Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 114
Phần 114: Luyện binh (Hạ)

Thích Kế Quang kinh ngạc:

– Ta chỉ nghe nói không tặng lễ, tặng lễ ít sẽ đắc tội với người, vì sao đưa lễ trọng còn thất lễ, xin hiền đệ chỉ giáo.
– Huynh tặng lễ vật như vậy cố nhiên cố nhiên lấy lòng Trương Tướng gia, nhưng lại đắc tội với người bên gối của Tướng gia.

Tần Lâm vốn đang nghiêm túc, nói tới chỗ này không nhịn được ôm bụng bật cười:

– Hồ cơ A Cổ Lệ, Bố Lệ Nhã mà huynh tặng cho Tướng gia rất được nuông chiều, nếu hiện tại tốn hao mua mỹ nhân tặng nữa, tự nhiên Tướng gia sẽ vui vẻ nhận. Nhưng hai vị Hồ cơ kia ắt sẽ hận chết lão ca, đến lúc đó chỉ cần tỉ tê bên gối vài lời, lão ca tốn hao bạc vô ích là chuyện nhỏ, gặp phải phiền phức mới là chuyện lớn.

Thích Kế Quang nghe vậy âm thầm kinh hãi, tự nghĩ nếu không nhờ Tần Lâm điểm phá, tương lai khó tránh khỏi làm hỏng chuyện, vội vàng nghiêm nghị nói:

– Hiền đệ nói chí phải, tương lai ngu huynh chỉ mang cho ân tướng chút đặc sản, ngàn vạn lần không dám tặng mỹ cơ nữa. Về phần Kế Liêu Tổng Đốc Cảnh Nhị tiên sinh… ôi, Tần lão đệ đã lên tiếng nói, còn có cái gì không yên lòng, cứ làm y như lão đệ vậy.

Như vậy mới phải, Tần Lâm cười quay đầu, nói với Thích Kim:

– Chỉ mấy chỗ này mỗi năm đã tiết kiệm được vài ngàn lượng bạc. Ngoại trừ số bạc chi cho ủy lạo cô nhi quả mẫu tướng sĩ, nhất định phải amy thêm cho bá phụ ngươi hai bộ quan phục mới. Còn nữa, mỗi bữa cơm cũng phải có rau có thịt, nếu như trái lệnh, bản quan sẽ hỏi tội ngươi!
– Mạt tướng tuân lệnh!

Thích Kim vô cùng cao hứng ôm quyền hành lễ, lại dương dương đắc ý nhìn nhìn Thích Kế Quang, ha ha, nếu như lần này bá phụ còn chơi xấu, tiểu điệt sẽ tìm Tần tướng quân cáo trạng.

– Còn không chịu động đũa sao?

Tần Lâm chỉ chỉ bàn tiệc:

– Bản quan đã ăn no, bất quá dường như có người…

Ôi chao, nhiều thức ăn ngon như vậy không nên lãng phí. Thích Kim vội vàng ngồi xuống, ăn một hơi như gió cuốn mây bay, có thể nhìn ra y rất vui vẻ.

Sau khi ăn xong nghỉ ngơi một hồi, Thích Kế Quang liền mời Tần Lâm lên tướng đài xem thao diễn.

Kế Trấn là bình phong hết sức quan trọng ở phía Bắc kinh sư, Cổ Bắc Khẩu, Hỷ Phong Khẩu, Đào Lâm Khẩu, Sơn Hải Quan là những nơi mà binh gia tất tranh từ xưa. Phía Bắc là Mạc Nam thảo nguyên thiết kỵ Mông Cổ tung hoành, mặt Đông là Bạch Sơn Hắc Thủy người Nữ Chân tụ tập. Một khi Thát Lỗ vượt quan, nếu như đánh tới Kế Trấn, phía Nam Hoa Bắc bình nguyên không còn chỗ hiểm nào có thể thủ, thiết kỵ có thể chạy thẳng tới trái tim của triều Đại Minh: Kinh sư.

Cho nên triều Minh thiết trí Kế Trấn ở phía Bắc kinh sư, đóng trọng binh ở đó, một khi Thát Lỗ xâm chiếm, các tướng sĩ nhất định phải tắm máu sa trường. Bình thời huấn luyện bọn họ càng nghiêm khắc hơn những cánh quân khác, là tinh nhuệ trong quân triều Đại Minh.

Thích Kế Quang cùng bọn Tần Lâm lên tướng đài, lệnh Trung Quân quan nổi vang trống điểm binh. Chỉ trong khoảnh khắc các Tham Tướng, Du Kích, Tọa Doanh quan, Đề Điều quan dẫn binh huấn luyện hô hiệu lệnh, tụ tập đám binh sĩ đang tản ra huấn luyện, chạy về phía bên dưới tướng đài nhóm đội chỉnh tề.

