Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 195
Phần 195: Đuổi Cá Về Khe

Cũng may phong tục Mông Cổ đúng là như vậy, đám quý tộc Mông Cổ cũng không quá quan tâm.

Hoàng Đài Cát suy nghĩ một chút, không thể làm gì khác hơn là nói sang chuyện khác, dù sao sắc tâm chưa chết, lại đắm đuối nhìn Kim Anh Cơ:

– Kim trưởng quan, Tần Lâm không cho nàng danh phận, chi bằng nàng theo bản vương tử, sẽ phong nàng làm Vương phi, chúng ta cùng học pháp song tu của Thố Gia Đạt Ngõa Nhĩ Phẩm Đệ, cùng nhau lên Cực Lạc, không phải là tốt hơn sao?
– Vương tử nói đùa…

Bên trong xe kéo buông rèm đỏ truyền ra thanh âm uy nghiêm:

– Pháp song tu phải cam tâm tình nguyện mới có thể đạt tới cảnh giới hợp thể đại hoan hỉ, e rằng vị Kim cô nương này không thể làm minh phi của ngươi.

Minh phi là cách gọi phái nữ trong pháp song tu, dù sao cũng dễ nghe hơn so với cách gọi của Đạo gia: Lô đỉnh.

Thanh âm của Pháp Vương truyền tới trà lâu cách đó không xa, Bạch Liên giáo chủ đưa tay gõ bàn một cái, trong đôi mắt sau mặt nạ toát ra vẻ hoang mang ngơ ngác.

– Thế nào sư phó?

A Sa gấp gáp hỏi:

– Công lực của y rốt cuộc như thế nào?

Bạch Liên giáo chủ chần chờ chốc lát:

– Nghe không ra.

A?! A Sa kinh ngạc trợn to hai mắt, lấy công lực sư phó cũng nghe không ra, hoặc là người này căn bản không có võ công, hoặc là công lực đối phương vẫn còn ở trên sư phó…

Kim Anh Cơ nghe Hoàng Đài Cát cùng Pháp Vương công khai thảo luận song tu, minh phi gì gì đó, trong bụng hết sức tức giận, đang muốn tìm lời phản bác, chợt nhìn thấy Tần Lâm và Từ Tân Di ra vẻ úy kỵ, trong bụng lại không khỏi có chút ảm đạm, cố ý cười khanh khách nói:

– Vương tử nói nhăng nói càn gì vậy, chẳng lẽ ngươi cho rằng không ai thèm lấy ta hay sao? Hì hì, cho dù là nam nhân trên đời này chết sạch, cũng không tới phiên ngươi đâu!

Lời này quả thật mắng xối xả Hoàng Đài Cát không chút lưu tình, thế nhưng dáng vẻ Kim Anh Cơ cực kỳ yêu mị khiến cho Hoàng Đài Cát mềm nhũn nửa người, trợn trắng mắt, không thể nào phản bác.

– Người ta ép chàng kìa!

Từ Tân Di đưa ngón tay ra thọc vào sườn Tần Lâm, lại khoanh hai tay, nở một nụ cười lạnh.

Kim Anh Cơ cũng không phải đèn cạn khô dầu, vô cùng u oán nhìn Tần Lâm, sóng mắt yêu kiều muốn khóc thật sự khiến cho người ta phải tan gan nát ruột.

Tần Lâm ặc một tiếng trong cổ, không biết phải nói thế nào với hai mỹ nhân này. Kim yêu tinh tranh thủ có cơ hội lập tức làm mưa làm gió, Từ Đại tiểu thư lại tỏ ra nghiêm túc vô cùng.

Trong lúc bó tay hết cách, một cỗ kiệu hương đằng từ phía Tây chậm rãi tiến tới, bốn tên người làm áo xanh nón nhỏ, bốn tên nha hoàn trẻ tuổi xinh đẹp đi theo. Nhìn kỹ lại người đang vô cùng cẩn thận vịn đòn khiêng kiệu, thì ra là Đại quản gia tướng phủ Du Thất.

Không cần nói, đây là Trương Tử Huyên đến.

Màn kiệu vén lên, lộ ra dung nhan thiên kim tướng phủ thiên kiều bá mị, thanh âm dễ nghe giống như tiếng trời:

– Nghe nói Kim trưởng quan gặp gỡ Từ phu nhân ở chỗ này, tiểu muội cũng không nhịn được tới đây tham gia hội khăn tay, không biết hai vị có thời gian hay không…
– Không có không có!

Từ Tân Di lắc đầu quầy quậy như trống bỏi, chợt níu lấy cánh tay Tần Lâm:

– Phu quân, dường như chúng ta còn có chuyện khác?

Lần này tốt rồi, kể từ khi Trương Tử Huyên đột nhiên xuất hiện, không khí trở nên vô cùng quỷ dị.

Từ Tân Di mới vừa rồi còn kêu la ỏm tỏi với Tần Lâm, lập tức từ sư tử Hà Đông trở nên dịu dàng hết mực, nhảy xuống ngựa vô cùng thân thiết kéo lấy cánh tay Tần Lâm, nở một nụ cười ngọt ngào, ánh mắt nhìn Trương Tử Huyên vẫn toát ra vẻ thị uy.

