Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 116
Phần 116: Na Nhan Thiên Hộ

Mai Tướng quan sát quan sát Tần Lâm, thấy hắn tuổi còn trẻ mặc sắc phục tam phẩm Cẩm Y Vệ, liền biết có chút lai lịch. Bất quá có không ít huân quý tử đệ kinh sư thụ hàm Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, y cũng không biết rốt cục là ai. Thân y là thái giám cũng không mấy coi trọng, chỉ đảo mắt qua, giọng hài hước:

– Thích Đại Soái, một mình lão bồi vị tiểu tướng quân này điểm binh, quên mất chúng ta rồi sao? Người trẻ tuổi khỏe thật, gió thổi cũng không sợ lạnh, không giống chúng ta già rồi, khụ khụ…

Đối phương đã nhắc tới, Thích Kế Quang vừa đi xuống tướng đài vừa giới thiệu:

– Tần hiền đệ, vị Mai lão công này là thái giám giám quân, được Ty Lễ Giám Phùng Đốc Công vô cùng coi trọng. Mai lão công, Tần tướng quân là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, cũng có giao tình với Phùng Lễ Ty, hai người các vị hãy thân cận với nhau hơn.
– Mai công công, thỉnh!

Tần Lâm cười hì hì ôm quyền.

– Ngươi… Ngươi chính là Tần… Tần trưởng quan, tay không ngăn voi, đứng ra cứu giá đó sao?

Mai Tướng đột nhiên không cần người đỡ, tránh ra hai tiểu thái giám, kinh nghi bất định nhìn Tần Lâm.

Tần Lâm khẽ mỉm cười:

– Khen ngợi quá lời, thật không dám nhận.

Mai Tướng cũng hít sâu một hơi khí lạnh, lưng cong hơn một chút. Y là hệ chính của Phùng Bảo, tự nhiên biết chuyện Phùng Bảo vì vị Tần gia này mà đánh cháu ruột mình trầy da sứt thịt. Tự nhiên cũng biết cũng là vị Tần gia này tay không ngăn trở voi điên, cứu ngự giá, là đại hồng nhân số một trước Từ Thánh Lý Thái hậu.

So với hắn, thái giám giám quân cũng chỉ là cái rắm.

– Không nghĩ tới, không nghĩ tới Tần tướng quân còn trẻ như vậy… Tuổi còn trẻ đã được mặt rồng ưu ái, tương lai nhất định là kình thiên ngọc trụ, giá hải kim lương của triều Đại Minh ta.

Mai Tướng chĩa ngón tay cái lên, những lời nịnh nọt tuôn ra như nước thủy triều.

Tần Lâm nhìn ra manh mối, bèn hỏi thẳng:

– Ta nghĩ Mai công công tới đây hẳn không phải là vì vuốt mông ngựa bản quan. Nếu như có chuyện gì, bản quan sẽ không quấy rầy quân cơ đại sự của hai người các ngươi.

Vốn Mai Tướng tìm được một cơ hội, muốn đến tìm Thích Kế Quang gây sự một phen, nhưng thấy dường như quan hệ giữa Tần Lâm và Thích Kế Quang rất tốt bèn đổi giọng nói:

– Chúng ta nhận được mật báo, là quân tình khẩn cấp, một khắc cũng không dám trì hoãn, cho nên tới thông báo cho Thích Đại Soái.

Quân tình khẩn cấp? Thích Kế Quang thấy sau lưng Mai Tướng có vị Bả Tổng cai quản thám báo, mơ hồ đoán được mấy phần.

Bả Tổng tiến lên quỳ xuống, bẩm báo:

– Khải bẩm Đại Soái, tiểu nhân nhận được chim bồ câu báo quân tình, vốn nên trực tiếp báo cho Đại Soái, bất quá nửa đường gặp phải Mai công công, là y bắt tiểu nhân cùng đi…

Mai Tướng đỏ mặt lên, cười khan hai tiếng.

Tần Lâm ở bên cạnh xem sắc mặt đoán ý, cũng biết nhất định là vị giám quân này chuẩn bị mang quân tình khẩn cấp tới mượn đề phát huy, kết quả thấy mình ở nơi này lại đổi giọng điệu, đổi phương hướng.

Coi như là y thức thời!

Quân tình cho chim bồ câu mang về là tình huống cực kỳ khẩn yếu mới phát, Thích Kế Quang không dám trì hoãn, hỏi Bả Tổng kia:

– Rốt cuộc là quân tình gì, mau báo!
– Chim bồ câu Tham Tướng Yến Hà doanh phát tới cấp báo, Thanh Long hà đột nhiên trở nên vẩn đục, nghi ngờ phương hướng thượng nguồn có một số đông người uống nước.

Đào Lâm khẩu là cửa khẩu quan trọng mặt Đông Tam Truân Doanh, Đông giáp Giới Lĩnh khẩu, Sơn Hải Quan, Tây giáp Hỷ Phong khẩu, năm trước Thát Lỗ thường lựa chọn xâm nhập từ Đào Lâm khẩu.

