Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 123
Phần 123: Cùng nhau giải phẫu (Hạ)

Thích Kế Quang vừa nhìn vừa nói tiếp:

– Đúng rồi, người Mông Cổ còn rất thích uống trà, nhưng trà và ngựa thường trao đổi cho nhau. Trung Nguyên vận chuyển trà thô đến biên thùy cũng không rẻ, chỉ có quý tộc mới có thể thường uống, dân du mục bình thường thỉnh thoảng uống một chút.
– Vậy thì càng xác định…

Tần Lâm chỉ chỉ kẽ răng của tử thi, bên trong khe hở có rất nhiều vết trà đen nhánh đóng lại, không phải là người thỉnh thoảng mới uống trà có thể lưu lại.

Các tướng quân nghe Tần Lâm cùng chủ soái của mình đối đáp, tất cả đều giương mắt choáng váng, ngàn vạn không ngờ chỉ từ hàm răng là có thể nhìn ra nhiều manh mối như vậy, tựa hồ có chỗ tuyệt diệu giống như binh pháp thao lược vậy!

Đột nhiên òa một tiếng, Mai Tướng che miệng chạy ra ngoài.

Thì ra Lục Viễn Chí cùng Lưu Tam Đao đều cầm đao bắt đầu giải phẫu thi thể, võ tướng từ trong núi thây biển máu chém giết ra ngoài, tối đa chỉ cảm thấy có chút ghê tởm, Mai Tướng sao có thể chịu được. Chỉ cảm thấy ngực nhộn nhạo, cổ họng cứ trào ra nước chua, vội vàng đi ra ngoài hóng mát một chút.

Trong trướng các võ quan cười lớn ha hả.

Thích Kế Quang ngược lại ung dung điềm tĩnh, hăng hái hỏi Tần Lâm:

– Mông Cổ Na Nhan Thiên Hộ, Mông Cổ cùng Na Nhan quý tộc đều xác định, thân phận Thiên Hộ thì sao, Tần lão đệ có biện pháp gì không?
– Mặc dù không thể xác định là không phải là Thiên Hộ, nhưng thân phận võ sĩ cao cấp là không vấn đề…

Tần Lâm cầm tay của thi thể lên:

– Thích lão ca mời xem, trên bàn tay này có nhiều vết chai thật dày, nhìn vị trí tuyệt đối không phải là cầm cuốc xuổng hoặc là cầm viết mà tạo ra được. Nếu như cầm loan đao, sẽ lưu lại những cục chai như vậy ở lòng bàn tay, mà vết chai trên khớp xương ngón tay sẽ rất dễ dàng tạo thành lúc giương cung. Ngoài ra còn có vòng chân kiềng của y, chính là đặc điểm của việc hàng năm cỡi ngựa. Nếu như không đoán sai, bên trong bắp đùi của y còn có vết chai thật dày và thô do bị yên ngựa ma sát lâu ngày.

Tần Lâm nói tới chỗ nào, tay chỉ tới chỗ ấy, kéo mở quần của tử thi, vừa đúng trên đùi bị có vị trí yên ngựa ma sát, có da dày và thô, không khỏi chứng minh lời hắn nói nhất nhất đều chính xác.

Thân phận người này hoàn toàn phù hợp, là Mông Cổ Na Nhan Thiên Hộ thứ thiệt!

Thích Kế Quang hơi nhíu mày rậm:

– Thật là Mông Cổ Na Nhan Thiên Hộ sao? Đổng Hồ Ly, Đồ Môn Hãn đã bỏ ra tiền vốn lớn, quá lớn đi rồi! Tần lão đệ, ngươi mau xem có phải y chết bởi vết đao hay không?

Mông Cổ Na Nhan Thiên Hộ là đầu mục thống lĩnh nghìn hộ dân du mục, thường thường chính là thủ lĩnh của một tiểu bộ tộc. Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly vì lừa gạt Thích Kế Quang mà giết chết một vị bộ tộc thủ lĩnh để làm mồi nhử, chuyện như vậy không thể nói hoàn toàn không thể. Nhưng làm như vậy bọn họ cũng bị tổn thất quá lớn, thậm chí sẽ dẫn tới tranh chấp nội bộ trong bộ tộc thảo nguyên.

Mạo hiểm nguy hiểm tạo ra đấu tranh nội bộ, còn giục ngựa Nam xâm? Đổng Hồ Ly nên đổi sang gọi là Đổng heo rừng, Đồ Môn Hãn là đổi sang gọi là Đột Mãnh Hán mới đúng.

Trên người của Thiên Hộ chỉ có một chỗ vết thương chí mạng, đó chính là lỗ thủng nơi cổ họng.

Sau khi Tần Lâm kiểm tra phát hiện, chỗ này đúng là vết thương tạo ra khi còn sống, có phản ứng sinh hoạt da thịt lật cuốn ra ngoài, huyết quản nhỏ co rút lại… đúng là lúc còn sống bị đâm vào. Vết thương có hình dáng của vật bén nhọn đâm thọc, từ hình thái có thể thấy thứ tạo ra vết thương này vừa có lưỡi bén, vừa có sống dày, giống y vết thương do mã đao của quân Minh thường dùng.

