Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 68
Phần 68: Hổ Tướng Quy Tâm

Đổi thành quan võ khác đã sớm bị dọa sợ đến tè ra quần, thế nhưng Du Tư Cao, Trầm Hữu Dung là hai con nghé mới sinh không sợ cọp, vẫn gân cổ cãi vã, dần dần có người chú ý tới bên này, ném tới ánh mắt kinh ngạc.

Trầm Hữu Dung chợt nhìn thấy thân ảnh quen thuộc xuất hiện, nhất thời trong lòng đại định, híp mắt trào phúng nói:

– Hồ Lang Trung ngài nói như vậy cũng không đúng, chẳng lẽ ngài có thể làm chủ Binh bộ hay sao? Hơn nữa nếu ngài nhất quyết làm theo ý mình như vậy, chúng ta sẽ tố cáo lên trên!

Hồ Bang Kỳ vung tay áo lên, hết sức tự tin cười lạnh nói:

– Hừ, Binh bộ này là do bản quan định đoạt, các ngươi cứ mặc tình đi cáo, Thập Tam Đạo Giám Sát Ngự Sử, Lục Khoa Cấp Sự Trung, cứ việc nhất nhất cáo một lần, không sợ các ngươi có thể chọc trời khuấy nước.

Tiến Sĩ khoa Ất Sửu, đám đồng niên Hồ Bang Kỳ nhậm chức ở Đô Sát Viện, Lục Khoa và nha môn khác không biết có bao nhiêu, bất kể giao tình sâu hay cạn, tối thiểu khi đối mặt hai quan võ thanh niên lỗ mãng này, bọn họ tuyệt đối sẽ đứng về phía đồng niên Hồ Bang Kỳ.

Ai ngờ Trầm Hữu Dung cũng không bị lời này của Hồ Bang Kỳ hù dọa, mà là cười vui vẻ.

Bởi vì Tằng Tỉnh Ngô đang cùng Tần Lâm vai sóng vai đứng ở sau lưng Hồ Bang Kỳ cách đó không xa trên bậc thềm. Sắc mặt vị Tả Thị Lang thay mặt chưởng bộ vụ này khó coi hơn lấy mạng, ánh mắt nhìn chằm chằm Hồ Bang Kỳ lóe ra vài tia hàn quang.

– Hồ Lang Trung nói rất có lý, chuyện của Binh bộ này còn phải nhờ ngài quyết định nhiều hơn…

Mặc dù lời của Tằng Tỉnh Ngô khách sáo, nhưng trong thanh âm mang theo vẻ lạnh lẽo như có như không.

Hồ Bang Kỳ giật bắn người một cái, run run quay đầu lại lập tức nhìn thấy vẻ mặt tiếu lý tàng đao của Tằng Tỉnh Ngô. Lập tức y bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, biết lời mình mới vừa nói đã chạm đến kiêng kỵ của vị Tằng Thị Lang này.

Trong thời khắc mấu chốt Phương Phùng Thời cáo bệnh khất hưu, Tằng Tỉnh Ngô chờ tiếp chưởng bản bộ Thượng Thư, Hồ Bang Kỳ lại công khai nói Binh bộ là do y định đoạt, Tằng Tỉnh Ngô còn không hận chết y?!

Thị Lang chính là cấp trên trực tiếp của Lang Trung, Tằng Tỉnh Ngô lại sắp tiếp nhận Binh bộ Thượng Thư, đồng thời y còn là Đại tướng mở đường của Giang Lăng đảng, tâm phúc số một đi theo Trương Tướng gia.

Hồ Bang Kỳ sợ đến nỗi thiếu chút nữa nằm phục xuống, môi run rẩy, giải thích câu trước không khớp câu sau:

– Bẩm Tằng Đại nhân, ty quan, ty quan nói là chuyện của hai quan võ này do ty quan làm chủ…

Tằng Tỉnh Ngô liếc y một cái thật sâu, gật đầu một cái:

– Hồ huynh nhậm chức ở Võ Tuyển Thanh Lại ty, chuyện phế truất bổ nhiệm quan võ đúng là ngươi phụ trách. Xem ra trước kia bản quan tự mình hỏi thăm tuyển nhận đại tướng các nơi, chọn lựa thanh niên tài tuấn thừa tập thế chức, thật sự là vượt quá chức phận rồi.

Hồ Bang Kỳ khóc không ra nước mắt, chỉ cảm thấy khóe mắt đau xót, thiếu chút nữa òa khóc ngay tại chỗ. Lần này quả thật là mối oan có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không thể nào rửa sạch.

Tính tình Tằng Tỉnh Ngô cường thế, thủ đoạn cứng rắn, tâm địa ác độc, có phong cách giống như Trương Cư Chính. Đắc tội với lão nhân gia, Hồ Bang Kỳ còn có thể ở Binh bộ được sao?

Lang Trung, Chủ Sự, Viên Ngoại Lang cùng với các võ tướng làm việc ở Binh bộ nghe tiếng chạy tới, tất cả đều dùng ánh mắt thương hại hoặc là vui mừng trước tai họa của kẻ khác nhìn Hồ Bang Kỳ: Ngươi nhất định phải chết.