Có dòng Thanh Long hà từ Bắc chảy về phía Nam trải qua Đào Lâm khẩu, nếu như Thanh Long hà trở nên vẩn đục, cũng có nghĩa là phương hướng thảo nguyên trên thượng nguồn có rất đông người hạ trại uống nước. Thời tiết này đột nhiên xuất hiện một số đông người như vậy ở phía Bắc Đào Lâm khẩu, chỉ có một chuyện:

Lỗ kỵ xông quan!

Chà, lão tử vận khí tốt như vậy sao? Tần Lâm nghe tin liền sờ sờ mũi, vừa đến Kế Trấn Tổng Binh đã có trận đánh lớn chờ sẵn rồi.

Thích Kim cùng mấy tên kỳ bài quan trợn tròn mắt nhìn Tần Lâm chăm chú, thật sự là không còn lời gì có thể nói đối với hắn.

Trước đó là ai nói cái gì mà “Hy vọng quân Mông Cổ Lỗ kỵ tới nơi này, cho tiểu đệ thấy phong thái của Thích lão ca chỉ huy tài giỏi, quyết thắng ra ngoài ngàn dặm”? Má ơi, Tần trưởng quan là kim khẩu ngọc ngôn, lệnh xuất pháp tùy, à không, thực ra là cái miệng xui rủi như quạ đen chính cống!

– Tần lão đệ, ngươi thật đúng là có tài nhìn trước đoán trước!

Thích Kế Quang cười khổ vỗ vỗ vào bả vai Tần Lâm, tiếp theo gãi gãi đầu:

– Đào Lâm khẩu cách Tam Truân doanh hơn một trăm dặm, đại quân kéo đến cứu viện chỉ cần hai ngày là tới, nếu như dùng khinh kỵ cứu viện thì có thể sớm đi tối đến. Năm thứ ba Vạn Lịch, Đồ Môn Hãn, Đổng Hồ Ly bị bản soái đánh sứt đầu mẻ trán, năm thứ sáu Vạn Lịch ta lại đánh cho bọn chúng rụng răng đầy đất, nay mới vừa tạm dừng có hai năm, sao lại còn dám tới tìm cái chết?

Mai Tướng cùng Thích Kế Quang có chút không hợp nhau, ngại có Tần Lâm ở đó không tiện làm thái quá, nhưng nghe câu này cũng không nhịn được cười lạnh nói:

– Thích Soái không khỏi tự cho mình quá cao, trước kia nghe người ta nói ở thời Tống triều, trong quân có một Phạm, Tây tặc tâm đảm hàn, chẳng lẽ bây giờ là trong quân có một Thích, Thát Lỗ tặc tâm tức hay sao? Theo nhà ta thấy chuyện này chưa chắc là vậy đâu.
– Bản soái chẳng qua là cảm thấy Đổng Hồ Ly xảo trá đa nghi, Đồ Môn Hãn quỷ kế đa đoan, xem ra là không nên dẫm lên vết xe đổ…

Thích Kế Quang cau mày, trong lòng âm thầm tính toán, bước chân vội vã đi về soái phủ.

– Tần trưởng quan, ngài cảm thấy thế nào?!

Mai Tướng lại dùng lời khiêu khích Tần Lâm.

Tần Lâm nhìn về phía hắn cười ha ha:

– Ta cảm thấy thế nào à, chuyện hành quân đánh giặc này vẫn là dựa vào Đại Soái ở biên quan mới cảm thấy yên tâm hơn, bất kể trung quan giám quân hay là Xưởng Vệ quan giáo chúng ta, đều nên tự biết mình là ai.
– Ngươi!

Mai Tướng bị nghẹn cổ họng không nói được gì, gương mặt trắng hiện đầy vệt xanh, rõ ràng là mặt sắp đổi sang màu xanh luôn rồi.

Soái phủ đại đường, treo một bức bản đồ to lớn, Cổ Bắc khẩu, Hỷ Phong khẩu, Đào Lâm khẩu, Sơn Hải quan, Niêm Ngư quan, Bạch Mã quan, Tam Truân doanh, Yến Hà doanh, Kiến Xương doanh, các trọng điểm phòng ngự dọc theo trường thành, các phạm vi bộ lạc từ trường thành trở ra… tất cả đều sờ sờ như ở trước mắt.

Chư vị Phó Tổng Binh, Tham Tướng, Du Kích tướng quân, Thủ Bị, Bả Tổng và những kẻ tương đương đứng đầy một đám lớn, hoặc là bày tỏ sự bực tức, hoặc là mặt mũi nghiêm nghị, khí thế như sắp sửa lâm chiến vậy.

Biên phòng không có chuyện nào nhỏ, nếu Kế Trấn bị công phá, kinh sư lập tức gặp nguy hiểm. Những năm Gia Tĩnh Thát Lỗ vào cướp, trước sau có hai vị đảm nhiệm Kế Liêu Tổng Đốc bị khép tội độc chức bị chém, mười đời Tổng Binh liên tiếp bãi quan, đây cũng không phải là chuyện chơi.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220