Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 197
Phần 197: Đa Cát Quần Bội

Cái gì thư hùng? Quy Bản Vũ Phu, ngươi không nên nói bậy nói bạ!

Quyền Chính Ngân nghiêm mặt hổ dạy dỗ đồng bạn Nhật Bản đôi câu, lại cười gian:

– Vì tiền trình Ngũ Phong hải thương chúng ta, nhất định phải nghĩ biện pháp thay Kim thuyền chủ và Tần trưởng quan… Ha ha ha…

Quy Bản Vũ Phu rùng mình, chỉ cảm thấy vị bằng hữu Cao Ly này cười lên đôi mắt lá răm híp lại, trông bỉ ổi tới cực điểm.

– Ai nói thư không bằng hùng?

Cách đó không xa trên lầu hai quán trà, Bạch Liên giáo chủ hừ hai tiếng, vỗ bàn một cái thật mạnh, phi thân bay lên.

Bộ bạch y của nàng làm nổi bật vóc người tuyệt diệu, chân đạp trên nóc nhà thi triển khinh công, giống như tiên tử lăng ba, thiên ngoại phi tiên.

Nhưng hai lỗ thủng trên mặt nạ bạc của nàng lộ ra ánh mắt bắn ra thần quang sáng chói, giống như sấm sét lôi đình, thân hình lăng không bay nhanh chẳng khác nào cầu vồng ngang trời.

Trời ơi, tới nữa rồi! Dưới tình thế cấp bách Tần Lâm bất chấp quá nhiều, nhanh chóng ôm ngang eo Từ Tân Di và Kim Anh Cơ nhào lăn xuống đất.

Trường quần lụa trắng, mặt nạ bạc, lần nào bóng người yểu điệu này xuất hiện cũng làm cho người ta kinh hồn táng đởm, bởi vì nàng là Bạch Liên giáo chủ thiên hạ vô địch!

Từ thời Đường Tái Nhi tới nay hơn một trăm năm đã qua không biết bao nhiêu đời Bạch Liên giáo chủ, cho tới bây giờ toàn là huyền thoại bất bại trên giang hồ. Có không biết bao nhiêu hào kiệt võ lâm, cao thủ đại nội, ưng khuyển Xưởng Vệ chết ở trên tay các nàng, nhưng từ trước tới nay chưa từng có vị giáo chủ nào thua dưới tay người khác một chiêu nửa thức, thật là uy danh hiển hách.

Nhìn lại vị Bạch Liên giáo chủ tựa như thiên ngoại phi tiên bước trên mây mà đến này, chỉ riêng mũi chân nàng khẽ điểm nóc nhà đã lướt đi với tốc độ hết sức kinh người. Khoảng cách hai mươi trượng vượt qua nhanh như điện chớp, khinh công mạnh mẽ sắc bén, năng lực hùng mạnh, đã đạt tới cảnh giới lừng lẫy xưa nay.

– Bảo vệ trưởng quan, bảo vệ phu nhân!

Thị Kiếm dẫn đám nữ binh rối rít rút lợi kiếm ra khỏi vỏ, Quy Bản Vũ Phu rút ra Oa đao cất tiếng kêu quái dị, thị vệ sứ thần các nước Xiêm La cũng cuống quýt rút vũ khí ra. Trong lúc nhất thời tiếng kêu ầm ĩ vang lên không ngớt, mấy nhóm người khác phe trở nên hỗn loạn.

Bạch Liên giáo chủ vừa hiện thân, Tần Lâm cũng biết nhất định là nàng nhắm vào mình, cho nên vội vàng ôm Từ Tân Di và Kim Anh Cơ lăn tròn trên đất. Tần trưởng quan chúng ta da mặt rất dày, sử xuất ra tuyệt chiêu Lại Lư Đả Cổn này để giữ mạng, không hề cảm thấy xấu hổ chút nào.

– Hạt châu nhỏ như hạt gạo cũng đòi tranh sáng với ánh trăng?

Bên trong xe kéo Uy Linh Pháp Vương thình lình vang lên một tiếng cười lạnh khô khan.

Chỉ thấy màn trướng màu đỏ thêu đầy phạm văn trên đó cuốn lên, giống như nước thủy triều Đông Hải, dường như trong đó cất giấu một cỗ cực kỳ lực lượng mạnh mẽ. Bốn phía còn phun ra khói mù màu hồng, quả thật giống như mây lành lởn vởn.

Đám Lạt Ma tăng nhất thời vui mừng khôn tả: Thố Gia Đạt Ngõa Nhĩ Phẩm Đệ thi triển thần thông!

– Đại Quốc Sư mau mau hàng yêu phục ma, nhãi nhép Bạch Liên giáo không phải là đối thủ!

Tất cả quý tộc Mông Cổ đều lạy phục xuống, thật sự bội phục sát đất đối với vô thượng thần thông của Quán Đỉnh Đại Quốc Sư, Hoàng Đài Cát cầm đầu càng hưng phấn hoa tay múa chân.

