Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 201
Phần 201: Trấn Thủy Quan Âm Am

Trong mấy ngày gần đây, trụ trì Quan Âm am Tuệ Năng lão ni cô dù nằm mơ cũng muốn cười, hương hỏa cung phụng thu được mỗi ngày nhiều gấp hai ba lần so với trước đây.

Bất quá hôm nay, đại môn Quan Âm am đóng chặt, bất kể hương khách gõ cửa thế nào, tối đa cửa chỉ hé ra một chút, lộ ra cái đầu trọc lóc của một tiểu ni cô, cười hì hì nói:

– Thật là xin lỗi, trong am đang bận Phật sự, mời thí chủ hôm khác trở lại.

Gần đây Quan Âm am mỗi ngày nhận được hương khói cung phụng sợ không dưới năm mươi lượng bạc, là ai bảo Tuệ Năng lão ni cô buông bỏ số thu nhập này, nhốt hương khách ở ngoài cửa?

Hương khách tầm thường ăn bế môn canh như vậy, không thể làm gì khác hơn là hậm hực rời đi, hương khách nhà phú quý ra ngoài không khỏi tranh chấp một phen.

Lúc này có mấy tên hán tử quần áo tầm thường đi tới, bước chân nhẹ nhàng, thân thủ linh hoạt, toàn thân toát ra khí thế hung hãn, nở một nụ cười âm trầm lạnh lẽo, hơi nhấc vạt trước đoản sam lên một chút, lộ ra phù bài giắt bên hông.

Bắc Trấn Phủ Ty.

Kẻ muốn ồn ào cũng không ồn ào nữa, người muốn gây loạn cũng không dám gây loạn, ai nấy cười ha hả mặt mũi tươi tỉnh lui về phía sau, đi thật xa mới giơ lên tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán, một lúc lâu sau tim còn đập thình thịch loạn nhịp.

Cỏ cây trong Quan Âm am hết sức sum suê, không có hương khách ngày xưa qua lại không dứt càng lộ ra vẻ u tĩnh thanh nhã.

Trụ trì Tuệ Năng lão ni cô phụng bồi hai vị khách quý, nụ cười khiến cho gương mặt đầy nếp nhăn phập phồng như gợn sóng:

– A Di Đà Phật, Kim thí chủ vạn dặm xa xôi thỉnh thánh tượng Thiên Phi tới thờ cúng ở tiểu am, quả thật chính là tìm đúng chỗ. Hương khách bốn phương tám hướng đều nói thánh tượng điêu khắc diễm lệ vô cùng, không hổ là thiên thượng thần phi. Thật ra theo bần ni thấy, bản thân Kim thí chủ xinh đẹp hơn thánh tượng, ha ha, cùng Tần tướng quân thật là một đôi người ngọc.
– Có thật không? Hì hì…

Kim Anh Cơ che miệng cười khẽ, sóng mắt mê hồn liếc nhìn Tần Lâm. Nếu là nữ tử khác chỉ sợ đã sớm mặt đỏ tía tai, vị Ngũ Phong thuyền chủ yêu mị này lại tuyệt không xấu hổ.

Chẳng trách nào người ta thường nói những ni cô ở kinh sư rất có tài miệng lưỡi, còn dẻo hơn cả bà mai mối, chỉ nói vài câu đã trói Tần Lâm vào trong đó.

Cũng may da mặt của Tần trưởng quan chúng ta cũng giống như võ công Bạch Liên giáo chủ, được xưng thiên hạ vô địch, nghe vậy cũng chỉ cười cười, cố ý nói sang chuyện khác:

– Tuệ Năng sư phó, Quan Âm am từ chối rất nhiều hương khách, hẳn là thất thoát không ít tiền hương hỏa. Cần gì như vậy, chúng ta cũng chỉ tùy tiện đi dạo một chút, không muốn bà phải khó xử như vậy.
– Không hề khó xử, không hề khó xử…

Tuệ Năng cười mắt híp lại nhỏ như tơ, lại thấy Tần Lâm như cười như không nhìn mình chằm chằm, trong lòng chột dạ, nhất thời bừng tỉnh ngộ. Vừa nói người ta là một đôi người ngọc, mình vẫn còn ở đây rề rà lắm chuyện để làm gì? Không phải là mình làm khó, khiến cho Tần trưởng quan cùng Kim thí chủ không được tự nhiên sao?!

Những ni cô kinh sư này rất giỏi quan sát sắc mặt đoán ý, Tuệ Năng vội vàng mượn cớ rời đi, đi ra thật xa còn nhẹ nhàng đánh mình một cái tát: Quả thật là không biết xấu hổ, không hiểu vì sao hôm nay nhãn lực lại kém cỏi như vậy…

Thấy Tần Lâm đuổi Tuệ Năng đi, Kim Anh Cơ cố làm ra vẻ kinh ngạc, nhẹ nhàng bấm Tần Lâm một cái, bật cười khanh khách:

– Tiểu oan gia, chẳng lẽ huynh…

Hôm nay Kim Anh Cơ mặc trường quần đoạn (satin) đen, trên vai thêu một đóa hoa mẫu đơn nở rộ, làm nổi bật dung mạo xinh đẹp của nàng. Eo lưng thon nhỏ mềm mại như rắn nước đeo thắt lưng gấm sặc sỡ nhiều màu, vóc người yểu điệu đáng yêu, lúc cất bước khoan thai giống như gió nhẹ đưa cành dương liễu chập chờn lay động.

