Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 86
Phần 86: Tiểu Đao Chu (Hạ)

Khi còn bé Lục Viễn Chí đi theo cha giết heo bán thịt ở Kỳ Châu, cảm thấy Cử Nhân lão gia là nhân vật rất cao minh. Lúc này nói mấy câu đã có thể hù dọa Tiến Sĩ lão gia, vẻ dương dương đắc ý trên mặt béo của y cũng không cần nói.

– Ừm, không tệ…

Tần Lâm cũng tán thành phán đoán của Lục Viễn Chí, bây giờ là đầu giờ Thân, cũng chính là ba giờ chiều, cách thời gian án phát tám tiếng, hoặc là bốn canh giờ, đủ các dấu hiệu trên thi thể đều phù hợp phán đoán này.

– Bất quá…

Tần Lâm lại sờ sờ mũi…

– Ta bảo đệ tìm đặc điểm của người chết, cứ theo như đường lối mà chúng ta phá vụ án phân thây ở Kỳ Châu…

Lục mập đang đắc ý, lập tức ngưng cười, xụ mặt xuống ủ rũ nói:

– Tần ca, tiểu đệ nào có bản lĩnh này. Không phải là đã giải phẫu rồi sao, hay là huynh tự xem đi.

Dứt lời, Lục mập liền cười cợt nhả đẩy Tần Lâm ra phía trước.

Y thuật Lục Viễn Chí rất giỏi, nhưng triều đình không cho tàn hủy thi thể, Trung y cũng không có thói quen giải phẫu. Lục Viễn Chí đi theo Tần Lâm lâu như vậy, động thủ giải phẫu, phán đoán nguyên nhân cái chết cùng thời gian tử vong là không thành vấn đề, nhưng muốn căn cứ tình huống kiểm nghiệm thi thể, phán đoán người chết có bệnh tật gì khi còn sống, y còn chưa có bản lĩnh này.

Nếu như là bình thời, Tần Lâm còn muốn dạy dỗ tên mập đôi câu, lúc này thời gian tương đối cấp bách, hắn cũng không dài dòng, lập tức cầm dao mổ trong tay tên mập, tới bên thi thể bắt đầu động thủ.

Lục Viễn Chí đã làm xong phần lớn công việc, Tần Lâm tiết kiệm được rất nhiều chuyện. Trước hết hắn mở cổ họng người chết ra xem qua, sau đó cắt phổi và tim ra quan sát cẩn thận, lại kiểm tra tuần tự đến các cơ quan gan, dạ dày…

Cái yêm, thương nhân buôn ngựa cùng dân chúng vây xem thấy cảnh tượng này, nhất thời toàn thân trên dưới nổi da gà, lúc này liền có không ít người bị dọa sợ đến mức chạy về nhà, không dám ở lại chỗ này nữa.

Hoàng Gia Thiện cùng nha môn bộ khoái, Cẩm Y Hiệu Úy vô cùng bội phục Tần Lâm, thân là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, cao quan chính tam phẩm cẩm y, không ngờ rằng đích thân động thủ kiểm nghiệm thi thể ở chỗ này. Hiện nhiệm Lưu Thủ Hữu Lưu Đô Đốc, quá khứ Chu Hy Hiếu Chu Đô Đốc, không ai dám làm.

Cho dù là Chưởng Hình Thiên Hộ Từ Tước cùng Lý Hình Bá Hộ Trần Ứng Phượng Đông Xưởng hung danh vang dậy, hai người này tra khảo phạm nhân, gài tang vật hãm hại, ép cung… có thể nói là có muôn ngàn thủ đoạn, nhưng bảo bọn họ động thủ kiểm tra tâm can tỳ phế thận của người chết, e rằng sẽ rất khó.

Pháp y kiểm nghiệm cơ quan nhiễm bệnh của người chết đơn giản thuận tiện hơn thầy thuốc lâm sàng kiểm tra bệnh tình bệnh nhân rất nhiều, không cần mượn dụng cụ, không cần vọng văn vấn thiết gì cả, chỉ cần động thủ mổ ra xem là được, cho nên nhanh hơn rất nhiều.

Tâm can phế đều không có vấn đề lớn lao gì, hoặc có thể nói vấn đề không rõ ràng, không có giá trị thực tế đối với hiện tại cấp bách xác định thân phận người chết…

Bất quá ước chừng thời gian một nén nhang, Tần Lâm đã có được kết luận sơ bộ, phát hiện vấn đề ở dạ dày người chết.

Hắn mổ phanh dạ dày ra, sau khi lấy hết nội dung trong đó, rửa sạch dạ dày, lộn trái ra, ổ bệnh phá đỏ muốn thối xuất hiện trước mắt.