Không uống lộn thuốc chớ?! Tần Lâm có vẻ không hiểu vì sao, đưa tay sờ sờ trán Từ Đại tiểu thư:

– Không nóng, hay là nhờ Thanh Đại bắt mạch cho nàng?
– Chàng mới có…

Từ Tân Di nói đến một nửa lại vội vàng nuốt chữ “bệnh” vào bụng, trở nên dịu dàng nói:

– Vậy cứ do phu quân làm chủ…

Tần Lâm mơ hồ đoán được cái gì, nhưng không thể không nói cảm giác này vô cùng sảng khoái, trong một năm trời Từ Đại tiểu thư không được một lần dịu dàng như vậy.

Huống chi vóc người nàng bốc lửa, lúc ôm cánh tay, bộ ngực mềm mại áp sát vào người Tần Lâm, cảm giác vô cùng chân thật khiến cho hắn phải nảy sinh ý nghĩ kỳ quái.

Không những Từ Đại tiểu thư, Kim trưởng quan cũng thay đổi rất nhiều.

Trong khoảnh khắc thiên kim tướng phủ xuất hiện, Kim Anh Cơ không tự chủ được ưỡn thẳng người lên, thu hồi nụ cười yêu mị mê người của mình. Chỉ trong thoáng chốc mặt phấn ngậm sương uy không lộ, ô sa, thắt lưng sừng, bổ phục phi bưu, thật không thẹn Doanh Châu Trưởng Quan Ty triều Đại Minh, Ngũ Phong thuyền chủ tung hoành trên biển.

Hoàng Đài Cát cùng đám quý tộc Mông Cổ hoàn toàn ngây dại, chỉ là một cái bóng thấp thoáng phía sau rèm cửa sổ kiệu đã làm cho bọn họ xem như người trời.

Hồi lâu, Cổ Nhĩ Cách Đài Cát của Nang Cáp Đại bộ mới ra sức vỗ đùi:

– Con bà nó, từ trước tới nay ta vẫn cho là Tam Nương Tử chính là xinh đẹp nhất trên đời, nhưng không nghĩ tới trên đời còn có mỹ nhân bực này!

Không phải vậy sao, Tam Nương Tử Chung Kim Hắc Truân được xưng đệ nhất mỹ nữ thảo nguyên, nhưng so sánh với vị thiên kim tướng phủ tựa như thiên tiên này, nhất thời lộ ra vẻ sút kém.

– Thì ra là nữ nhi của Trương Cư Chính…

Hoàng Đài Cát chảy nước dãi ròng ròng, nảy sinh ý nghĩ dâm tà.

Trương Tử Huyên không phát giác ánh mắt dâm tà của Hoàng Đài Cát, trong ánh mắt của nàng chỉ có ba người Tần Lâm và Từ Tân Di, Kim Anh Cơ mà thôi, những người còn lại căn bản không vào pháp nhãn.

Cũng khó trách tâm trạng Hoàng Đài Cát kích động như vậy, ngay cả Từ Tân Di và Kim Anh Cơ cũng cảm thấy áp lực cực lớn. Gia thế, tài học và dung mạo của thiên kim tướng phủ, cho dù là Từ Đại tiểu thư tràn đầy tự tin hay Ngũ Phong thuyền chủ đời này ở trước mặt nàng cũng không tránh khỏi nảy sinh chút cảm giác tự ti.

“Nếu như ta có được bề ngoài xinh đẹp như nàng ấy… ôi…”

Từ Tân Di cắn cắn đôi môi.

“Đáng hận cha nàng là đế sư Thủ Phụ đương triều, phụ thân ta lại là cự khấu trên biển, so sánh xuất thân không khỏi quá thấp, cũng không thể tỏ vẻ yêu mị nữa, tránh bị nàng ấy coi thường…”

Kim Anh Cơ nghĩ như vậy.

Đối mặt vị thiên kim tướng phủ khắp mọi mặt đều có thể xưng là hoàn mỹ này, Kim Anh Cơ cùng Từ Tân Di chỉ cảm thấy áp lực nặng như Thái Sơn.

Trong kiệu truyền ra hai tiếng cười yếu ớt dễ nghe tới cực điểm, Trương Tử Huyên khoan thai nói:

– Kim tiểu thư, mới vừa rồi dường như tiểu muội nghe nàng có chút lời lẽ bất hòa với Từ phu nhân? Chi bằng để tiểu muội làm người trung gian, đứng ra hòa giải cho hai vị có được chăng?

Suýt chút nữa Tần Lâm ngã lăn ra đất, thầm nói lòng nói hai người này đã đủ làm ta nhức đầu, lại thêm nàng tới đây “hòa giải”, e rằng đầu ta sẽ trở nên lớn như cái đấu.

Suy nghĩ một chút, Tần Lâm bèn lặng lẽ chĩa ngón tay cái xuống dưới, ý của hắn là xin Trương Tử Huyên tha cho.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220