Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 206
Phần 206: Diệu Thủ Nhân Tâm Chân Quân Tử

Con gái nuôi hay là kết bái huynh muội, nói ra cũng không ai tin, vậy không đề cập tới cũng được. Nhưng man di trên biển không giữ lễ phép, Kim trưởng quan cùng vi thần nghị sự, có lúc hứng thú nổi lên bèn nói chuyện trắng đêm, ở trên cùng một chiếc thuyền, thậm chí trong cùng một khoang, chuyện này cũng có. Hẳn những lời đồn kia xuất phát từ chuyện này, bệ hạ, nhất định người phải tin tưởng vi thần mới được!

Lần này ngay cả Vạn Lịch cũng không kềm được, nhếch môi cười khẩy, Tần ái khanh ngươi nói như vậy không phải là lạy ông con ở bụi này sao? Trên đời này còn có người giải thích cho mình như vậy, quả thật là thật thà tới mức đáng yêu, xem ra hắn trừ phá án lợi hại, thật đúng là không có bản lĩnh gì khác, ngược lại rất thích hợp phục vụ cho trẫm.

Thành Quốc Công Chu Ứng Trinh vốn là nhát gan, nhưng quan hệ cùng Tần Lâm rất tốt, nghe vậy liền nhìn Tần Lâm giơ ngón tay cái lên: Ngươi trâu bò thật!

Văn võ bá quan cũng không nhịn được cười, kẻ không đánh đã khai giống như Tần Lâm vậy, chân chính rất hiếm thấy.

Duy chỉ có Trương Cư Chính như có điều suy nghĩ, nhìn chằm chằm Tần Lâm một hồi, sau đó ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía Trần Giá cùng Ngô Đoài…

Nghiêm Thanh cười tới nỗi mặt nhăn nhúm lại, vốn sắc mặt lão giống như bị người thiếu nợ, lúc nào cũng tỏ ra khó chịu, lần này tràn trề vui mừng vô cùng hiếm thấy, lớn tiếng nói:

– Đây gọi là trời bất dung gian, từ trước tới nay Tần Lâm vẫn cơ mưu xảo trá, lần này lại tự khai ra cô nam quả nữ qua đêm cùng thuyền, còn nói cái gì nói chuyện trắng đêm. Chẳng lẽ hắn khi dễ bệ hạ là con nít ba tuổi, khi dễ chúng ta là trẻ con không hiểu biết hay sao?

Vạn Lịch nghe thấy câu “con nít ba tuổi”, lập tức sa sầm nét mặt. Y còn nhớ rất rõ ràng lúc trước câu “Thái tử mười tuổi làm sao trị thiên hạ” của Cao Củng Cao Các Lão, sau Thủ Phụ đế sư Trương Cư Chính cũng cho rằng y còn quá nhỏ nên công khai độc quyền nhiếp chính, cơ hồ khiến cho kẻ làm Hoàng đế như y chỉ là bù nhìn.

Trương Kình gấp đến nỗi giậm chân, Nghiêm lão Thượng Thư, ngài càng già càng hồ đồ rồi sao, dám nói những lời này ngay trước mặt Hoàng gia, biết làm thế nào đây?

Bất quá Vạn Lịch còn không phải là người tức giận nhất, chỉ nghe trong ban văn thần vang lên một tiếng khẽ hô, sắc mặt Hữu Đô Ngự Sử Ngô Đoài đỏ bừng bừng, trán toát ra mồ hôi hột, tay ôm ngực ngã quỵ xuống đất.

– Quân Trạch hiền đệ, Quân Trạch hiền đệ!

Trần Giá kêu tên tự Ngô Đoài, vội vàng tới bên cạnh đỡ lão.

Chỉ thấy hai mắt Ngô Đoài nhắm nghiền, cắn chặt hàm răng, chỉ trong thoáng chốc cũng đã bất tỉnh nhân sự.

Trong triều đình đột nhiên có vị chính nhị phẩm Hữu Đô Ngự Sử đức cao vọng trọng gục ngã, các vị văn võ đại thần thảy đều thất kinh, ngay cả Vạn Lịch đế cũng từ ngự tọa đứng lên.

Nghiêm Thanh vốn dương dương đắc ý, trong lúc bất chợt há hốc mồm cứng lưỡi, lão mơ hồ phát hiện rất có thể mình phạm vào một sai lầm cực lớn.

– Tránh ra, mau mau tránh ra!

Tần Lâm không khách sáo chút nào đẩy các đại thần ra, vọt tới bên người Ngô Đoài.

Ngô Đoài và Từ Văn Trường có quan hệ rất tốt, đã từng mời Từ lão đầu tử làm chức Tương Tán Quân Vụ, hai người liên thủ vì cục diện hòa bình của hai tộc Hán Mông, làm rất nhiều chuyện vì an ninh của miền Bắc Đại Minh.

Tần Lâm không trực tiếp nhằm vào Ngô Đoài, nhưng vì giải vây cho mình, ở bên cạnh quạt gió thổi lửa trong khi Nghiêm Thanh đang hạch tội mình. Cho nên nếu như Ngô Đoài bị tức chết, chính là “Ta không giết bá nhân, bá nhân lại vì ta mà chết”, Tần Lâm khó tránh khỏi lương tâm bất an.

