Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 107
Phần 107: Tra tận ngọn nguồn (Hạ)

Vì chinh thu thuế, Vương Tượng Càn liền dẫn theo nha dịch đập hủy thần đàn Văn Hương môn, phá hủy tượng Phật bọn họ thờ phụng…

Vì vậy Vương Tượng Càn liền trở thành cái gai trong mắt Chu Dụ Đức, nhưng dù sao đối phương là Tri Châu Đại lão gia, sau lưng còn có Vương thị có danh vọng cực cao trong sĩ lâm ở Sơn Đông, làm sao có thể lật đổ một cách dễ dàng?

Đợi đến Tần Lâm tới nơi đây, Chu Dụ Đức lập tức bày mưu kế.

– Ta chính là muốn mượn tay của Tần trưởng quan ngươi, lật đổ Tri Châu Vương Tượng Càn!

Cơ mặt Chu Dụ Đức giật giật, gằn giọng nói:

– Ai bảo y đối nghịch với ta nhiều lần. Nếu Tần trưởng quan ngươi tay mắt thông thiên, ngay cả Kế Liêu Tổng Đốc cũng có thể lật đổ, nếu ông cháu Chu Lão Hàm có quen biết với ngươi, nếu như bọn họ chết oan chết uổng, vậy nhất định ngươi sẽ báo thù cho bọn họ, lật đổ Vương Tượng Càn này. Chỉ tiếc, chỉ tiếc thất bại trong gang tấc…

Ta không giết Bá Nhân, Bá Nhân bởi vì ta mà chết, Tần Lâm nghĩ đến Chu Lão Hàm chất phác trung hậu, Cẩu Đản ngây thơ đáng yêu, ánh mắt liền trở nên sắc bén như đao, nhìn chằm chằm Chu Dụ Đức:

– Ngươi muốn đấu với Vương Tượng Càn là chuyện của ngươi, cho dù là dính dấp đến bản quan cũng có thể mở một góc lưới. Nhưng ngươi lại lấy sinh mạng người vô tội làm bàn đạp có ý đồ chọc giận bản quan, được, coi như ngươi đã thành công, bản quan quyết không tha cho ngươi!

Các hương thân xung quanh nghe những lời bừng bừng chính khí của Tần Lâm, tất cả đều cất tiếng khen hay. Còn có người chỉ Chu Dụ Đức lăng mạ, nói y mặt người lòng thú, không bằng cầm thú, Chu Dụ Đức chẳng qua chỉ cười lạnh không ngừng, dáng vẻ như heo chết không sợ nước sôi.

Ánh mắt Tần Lâm khẽ híp lại, cảm thấy có chỗ nào không đúng. Lúc mới vừa gặp mặt Chu Dụ Đức có vẻ tâm cơ sâu xa thâm trầm, sau khi bị khám phá lại trợn tròn mắt, khóe miệng giật giật, có vẻ phản ứng quá lớn. Chẳng lẽ là tự biết khó thoát khỏi cái chết, dứt khoát liều một phen?

Suy nghĩ một chút nguồn cơn, Tần Lâm hỏi bằng giọng giễu cợt:

– Thật sự chỉ là muốn lợi dụng bản quan, ông cháu Chu Lão Hàm thôi sao, e rằng không chỉ có như vậy. Các vị hương thân, sau khi Chu Lão Hàm từ kinh sư trở về nói cái gì, làm chuyện gì, đã làm cho Chu Dụ Đức cực kỳ tức giận? Xin các vị hãy nhớ lại thật kỹ!

Một vị đại thẩm đột nhiên kêu lên:

– Đúng rồi, Lão Hàm thúc nói lão sẽ không tin cái gì Văn Hương môn, Phật Di Lặc nữa, chỉ thờ trường sinh lộc vị của Tần trưởng quan ngài!

Một vị lão tiều phu khác ngang hông đeo búa đốn củi, vai đeo dây thừng cũng nói:

– Hôm trước ta nghe lão nói Chu Dụ Đức khẩu Phật tâm xà, tương lai nhất định mời Tần trưởng quan tới xử trí y, khi đó tiểu nhân còn chưa tin, hôm nay mới biết quả nhiên Lão Hàm ca nói không sai!

Dân chúng mồm năm miệng mười nói ra nội tình, mồ hôi lạnh lập tức nhỏ xuống giọt giọt, sắc mặt càng ngày càng trở nên hết sức khó coi. Thình lình y gân cổ tức tối gào thét:

– Không sai, chính là Chu Lão Hàm nói hươu nói vượn khắp nơi, làm hại hương thân lòng người bàng hoàng. Nếu như mọi người không tin Văn Hương môn ta, còn ai chịu đầu hiến ruộng đất, ai chịu cúng tiền hương hỏa nữa? Cắt đứt tài lộ cũng chẳng khác nào giết phụ mẫu, lão không thể trách ta lòng dạ độc ác.

Tất cả các hương thân nghe vậy ngẩn người, nếu như trước đó bọn họ chỉ căm phẫn một mình Chu Dụ Đức, như vậy hiện tại tín ngưỡng đối với Văn Hương môn đã dần dần dao động, thậm chí là sụp đổ ầm ầm.