Chỉ thấy trên diễn võ trường chu vi mấy chục dặm, phía trước tướng đài có từng ô vuông phương trận lớn có nhỏ có hết sức chỉnh tề. Hỏa thương thủ khiêng điểu thương, thủ pháo, có mấy phương trận đã được trang bị Xế Điện Thương, Tấn Lôi Thương. Kỵ binh xách theo Tam Nhãn Súng giống như cái búa, lưng đeo mã đao, xa doanh thắng ngựa kéo các loại xe, trên xe chất các loại hỏa khí, pháo binh cũng điều khiển ngựa kéo các loại Tướng Quân pháo, pháo Bồ Đào Nha dầu mỡ bóng loáng…

Lại có thật nhiều đao thuẫn thủ, trường thương binh, giáp sắt ma sát loảng xoảng vang dội, trường đao sáng như tuyết, trường thương như rừng, quan quân chỉ huy phương trận giơ từng lá lệnh kỳ lớn nhỏ không đồng, đón gió Bắc vù vù bay lượn.

Người trên một ngàn đã rất có khí thế, một khi đạt tới số vạn liền có cảm giác như biển người. Tần Lâm dõi mắt nhìn chỉ thấy giáp sắt đông nghìn nghịt, đao thương khôi giáp thỉnh thoảng lóe lên hàn quang, không khỏi cảm thán:

– Thật là lợi hại, Thích lão ca luyện mười vạn đại quân quả thật chính là một đạo hùng binh.

Thích Kế Quang khẽ mỉm cười:

– Mười vạn đại quân chia ra trú đóng các doanh trại, thành bảo dọc theo trường thành, nơi đây bất quá chỉ có ba vạn tinh binh chọn lựa ra từ trong mười vạn người, trải qua ngu huynh đích thân huấn luyện.

Thấy Tần Lâm không phải là rất quen thuộc đối với biên quân, Thích Kế Quang liền giải thích cặn kẽ cho hắn. Kế Trấn này lấy phòng tuyến trường thành làm trọng, có chừng ba vạn quân đội trực tiếp trú đóng bên trong các phong hỏa đài dọc theo phòng tuyến, thuộc về cánh quân canh giữ.

Ngoài ra có bốn vạn quân chia ra trú đóng ở các thành trại Sơn Hải quan, Cổ Bắc khẩu, Hỷ Phong khẩu… do mười một tên Tham Tướng thống lĩnh, là lực lượng tiếp viện gặp phải địch tình có thể xuất động nhanh chóng.

Cuối cùng còn có ba vạn tinh binh sức chiến đấu mạnh nhất, do Thích Kế Quang là tổng lý sự vụ luyện binh kiêm quan Tổng Binh trấn thủ dẫn dắt, đóng trú ở Tam Truân Doanh, chính là lực lượng cơ động đả kích có sức uy hiếp hùng mạnh nhất.

Thích Kế Quang nói xong, quân đội đã tập họp xong, lão bèn vung lệnh kỳ quan tướng lên, mấy tên kỳ bài quan dựa theo khẩu lệnh lão chỉ huy quân đội đi tới, lui về phía sau, thỉnh thoảng bộ binh biến ảo trận thế, thỉnh thoảng thiết kỵ xung phong, không khỏi đắc tâm ứng thủ, dễ dàng sai khiến.

Tần Lâm thấy vậy chậc chậc khen ngợi:

– Thích Đại Soái dụng binh có một không hai thiên hạ, hôm nay nhìn thấy quả thật danh bất hư truyền. Ủa, nơi đó có con sông nhỏ, trường thương binh tiền phong đã đi đến bờ sông, Thích Đại Soái mau gióng thanh la thu binh.

Chỉ thấy bên ngoài giáo trường mấy dặm về phía Đông có một con sông nhỏ rộng hơn mười trượng, có một phương trận trường thương binh đã đi tới bờ sông, đã tới lúc ra lệnh cho bọn họ quay về phía sau. Hiện tại là mùa Đông, nước sông lạnh thấu xương, cho dù là chân bước xuống cũng hết sức lạnh lẽo.

Không ngờ Thích Kế Quang khẽ mỉm cười, cũng không vội vàng hạ mệnh lệnh quay về phía sau.

Phương trận trường thương binh không nhận được mệnh lệnh cứ tiếp tục đi tới, mấy hàng binh lính trước mặt đã đi xuống dưới sông, đội hình vẫn không hề hỗn loạn. Ngoại trừ thấp đi một chút, quả thật không khác gì tiếp tục đi như trên đất bằng.

Đám trường thương binh thân mặc giáp sắt, cầm trường thương trong tay, hàng đầu tiên bước xuống nước sông đã ngập tới đầu gối, mấy hàng phía sau cũng đã đạp chân xuống nước. Dưới chân bọn họ bọt nước văng lên tung tóe, nhưng ánh mắt bọn họ thủy chung vẫn nhìn thẳng phía trước như thường, không hề do dự chút nào.

Rào… rào… tiếng nước sông ngày càng vang to, các binh lính hàng thứ nhất đã bị nước sông lạnh như băng ngập lên đến bụng, nhưng ánh mắt của bọn họ vẫn kiên định, động tác không hề chậm lại chút nào, vẫn chỉnh tề bước tiếp, mặc cho nước sông giá rét ngập qua bụng, sau đó ngập tới ngực. Tuy rằng lúc này bị nước sông đánh cho ngã trái ngã phải, bọn họ vẫn tay trong tay cố định thân thể, tiếp tục tiến về phía trước.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220