Trần Giá đỡ Ngô Đoài, thấy Tần Lâm xông lại, thần sắc toát ra vẻ nghi ngờ.

Trương Công Ngư vội vàng nói:

– Trần Đô Đường, Tần tướng quân được thần y Lý Thời Trân truyền nghề, lúc hạ quan ở Kỳ Châu rất bội phục thủ đoạn của hắn.

Thật ra thì Trương Công Ngư cũng chỉ từng thấy qua Tần Lâm phá án tập hung, về phần Tần trưởng quan chúng ta chữa bệnh cứu người, Trương Đại lão gia chưa từng thấy qua. Bất quá ngoài mặt vẫn phải nói như vậy, vì ủng hộ lão đệ kết nghĩa của mình, Trương Công Ngư phải dốc hết toàn lực.

Nghe danh tiếng thần y Lý Thời Trân, Trần Giá vội vàng giao Ngô Đoài cho Tần Lâm, lúc này cũng có thật nhiều quan viên đang gọi truyền Thái Y.

Chu Ứng Trinh chen tới xem thử, thanh âm nhất thời trở nên nức nở:

– Hỏng bét, Ngô lão tiên sinh nguy rồi! Năm đó gia gia ta cũng giống như vậy, nói là bệnh tim, chỉ trong thoáng chốc là chết, cho dù là nấu canh sâm đổ vào miệng giữ mạng cũng không kịp.

Các vị quan viên thảy đều cả kinh thất sắc, chẳng lẽ Ngô Đoài lại chết trên triều như vậy hay sao?

Trong lòng Trần Giá nơm nớp không yên, nhìn chằm chằm Tần Lâm không chớp mắt, để xem hắn có Hồi Thiên thuật hay không, hy vọng duy nhất bây giờ cũng chính là hắn.

Tần Lâm không dám trễ nãi chút nào, trong lúc mọi người nói chuyện, trước hết hắn lật mí mắt Ngô Đoài ra xem, sau đó đưa ra hai ngón trỏ giữa thăm dò mạch cổ bên dưới xương tai chừng một tấc, thần sắc lập tức trở nên nghiêm túc.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Tần Lâm đặt Ngô Đoài nằm ngang dưới đất, sau đó đập vào ngực lão một quyền.

– Tần tướng quân, ngươi…

Trần Giá vừa giận vừa sợ.

Tần Lâm bịt tai không nghe thấy, lại nắm quyền đập hai ba cái.

Trần Giá tức giận vô cùng, đưa tay muốn kéo hắn lại, chợt thấy Tần Lâm lại cúi người xuống, “hôn” vào miệng Ngô Đoài.

Trời ơi, chẳng lẽ tên họ Tần này điên rồi sao? Các vị quan viên thảy đều trợn mắt há mồm, cho dù là Tần Lâm có sở thích nam nhân ắt cũng phải thích loại thiếu niên thanh xuân môi hồng răng trắng, Ngô Đoài là một lão già như vậy…

Trần Giá đứng gần lại nhìn thấy rõ, thì ra Tần Lâm gân cổ bạnh hàm, dùng sức thổi khí thật mạnh vào miệng Ngô Đoài.

Tiếp theo Tần Lâm lại đưa tay đặt lên ngực Ngô Đoài, đè ép liên tục hết sức đều nhịp. Nhịp này cũng tương đương tới nhịp tim đập của người bình thường (mỗi giây một lần). Sau khi đè như vậy mười lăm lần, lại thổi khí hai cái vào miệng lão, thời gian mỗi lần thổi tương đương với năm lần ép ngực (tức năm giây).

Lặp đi lặp lại như vậy, nhấn ngực thổi khí, thổi khí lại nhấn ngực, Tần Lâm mệt mỏi đầu đầy mồ hôi.

Các quan viên cũng dần dần hiểu ra, Trung y cũng có xoa bóp đạo dẫn, hẳn là phương pháp xoa bóp ngực đặc thù để trị bệnh tim cấp tính mà Tần Lâm đang sử dụng.

Dần dần, trên mặt Tần Lâm đã có nụ cười, chỉ thấy toàn thân Ngô Đoài rung lên, nắm tay siết chặt buông lỏng ra, ánh mắt cũng lập tức mở ra, chẳng qua là ánh mắt còn mê mê hồ hồ, dường như vừa tỉnh lại từ trong mộng.

Lúc này ngự y mới đầu đầy mồ hôi chạy tới, không ai xa lạ chính là Thái Y Viện Sứ Lý Kiến Phương. Y xông lên nhanh chóng thăm mạch cho Ngô Đoài, sau khi kiểm tra một phen cực kỳ mừng rỡ nói:

– Bệnh tim không phát tác thì thôi, mỗi khi phát tác thường là chết rất nhanh chóng. Ngô lão Đại nhân gặp đại nạn, hiện tại còn sống hẳn là nhờ phúc trạch phi phàm.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220