– Kỳ quái, bọn chúng thật sự làm thịt một Na Nhan Thiên Hộ sao?

Vẻ mặt Thích Kế Quang có chút nghi hoặc, không biết trong miệng phát ra từ “bọn chúng”, rốt cuộc là chỉ đám thám báo Dạ Bất Thu này, hay là chỉ Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly.

– Làm thịt là làm thịt, nhưng có lẽ còn có ẩn tình khác!

Tần Lâm giả vờ úp mở cười cười:

– Bởi vì ta mới vừa mở miệng của người chết, phát hiện cổ họng có chỗ sưng lên nổi bọt, dịch đàm có chứa tia máu!

Mắt Thích Kế Quang mở cực to, vẻ mặt không khỏi vui mừng:

– Ý Tần lão đệ là?

Tất cả tướng quân cũng vây lại, từng người từng người một nhìn chằm chằm Tần Lâm, tựa hồ nhìn ra đóa hoa mọc ra từ trên mặt hắn.

– Mời Thích lão ca đeo khăn che miệng lên, đợi tiểu đệ giải câu đố này thay huynh…

Tần Lâm làm ra vẻ nhà quan, lại chắp tay ôm quyền xá một vòng:

– Chư vị tướng quân, mời đứng xa một chút, mặc dù tiểu đệ tận lực cẩn thận, người này có lẽ có bệnh về phổi, nói không chừng sẽ lây bệnh.

Bệnh phổi? Các tướng quân lập tức lui về phía sau mấy bước, người nào cũng không sợ chết, nhưng cũng không ai bằng lòng tự dưng chết vô lý vì bệnh dịch.

Tần Lâm cười cười, bệnh viêm phổi cũng không sao, chỉ cần không phải là thứ phi điển hình đó, cẩn thận một chút cũng không đáng ngại gì.

Thích Kế Quang cùng Tần Lâm đều đeo lên khăn che miệng, lúc này Tần Lâm không nói lời gì, nhặt lên dao mổ rạch soạt soạt mấy cái, đã cắt da ngực cùng bắp thịt của thi thể ra. Màu da tái nhợt do bị nước ngâm, tầng trên màu vàng nhạt, bắp thịt màu hồng, tất cả đều giống như từng trang sách mở ra hai bên, thật chỉnh tề, cho dù là lão sư phụ trong nghề giết heo ở hàng thịt cũng không lưu loát như hắn vậy.

– Hà…

Các tướng quân hít sâu một hơi khí lạnh, Tần trưởng quan với tay đao pháp này, thật không biết đã giải phẫu bao nhiêu người chết người sống rồi. Bắc Trấn Phủ Ty ra ngoài đều là hạng người hai tay dính đầy máu tanh, đừng xem người ta ôn nhu nho nhã, nói không chừng hắn đưa tiễn mạng người còn nhiều hơn những kẻ chinh chiến sa trường như chúng ta đây!

Chơi đao chẳng qua là chuyện nhỏ, Tần trưởng quan của chúng ta còn muốn chơi lớn hơn! Dưới con mắt mọi người, hắn lấy từ trong túi da trâu ra một cái cưa thép.

Ôi mẹ ơi, không ngờ hắn còn chơi cưa? Các tướng quân ngơ ngác nhìn nhau.

Chẳng phải sao? Chỉ thấy Tần trưởng quan bưng cái ghế ngồi nhỏ ngồi ở bên cạnh thi thể, một chân cong, một chân thẳng, bên trái tay vịn xương ngực của thi thể, tay phải cầm cưa thép, đặt lên xương sườn giá giá cái cưa, rồi bắt đầu cưa xuống.

– Két két…

Tần Lâm ra sức kéo cưa, giống như thợ mộc làm gia cụ cho người, chỉ bất quá cưa của thợ mộc thì cưa chân bàn, còn hắn cưa xương người.

Cưa kéo ra thịt vụn, mảnh xương vỡ bay thẳng ra, tiếng két két khiến người nghe nổi da gà. Một cỗ gió đêm cuốn lên màn đại trướng, chư vị trong trướng chợt cảm thấy phát rét khắp cả người.

Vừa khéo lúc này Mai Tướng lấy hết can đảm quay trở vào lần nữa, bất kể nói thế nào, vị thái giám giám quân này còn vẫn rất cố chấp, vừa đúng từ cửa đi vào thò đầu nhìn.

Chỉ thấy ánh nến chập chờn, chiếu vào trên mặt Tần Lâm, gương mặt nguyên bản bình tĩnh ung dung mỉm cười, chỉ một thoáng trở nên dữ tợn đáng sợ, một tay đè lên thi thể, một tay dùng lực lôi kéo cưa thép, cưa xương sườn người chết nghe két két…

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220