Ánh mắt Bạch Liên giáo chủ dưới mặt nạ bạc bạo phát ra hàn quang sắc bén như dao. Bạch Liên giáo và Trát Luận Kim Đỉnh tự nước giếng không phạm nước sông, nhưng những quý tộc Mông Cổ này một lòng muốn tiến binh Trung Nguyên, bắt đầu từ cuối đời Tống đã bị Bạch Liên giáo cho là cừu địch đời đời, thậm chí còn xếp trên cả Chu Minh Ngụy triều.

Vốn là đánh bất ngờ Uy Linh Pháp Vương, cố gắng đoạt lại Hỗn Độn Chi Cầu, đối phương chủ động nghênh chiến rõ ràng đúng như mong muốn, Bạch Liên giáo chủ khẽ quát một tiếng, song chưởng đan chéo vào nhau đánh về phía trước mau lẹ tuyệt luân:

– Giả thần giả quỷ, bản giáo chủ xem ngươi có bao nhiêu cân lượng!

Trong lúc tất cả mọi người đều cho là Uy Linh Pháp Vương sẽ phá xe kéo bay ra, quyết chiến kinh sư cùng Bạch Liên giáo chủ, một tên phiên tăng áo đỏ đen mập cầm trong tay hai chiếc phi bạt thình lình đập mạnh một cái, nhất thời tiếng vang ầm ầm, gằn giọng quát:

– Không nhọc Pháp Vương xuất thủ, hộ pháp chúng ta hàng ma!

Người vừa lên tiếng nói chính là kẻ đứng đầu mười tám hộ pháp La Hán Trát Luận Kim Đỉnh tự, y ra lệnh một tiếng, mười tám La Hán cầm các loại binh khí ngoại môn như ngũ bảo luân, tích trượng, phi bạt, Kim Cương tỏa, hàng ma xử… nhanh chóng tiến lên nghênh đón.

Bạch Liên giáo chủ cười lạnh một tiếng, song chưởng dang ra, bộ pháp mau lẹ tuyệt luân. Phiên tăng cầm Kim Cương tỏa còn chưa kịp ra chiêu đã bị nàng ép tới gần, nhất thời hồn phi phách tán, chỉ đành vung tả chưởng ra so đấu nội lực với nàng.

Vị đương kim giáo chủ Bạch Liên giáo này đã luyện Bạch Liên Triều Nhật thần công đến đệ bát phẩm đài sen, thấy vậy trong mắt tinh quang đại thịnh, thúc giục chưởng lực đến tám thành, vốn nghĩ một chưởng này sẽ nghiền nát phiên tăng kia.

Phiên tăng chỉ cảm thấy chưởng lực đối phương như bài sơn đảo hải trong nháy mắt nuốt chửng mình, cất tiếng kêu oai oái lui về phía sau liên tiếp.

Lúc này hai tên phiên tăng cầm tích trượng, ngũ bảo luân sau lưng y mỗi tên vội vàng đánh ra một chưởng, đặt vào hậu tâm phiên tăng sử Kim Cương tỏa, thân hình ba người ngã rạp về phía sau.

Lại có bốn tên phiên tăng nhất tề xuất chưởng, chia ra đặt lên lưng phiên tăng cầm tích trượng, ngũ bảo luân, lúc này cả bọn mới đứng vững được.

Tên phiên tăng đứng đầu trực tiếp chịu đựng một chưởng Bạch Liên giáo chủ, mới đầu trên mặt ửng đỏ giống như vừa uống rượu say. Đến khi hai tên huynh đệ đặt chưởng vào hậu tâm y, nét ửng đỏ kia lập tức giảm bớt vài phần. Sau khi thêm bốn tên sư huynh đệ tiếp lực chịu đựng, vẻ ửng đỏ kia lập tức biến mất, bước chân vững vàng, hành động như thường, phảng phất chưa hề bị thương.

Bạch Liên giáo chủ ngẩn ra, nhớ tới những đời giáo chủ trước từng nói Trát Luận Kim Đỉnh tự có loại hộ pháp thần công gọi là Đa Cát Quần Bội, có thể truyền nội lực người tu tập theo chuỗi để ngăn địch. Hẳn là mười tám La Hán kia vừa sử môn công phu này, mới lấy bảy người hợp lực tiếp nhận một chưởng thế không thể đỡ của nàng.

– Giỏi, đón thêm bản giáo chủ một chưởng!

Lòng háo thắng Bạch Liên giáo chủ nổi lên, song chưởng giao nhau vận khởi mười hai thành nội lực, vỗ mạnh về phía phiên tăng đen mập cầm đầu.

Phiên tăng kia không dám chậm trễ, giơ ngang phi bạt đón đỡ chiêu này, chỉ nghe tiếng nổ ầm ầm vang lên, thanh âm kim loại chạm nhau chấn động khiến cho lỗ tai người ta đau nhói, sắc mặt phiên tăng kia đỏ rực như muốn ứa máu.

Lại là một truyền hai, hai truyền bốn, bảy người liên công vẫn không chịu nổi, cuối cùng mười tám La Hán cùng nhau vươn tay, công lực truyền sang lẫn nhau, rốt cục hóa giải được cỗ lực đạo hùng hậu như dời non lấp bể kia, lúc này vẻ đỏ ửng trên mặt phiên tăng đen mập cũng tan biến trong nháy mắt.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220