Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 198
Phần 198: Đa Cát Quần Bội (Hạ)

Bạch Liên giáo chủ chỉ cảm thấy chưởng lực mình thoáng như đá chìm đáy biển hoàn toàn không có tin tức, trong lòng âm thầm kinh ngạc, thầm khen Đa Cát Quần Bội này không hổ là hộ pháp thần công Mật tông. Không chỉ có phương pháp mọi người liên công, còn có thể tạm thời áp chế nội lực đánh tới, chờ đợi sư huynh đệ liên thủ tiêu giải. Hẳn là sắc mặt người trực tiếp chịu đựng chưởng lực đỏ ửng chính là triệu chứng.

Nàng không biết mười tám La Hán cũng vô cùng hoảng sợ, phi bạt bằng đồng trong tay phiên tăng đen mập cầm đầu kia in hai dấu bàn tay hết sức rõ ràng, có thể nhìn rõ vân tay. Càng thêm đáng sợ là, cơ hồ phải dùng đến công lực mười tám người liên thủ mới có thể chống lại Bạch Liên giáo chủ.

“Công lực của một mình nàng ước chừng tương đương với mười hai mười ba người chúng ta, nếu như sức chiến đấu của ta là tám ngàn, vậy nàng có ít nhất mười vạn.” Phiên tăng đen mập lặng lẽ xoa hai tay tê dại, cảm thấy võ công Bạch Liên giáo chủ và Uy Đức Pháp Vương gần như thần kỳ trên Tuyết Vực cao nguyên, cơ hồ là ngang ngửa.

– Tiếp tục!

Bạch Liên giáo chủ không dùng tới nội lực hùng hậu nữa, thân ảnh tung bay bốn phía chập chờn như hồ điệp xuyên hoa, song chưởng trắng muốt đánh ra bóng chưởng rợp trời, đấu với mười tám hộ pháp La Hán kịch liệt.

Không hổ là hộ pháp La Hán Trát Luận Kim Đỉnh tự Mật tông, mười tám tên phiên tăng này mỗi tên cũng đạt tới cảnh giới nhất lưu hảo thủ trên giang hồ, không chênh lệch mấy so với năm tên cao thủ đại nội ngày trước bị Bạch Liên giáo chủ giết chết ở Thạch Phật khẩu. Nhưng bọn họ đã luyện qua Đa Cát Quần Bội liên thủ ngăn địch, lại lấy binh khí ngoại môn phi bạt, ngũ bảo luân, Kim Cương tỏa… tạo thành trận thế đặc thù, không ngờ rằng chỉ có thể đánh ngang tay với Bạch Liên giáo chủ vốn được xưng thiên hạ vô địch.

Chỉ thấy mười tám tên phiên tăng áo đỏ lui tới qua lại, làm dấy lên sóng đỏ rợp trời. Còn Bạch Liên giáo chủ giống như một đóa hoa sen trắng toát ra ánh sáng chói chang, mỗi chiêu mỗi thức rẽ cơn sóng đỏ.

Tần Lâm ngẩng đầu lên, thấy vậy vô cùng vui vẻ:

– Ôi chao, Mật tông cùng Bạch Liên giáo đánh nhau, ha ha, đánh thật hay, đánh cho lưỡng bại câu thương càng hay hơn nữa, ha ha ha…
– Này, tiểu oan gia, ngươi còn muốn đè chúng ta bao lâu nữa?

Đây là thanh âm vừa dịu dàng vừa mê hồn của Kim Anh Cơ:

– Nô gia không ngại, nhưng có người…

Từ Tân Di lập tức kêu lên:

– Tần Lâm, đừng cho là thiếp không biết chàng muốn làm gì!

Ối, thì ra Tần trưởng quan ôm hai vị mỹ nhân lăn lông lốc, vào lúc này còn đè hai nàng bên dưới người mình. Nhuyễn ngọc ôn hương dán vào nhau thật chặt, dường như tay của tên này còn đặt ở một vài địa phương không nên chạm vào…

– Ha ha, thật là xấu hổ…

Tần Lâm cười ha hả không có chút xấu hổ nào, bò dậy từ dưới đất. Nhìn Bạch Liên giáo chủ đánh nhau với người của Trát Luận Kim Đỉnh tự, hắn gãi gãi đầu… đây… chẳng lẽ là hiểu lầm sao?

Sắc mặt của Từ Tân Di đã sớm trở nên đỏ bừng, biết Tần Lâm là vì bảo vệ mình cùng Kim Anh Cơ, chỉ có thể bĩu môi thật dài mà không nói được gì.

Kim Anh Cơ liền ném ánh mắt mê hồn cho Tần Lâm, làn thu ba dịu dàng tới cực điểm, lại dán sát vào tai hắn, hơi thở thơm như hoa lan:

– Tiểu oan gia, coi như ngươi có lương tâm, trong lúc nguy cấp còn biết bảo vệ nô gia dưới người, hì hì…

Tần Lâm cười hắc hắc, cũng không trả lời, nhìn chằm chằm Bạch Liên giáo chủ đại chiến với phiên tăng không chớp mắt.