Tần Lâm rung động trong lòng, cố ý đưa tay khoác vào eo lưng mềm mại của mỹ nhân, ngoài mặt lại nghiêm nghị nói:

– Kim trưởng quan nói đùa, bản quan là loại người như vậy sao? Hơn nữa, nơi này chính là am ni cô.

Bị Tần Lâm chạm vào eo lưng, sóng mắt nhu tình của Kim Anh Cơ lại toát ra vài phần mê hoặc, thanh âm ngọt như mật:

– Ngốc tử nói lời gì vậy, huynh không biết những tiểu ni cô trẻ tuổi xinh đẹp trong am này…

Nàng hờn mát nhìn chằm chằm Tần Lâm, sau đó nhẹ nhàng cắn cắn đôi môi, lại không nói hết lời.

Làm sao Tần Lâm không biết, mới vừa rồi vào trong am đã nhìn thấy có mấy tiểu ni cô chừng mười bảy mười tám, hai mươi tuổi, ai nấy môi hồng răng trắng, trên mặt cũng không ra vẻ trang trọng mà là nhìn người khác cười híp mắt, có thể thấy được những lời đồn đãi kia chỉ sợ không phải là bóng gió.

Bất quá Tần Lâm vẫn vờ làm ra vẻ kinh ngạc:

– Chẳng lẽ… Ôi chao, thật sự ta không ngờ tới sẽ như vậy, thật sự là làm nhục ngã Phật!

Kim Anh Cơ liếc hắn một cái:

– Cái gì mà nhục ngã Phật? Bọn nam nhân các ngươi khẩu thị tâm phi, giả vờ như chính nhân quân tử, thật ra lúc nào cũng muốn ức hiếp nữ tử…
– Ức hiếp thế nào?

Tần Lâm đang mong như vậy, cười xấu xa, tay sờ loạn trên người Kim trưởng quan:

– Ức hiếp như vầy hay là ức hiếp như vầy…

Thấy Tần Lâm càng ngày càng quá đáng, Kim Anh Cơ cuống quýt đẩy hắn ra xa một chút, sắc mặt ửng đỏ, hàm răng nhẹ khẽ cắn môi đỏ mọng:

– Tiểu oan gia, hẹn nô gia tới đây là để nói chuyện chính sự, nhưng vừa gặp mặt đã táy máy tay chân, thật sự là hư hỏng quá!

Tần Lâm cười hề hề, thầm nói ta đây là Khương Thái Công buông cần, ai muốn thì mắc câu.

Bất quá mới vừa nói đến chuyện trong am này, Tần Lâm ngược lại mất đi hứng thú. Nếu đã xem Kim Anh Cơ như nữ nhân của mình, vậy cũng không muốn làm gì bên trong địa phương bất tịnh ô uế này.

– Như vậy, những ngày qua sự tình như thế nào?

Tần Lâm cười híp mắt nhìn Kim Anh Cơ:

– Tin rằng đường đường Ngũ Phong thuyền chủ, làm những chuyện này sẽ không có vấn đề gì.
– Dĩ nhiên…

Kim Anh Cơ tự tin ưỡn ngực, cổ thật dài, thân hình thon thả tuyệt diệu, giống như một con công xinh đẹp.

Ặc, dường như ngực nàng lớn hơn một chút, Tần Lâm quan sát, tin chắc rằng chuyện này có công lao của phương thuốc nở ngực của mình.

Kim Anh Cơ không nhịn được nguýt hắn một cái, người này thật sự là quá… quá ghê tởm…

Kim Anh Cơ khua chiêng gióng trống đi tới kinh sư, mượn cống sứ các nước Đông Nam làm nền, Ngũ Phong hải thương diễn màn kịch này chính là phô bày thực lực hết sức khéo léo.

Nhớ lại hai mươi năm trước, Uông Trực ở duyên hải Đông Nam và Yêm Đáp Hãn ở Mạc Bắc đều là đại họa tâm phúc của triều Minh. Trong đó Bắc phương có phòng tuyến chín trọng trấn tương đối kiên cố, mà khu vực ảnh hưởng của Uông Trực thuộc về trọng địa tài phú Đông Nam, nên triều Đại Minh coi trọng hơn một chút.

Hiện tại Yêm Đáp Hãn được sắc phong là Thuận Nghĩa Vương, Ngũ Phong thuyền chủ Kim Anh Cơ chỉ nhận được chức lục phẩm Trưởng Quan Ty nho nhỏ, thật sự là không tương xứng chút nào.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220