– Hừ, lão nương không tin Văn Hương môn quỷ quái gì đó.

Vị đại thẩm vừa rồi nhổ toẹt xuống đất một cái:

– Trong miếu Quan Âm phía Tây thành thờ Bồ Tát, trong Tam Thanh quán phía Đông thành thờ Lão Quân, ở đâu mà không có thần Phật, cần gì tin Văn Hương môn này.

Các hương dân rối rít nói:

– Đúng vậy, thì ra bọn họ vì muốn vơ vét tài sản, ngay cả loại chuyện giết người diệt khẩu cũng có thể làm được, sau này ta sẽ không tin bọn họ nữa.
– Bị lừa gạt một lần là đủ, chỉ có kẻ ngốc mới mắc bẫy thêm lần nữa.

Vương Tượng Càn thấy vậy trợn mắt há mồm. Trước đây không lâu lúc y đi thu thuế, những hương dân này nói là y cạo vàng trên mặt tượng Phật, lòng tham không đáy, nói y bất kính thần Phật, tương lai ắt bị trời đánh ngũ lôi. Cho dù là y nhậm chức Tri Huyện Văn Hỷ huyện ở Sơn Đông cũng coi như là một năng lại, nhưng đến Kế Châu lại bó tay bó chân, thế nào cũng không thi triển được.

Lần này may quá, Tần Lâm chỉ nói hời hợt vài câu đã bức Vương Tượng Càn nói ra chân tướng, từ nay những hương dân này không còn tin vào Văn Hương môn nữa, Tri Châu Đại lão gia y cũng bớt được rất nhiều công sức.

– Tần trưởng quan, đa tạ!

Vương Tượng Càn nhìn Tần Lâm chắp tay cảm tạ, chẳng qua là trên mặt vẫn có vẻ ngượng ngùng.

– Chỉ là một cái nhấc tay, không đáng kể gì.

Tần Lâm cười cười, cũng không dài dòng với Vương Tượng Càn nữa, lệnh cho Cẩm Y Hiệu Úy trói gô hai tên hung thủ Chu Dụ Đức và Chu Mãn Hưng lại, mình dẫn người đi bắt đồng đảng của Chu Dụ Đức.

Chu Dụ Đức ra sức giảo biện:

– Tiểu nhân tự làm tự chịu, cũng không có đồng đảng gì, Tần trưởng quan không nên làm liên lụy người khác!

Tần Lâm cười hì hì vỗ vỗ mặt của Chu Dụ Đức, gằn giọng nói:

– Ngươi cho rằng có thể giấu giếm được bản quan sao? Bản quan đến Kế Châu, trước đó chỉ đưa giá thiếp cho cẩm y Bá Hộ đóng trú bản châu, thử hỏi ngươi là từ đâu mà nhận được tin tức biết bản quan muốn tới, từ đó bày mưu dùng tính mạng ông cháu Chu Lão Hàm chọc giận bản quan, thay các ngươi trừ đi Tri Châu Vương Tượng Càn?
– Ta… Ta…

Chu Dụ Đức ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng nản chí ủ rũ cúi đầu.

Cẩm y Bá Hộ Trần Hoạn Chương bản châu, chắc chắn có qua lại với Chu Dụ Đức.

Tần Lâm lưu lại Thích Kim dẫn dắt sĩ binh biên quân canh giữ Chu Dụ Đức, Chu Mãn Hưng, còn mình dẫn Cẩm Y Hiệu Úy trở về Kế Châu.

Lục Viễn Chí phụng bồi Tần Lâm lên xe ngựa, vô cùng cao hứng nói:

– Nhờ có Tần ca mắt thần như điện, mới dễ dàng phá được vụ án này. Đúng lý ra Chu Dụ Đức kia cũng vô cùng giảo hoạt, kế sách giết người giá họa, khích bác ly gián rất xảo diệu, đến cuối cùng toàn là nói láo, nếu không nhờ Tần ca làm sao có thể ép y nói thật mọi chuyện.

Nói thật mọi chuyện? Tần Lâm cau mày, mơ hồ cảm thấy mới vừa rồi lời nói cử chỉ Chu Dụ Đức tựa hồ còn cất giấu gì đó, trong lời nói của dân chúng cũng còn mơ hồ ẩn giấu gì đó.

Bất quá bắt nội gian quan trọng hơn, nơi này cách Kế Châu thành không phải là rất xa, nếu là Trần Hoạn Chương nghe tiếng bỏ chạy, hoặc là gây ra chuyện gì khác, vậy càng phiền phức, cho nên trước hết hãy bắt y lại rồi hãy nói.

Tần Lâm vội vã bắt nội gian, cũng không có chú ý tới từ khi nghe được ba chữ Văn Hương môn từ trong miệng dân chúng, A Sa liền trở nên trầm mặc ít nói, sau khi lên xe cũng ôm Đại Hoàng núp trong một góc xe ngựa, không biết đang suy nghĩ những gì.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220