Hoàng Gia Thiện thấy vậy đầu tiên là ghê tởm, tiếp theo giật mình:

– Ủa, dạ dày người này bị thối một miếng nhỏ.
– Đây là loét… à, gọi là đau dạ dày, ăn uống thất thường, bệnh nhân sẽ bị ợ chua, trong dạ dày có triệu chứng đau nóng…

Tần Lâm quay đầu lại, ánh mắt đảo qua trong đám người, hỏi đầu ghẻ:

– Ngươi có biết tên Tiểu Đao Thủ nào có những triệu chứng này, chính là thường đau bụng, cổ họng miệng toát ra nước chua, lúc phát tác có thể sẽ dùng vật cứng đập vào vị trí bụng trên. Ăn các loại thức ăn có chất kiềm, triệu chứng này sẽ giảm bớt một ít…

Lời còn chưa nói hết, đầu ghẻ còn đang suy nghĩ, tên cái yêm mặt thẹo bị thương nhân buôn ngựa đánh đã bật thốt:

– Ủa, đó không phải là Tiểu Đao Chu ở dốc Lưu Ly sao? Lúc trước chính là y tịnh thân cho ta, nhà y còn có một con chó vàng rất dữ… Đúng rồi, Tần tướng quân gặp y lúc nào vậy? Ôi, cái miệng của ta…

Mặt thẹo sợ hãi tự tát mình một cái. Vốn y thấy toàn bộ quá trình Tần Lâm giải phẫu thi thể, phát hiện bệnh, nói lên triệu chứng khi còn sống của người chết, cho nên trả lời câu hỏi của hắn. Nhưng thấy Tần Lâm nói vô cùng chính xác triệu chứng bệnh của Tiểu Đao Chu trước kia, y cảm thấy dường như Tần Lâm đã gặp Tiểu Đao Chu.

Hoàng Gia Thiện, nha dịch Ngọ Tác Uyển Bình huyện lộ vẻ hoảng sợ, từ dấu hiệu bệnh rất nhỏ trên thi thể tra biết được triệu chứng trước đó, theo đó lần mò tìm được thân phận người bị hại, thủ đoạn phá án của Tần Lâm quả thật quỷ thần khó lường.

Việc này không nên chậm trễ, Tần Lâm sai người đem thi thể không đầu trở lại phòng xác Uyển Bình huyện, còn mình và Hoàng Gia Thiện dẫn người còn lại chạy thẳng tới chỗ của Tiểu Đao Chu ở dốc Lưu Ly.

Mới vừa đi tới cửa liền nghe thấy chó sủa một trận hung mãnh, một con chó vàng lớn giương nanh múa vuốt từ trong sân đầu lao thẳng ra, làm cho hai tên Hiệu Úy đi đầu giật mình không nhỏ.

– Đại Hoàng, trở lại cho ta!

Nữ chủ nhân từ trong sân chạy ra nắm lấy dây cột chó, đá cho nó mấy cái, cũng không có ngẩng đầu lên:

– Lão Chu nuôi con chó chết này thật là hung dữ, chỉ phục một mình y, ngay cả ta cũng giữ nó không được…

Chó vàng bị chủ nhân quát cũng không sủa nữa, nhưng vẫn tràn đầy địch ý đối với đám khách không mời mà đến này. Nhất là hai người Tần Lâm và Lục Viễn Chí, nó nhìn chằm chằm, nhe răng toét miệng, mũi hít hít, phát ra tiếng gầm gừ nho nhỏ.

Tần Lâm nhìn thấy bộ dáng chó vàng như vậy, ánh mắt liền híp lại, tựa hồ nghĩ tới điều gì.

Thê tử lão Chu ngẩng đầu lên, lúc này mới nhìn thấy người tới là quan viên Cẩm Y Vệ, còn có Hoàng Huyện Lệnh Uyển Bình huyện, nhất thời tim đập thình thịch, tỏ vẻ khép nép nói:

– Các ngươi… các ngươi chớ bắt người bừa bãi, lão Chu nhà ta cũng không có vi phạm lệnh cấm đi tịnh thân cho người khác.

Hoàng Gia Thiện đưa mắt ra hiệu, địa bảo tiến lên hỏi:

– Đại tẩu Chu gia, không phải như nàng nghĩ, hôm nay phát hiện một cỗ thi thể trong giếng nước ở chợ ngựa…

Lấy đồng tiền bình an tìm được dưới giếng nước cho Chu đại tẩu xem, tròng mắt nàng lập tức sững sờ, đặt mông ngã ngồi dưới đất, đôi môi không tự chủ được run rẩy:

– Trời ơi, đồng tiền này là lão Chu mang theo bên người, sợi chỉ đỏ này là tự tay ta xỏ cho y…

Dứt lời, nàng cất tiếng kêu trời kêu đất gào khóc.

Dường như chó vàng cũng biết chủ nhân bất hạnh, lo lắng vòng tới vòng lui, thỉnh thoảng nhìn Tần Lâm cùng Lục Viễn Chí nhe răng toét miệng, Lục mập bị dọa sợ đến cứ tránh mãi. Rốt cục chọc cho Tần Lâm không kiên nhẫn, hung hăng trợn mắt nhìn nó một cái, con chó kia khẽ kêu một tiếng, cụp đuôi lui hai bước.

Mấy nữ quan vội vàng tiến lên an ủi Chu đại tẩu, rất nhanh hỏi thăm tình huống.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220