khỏi tự ti mặc cảm.

Không ngờ rằng Tần Lâm chỉ dùng mấy câu nói nhẹ nhàng đã mở ra cho nàng một vùng trời mới.

Có chú cháu Bỉnh Bút thái giám Ty Lễ Giám Trương Thành, Trương Tiểu Dương tương trợ một tay, nếu như cần, ngay cả Trưởng Công chúa Chu Nghiêu Anh cùng Thái Y Viện Sứ Lý Kiến Phương cũng sẽ xuất thủ giúp một tay, muốn leo lên cao trong cung không phải là dễ dàng sao? Thậm chí Tần Lâm hết sức bình thản nhắc tới, trong tình huống cần thiết hắn còn có thể giao dịch với Phùng Bảo…

Trịnh Trinh nhìn lại vị Tần tướng quân trẻ tuổi này, trong lòng ngổn ngang trăm mối, biết rằng bất kể đối phương có tình cảm với mình hay không, tóm lại không phải là khách qua đường tình cờ gặp gỡ rồi chia tay đường ai nấy đi.

– A Trinh cảm tạ Tần Đại ca, nếu cuộc đời này có ngày ngóc đầu lên được, quyết không phụ ân của Đại ca hôm nay!

Trịnh Trinh trịnh trọng phát ra lời thề, rất nhanh nàng liền khôi phục lòng tin, khát vọng đối với vinh hoa phú quý khiến cho ý chí chiến đấu của nàng cháy bừng lên trong đôi mắt.

Theo Tôn Hiểu Nhân nằm vùng trở mặt, Bạch Liên Bắc tông bị diệt, trong cung từ từ khôi phục yên tĩnh. Sau tiết Nguyên Tiêu Trịnh Trinh thuận lợi thông qua tuyển chọn tú nữ, được nữ kiệu phu khiêng kiệu hoa đưa vào trong cung, từ đó trở đi đã thành Đô Nhân có địa vị thấp nhất trong Tử Cấm thành, cũng tức là cung nữ bình thường.

Bất quá Từ Thánh Lý Thái hậu hiện tại hiển hách vô cùng, năm xưa không phải là cũng lấy thân phận cung nữ bình thường như vậy tiến vào Dụ vương phủ hay sao? Chỉ trong hơn mười năm từ địa vị cung nữ hàn vi đã trở thành Thái hậu mẫu nghi thiên hạ.

Có lẽ người khác không hiểu vì sao Tần Lâm coi trọng Trịnh Trinh như vậy, ngay cả Từ Văn Trường cũng cảm thấy Tần Lâm an bài vô cùng tự tin, làm sao hắn biết được Trịnh Trinh chắc chắn sẽ bò lên cao trong cung? Tuy rằng dung mạo nàng coi như xinh đẹp, nhưng cũng không phải thiên tư quốc sắc gì.

Tần Lâm trong lòng buồn cười, thầm nói các ngươi biết cái gì, Trịnh Trinh chính là Trịnh quý phi triều Vạn Lịch được Vạn Lịch đế sủng ái nhất trong ba ngàn cung nữ. Tranh Quốc bản, Yêu Thư án, Đĩnh Kích án, Hồng Hoàn án, Di Cung án… mấy chục năm khuấy động cục diện triều Đại Minh đều có liên quan với nàng.

Có người nói nàng là yêu nữ mê hoặc quân vương, có người nói nàng cùng Vạn Lịch thật lòng yêu nhau, nhưng đối với Tần Lâm đều không quan trọng, quan trọng là có ích cho mình, tương lai Trịnh Trinh có thể đi tới vị trí nào?

Trong các tú nữ cùng nhau ngồi kiệu tiến vào trong cung đợt này, người khác là vừa vào nội đình sâu tựa như biển, Tử Cấm thành thâm cung u oán tịch mịch cả đời, quay đầu lại đã trở thành cung nữ bạc đầu. Nhưng đối với Trịnh Trinh, chuyến đi này không phải là tầm thường, những chuyện long trời lở đất trong triều Đại Minh sau này, từ khoảnh khắc nàng bước vào cung đã dần dần manh nha.

Nếu như nói Trịnh Trinh là cỗ tiềm lực tương lai mà Tần Lâm đầu tư trước, vậy nhàn chương khắc ngọc mà Tần Lâm đưa cho Phùng Bảo lại là đòn đả kích mạnh mẽ hữu lực nhắm vào Vương Hoàng hậu.

Rốt cục Phùng Bảo sử dụng nhàn chương giở trò gì, Tần Lâm cũng không biết rõ. Bất quá không bao lâu sau Trương Tiểu Dương đã mang tin tức tới, những thái giám tâm phúc của Vương Hoàng hậu mà nàng an bày trong thập nhị giám tứ ty bát cục trong những năm qua cơ hồ bị Phùng Bảo quét sạch, cách chức phế truất, bằng không cũng lui về bên cạnh Vương Hoàng hậu, không còn cầm quyền được nữa.

Lần này Vương Hoàng hậu hứng chịu thiệt thòi rất lớn, nhưng cũng không có làm ra bất kỳ phản kích nào, hẳn là nhàn chương kia sinh ra tác dụng rất lớn.

Nghe nói mấy buổi tối gần đây, Khôn Ninh cung nơi Hoàng hậu ở đều truyền ra tiếng đồ sứ vỡ, xem ra tâm trạng Vương Hoàng hậu vô cùng không tốt.

Ngoài ra một tiểu thái giám họ Phùng, một tiểu thái giám họ Tần bên cạnh Vương Hoàng hậu bị nàng tìm được sai lầm, đánh cho một trận nhớ đời.

Tần Lâm nghe vậy cười ha hả, đường đường chủ nhân lục cung lại dùng phương thức này để phát tiết cơn giận, quả thật là kém cỏi vô cùng.

“Còn không phải là là do Tần trưởng quan ngươi làm ra sao?”

Trương Tiểu Dương thầm nghĩ như vậy.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220