Cao thủ bậc này so chiêu với nhau, lại có tới mười tám tên hộ pháp La Hán, bọn Quy Bản Vũ Phu, Thị Kiếm cơ hồ không xen tay vào được. Cho dù là cầm súng bắn cũng vô dụng, thân hình Bạch Liên giáo chủ nhanh như quỷ mị, không thể nào nhắm chính xác được.

– Tên chết bằm này…

Kim Anh Cơ khẽ điểm vào trán Tần Lâm một cái, giọng chua lét:

– Tiểu oan gia này thấy ai yêu nấy, lại nhìn trúng giáo chủ người ta rồi phải không? Hì hì, ánh mắt ngươi cũng không tệ, thân hình nàng thật đẹp, ngay cả nô gia cũng chết mê chết mệt đây!

Từ Tân Di trợn trừng mắt hạnh, bất chấp ghen tuông với Kim Anh Cơ, kinh ngạc nói:

– Không thể nào, họ Tần chớ ngốc, Bạch Liên yêu nữ muốn lấy mạng chàng đó!

Tần Lâm sờ mũi cười khổ, thấy mọi người đều nhìn chằm chằm Bạch Liên giáo chủ và mười tám La Hán đấu với nhau kịch liệt, không ai chú ý đến mình, bèn vỗ một cái vào mông tròn căng của Kim Anh Cơ:

– Nói hươu nói vượn, ta nhìn người nào là thích người đó sao? Hừ, nàng ta đeo mặt nạ như vậy, ai biết có phải là xấu xí như một lão yêu bà hay không? Bằng không vì sao bất cứ lúc nào nàng cũng mang mặt nạ, không dám lấy mặt thật gặp người, nhất định là một xú bát quái!

Bị Tần Lâm vỗ một cái vào chỗ nhạy cảm của nữ nhân, toàn thân Kim Anh Cơ khẽ run lên, chỉ cảm thấy chỗ bị vỗ nóng ran lên. Cho dù là nàng có dáng vẻ yêu mị nhưng dù sao vẫn còn là tấm thân xử nữ, nhất thời mặt đỏ tới mang tai, mắt híp lại như sợi tơ.

Cảnh này lọt vào mắt Tần Lâm lại khiến cho hắn có suy nghĩ khác, cười xấu xa hắc hắc. Lòng hắn thầm nhủ phải chăng là sau một đêm vui vẻ ở Thiên Hương các ngày trước, nàng ăn quen nhịn không quen, lâu như vậy không có gì, chẳng lẽ là lòng Xuân cuồn cuộn rồi sao, hắc hắc…

Không ngờ rằng lời nói này hơi lớn một chút, tuy rằng Bạch Liên giáo chủ kịch chiến cùng mười tám La Hán, nhưng thần công nàng đã đạt tới hóa cảnh, nhĩ lực tự nhiên không tầm thường, đã nghe hết không sót chữ nào.

Hừ, cái gì lão yêu bà, xú bát quái? Mặc dù Bạch Liên giáo chủ thân ở chức vị cao, nhưng dù sao cũng là một nữ tử thanh niên, nghe Tần Lâm nói mình như vậy càng hận hắn thấu xương.

Hoàng Đài Cát cũng nghe thấy lời này, mới đầu y thấy Từ Tân Di là thê tử Tần Lâm, Trương Tử Huyên, Kim Anh Cơ cũng mập mờ không rõ cùng Tần Lâm, chỉ cảm thấy lửa ghen trong lòng thiêu đốt, vào lúc này không nhịn được nói:

– Theo bản vương tử thấy, vị giáo chủ này nhất định là một đại mỹ nhân, hơn nữa còn đẹp hơn cả hồng nhan tri kỷ của Tần tướng quân.

Bạch Liên giáo chủ nghe vậy mừng thầm, tuy là cừu hận người Mông Cổ, nhưng dù sao lời này vẫn dễ nghe hơn.

Tần Lâm đảo mắt vài vòng, nhìn thấy bộ mặt của Hoàng Đài Cát lại tức tối, cố ý kinh ngạc nói:

– Ủa, chẳng lẽ Hoàng Đài Cát… Ha ha ha, ngươi nằm mơ đi?! Bạch Liên giáo chủ cũng không phải là Hán gian như Triệu Toàn.

Bạch Liên giáo chủ đang kịch đấu lại cảm thấy lời này không tệ, quay đầu nhìn Tần Lâm một cái, lòng nói Tần ma đầu cũng hiểu được lập trường của bản giáo chủ.

Hoàng Đài Cát hoành hành ngang ngược đã quen, không chịu nhường lời. Tần Lâm vừa đâm thọc một câu, y càng tỏ ra đắc ý lớn tiếng nói:

– Nương tử giáo chủ kia, trước kia Triệu Toàn của nàng đầu hàng phụ hãn ta, làm ra đại sự nghiệp. Chi bằng nàng cũng đi theo bản vương tử, chúng ta hợp thể song tu Hoan Hỷ thiền, Tái Ngoại vạn dặm mặc tình nàng tiêu dao, sao hả…

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220