Chỉ có Tần Lâm ngoài cười mà trong không cười, lặng lẽ hướng về phía Trầm Hữu Dung giơ ngón tay cái lên, làm rất khá!

Tằng Tỉnh Ngô không hề để ý tới Hồ Bang Kỳ cơ hồ co quắp nữa, nhìn Du Tư Cao thần sắc trở nên ấm áp hơn nhiều:

– Du công tử, chuyện năm đó lệnh tôn bị đạn hặc, lúc cố Đàm lão Thượng Thư còn nhậm chức đã có định luận. Bây đâu, tìm hồ sơ ghi chép năm xưa ra… Về chuyện thế tập của ngươi, không cần phải lo lắng, bản quan biết ngươi là tướng môn hổ tử, đang muốn trọng dụng đây!

Đây mới là vén mây thấy ánh mặt trời, những lời này của Tằng Tỉnh Ngô đã hoàn toàn quét sạch đám mây đen trong lòng Du Tư Cao và Trầm Hữu Dung, hai người hết sức vui mừng, lập tức quỳ sụp xuống tạ ơn.

Không cần nói, đương nhiên đây là công lao của Tần Lâm, nhưng hắn cũng không giành công, đứng ở bên người Tằng Tỉnh Ngô nhìn về phía hai thanh niên khẽ mỉm cười.

Chờ ra khỏi nha môn Binh bộ, trở về phủ của Tần Lâm, thần sắc Du Tư Cao tỏ ra kích động vạn phần, thình lình quỳ sụp xuống đất trước Tần Lâm, dập đầu lạy phục:

– Ân chủ ở trên cao, xin nhận môn hạ mộc ân một xá!

Rửa sạch oan uổng phụ thân, giữ được chức vị thừa tập vinh dự của gia tộc, đại ân đại đức như vậy, Du Tư Cao không còn do dự chút nào nữa.

Danh tướng chống Oa Du Đại Du khi còn sống quan vận gập ghềnh, sau khi chết lại hết sức vinh quang: Sáu vị Công Hầu Bá như Thành Quốc Công, Định Quốc Công vân vân liên danh tấu thỉnh điển tuất, triều đình long trọng truy tặng Quang Lộc Đại Phu, Tả Đô Đốc, trải qua Lễ bộ nghị định, thụy hiệu là Vũ Tương.

Trong lúc linh cữu để tạm ở Phúc Kiến hội quán, các quan viên như quan Tổng Binh Kế Trấn Thích Kế Quang, Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ Tần Lâm, Kế Liêu Tổng Đốc Cảnh Định Lực, Thiêm Đô Ngự Sử Trương Công Ngư, Chỉ Huy Đồng Tri Cẩm Y Vệ Hồng Dương Thiện đích thân tới tế bái. Tằng Tỉnh Ngô mới từ Tả Thị Lang vinh thăng lên Binh bộ Thượng Thư, đích thân viết một thiên văn tế theo thể biền tứ lệ lục, tuyên dương chuyện Du Đại Du trọn đời anh dũng giết địch, tận trung đền nợ nước.

Hảo hữu trong quân của Du Đại Du thấy vậy đều chắc lưỡi hít hà không dứt: Võ công huân quý, quan văn chính đồ, ưng khuyển Xưởng Vệ, trước kia không có nghe nói lão tướng quân có giao tình gì cùng bọn họ, vì sao hiện tại cùng nhau ùa tới phúng điếu như vậy?

Du Tư Cao ngày ngày mặc tang phục tiếp khách, tự nhiên hiểu rõ trong lòng, biết hơn phân nửa là những người này nể mặt Tần Lâm mà tới. Bất quá phụ thân cả đời trải qua biết bao trắc trở, sau khi chết có thể được vinh quang như vậy, linh hồn lão dưới cửu tuyền hẳn cũng vô cùng an ủi.

Trầm Hữu Dung âm thầm thở dài, nếu như khi Du lão tướng quân còn sống có được nhân duyên tốt như vậy, với chiến công hiển hách cùng binh pháp thao lược của lão, há kết thúc cuộc đời chỉ với chức Tham Tướng xa doanh nho nhỏ thôi sao?

Bận rộn vài ngày, điển tuất, thụy hiệu cùng thủ tục nhận chức ở Binh bộ đã xong, rốt cục Du Tư Cao và Trầm Hữu Dung phải lên đường đưa linh cữu về Nam.

Trước khi đi, Du, Trầm đế phủ Tần Lâm từ giã, lần này hai người bọn họ đều dùng bái thiếp môn sinh, hơn nữa chuẩn bị lễ vật bái ân chủ.

– Được, được rồi…

Tần Lâm cười ha hả đỡ hai vị quan võ trẻ tuổi dậy, nhận lấy lễ vật bọn họ, sau đó mới nói:

– Các ngươi nhận được công văn của Binh bộ chưa?

Du Tư Cao gật đầu một cái:

– Bẩm ân chủ, đã nhận được, mộc ân tập chức Chỉ Huy Thiêm Sự Phúc Kiến Vĩnh Ninh Vệ, thực thụ Thủ Bị Tuyền Châu, Trầm huynh đệ là Võ Tiến Sĩ được phát tới Vĩnh Ninh Vệ nhận hàm Thí Bá Hộ, tạm chức Bả Tổng Thủy sư Phúc Kiến.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220