Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 30
Phần 30: Khách Không Mời Mà Đến

Ngược lại Phùng Bảo là tổng quản đại nội phụ trách quản lý cung cấm, Lưu Thủ Hữu là cẩm y Đô Đốc phụ trách an toàn cảnh vệ phải gánh vác trách nhiệm lớn hơn. Nếu như Lý Thái hậu trách tội, hai người bọn họ ắt sẽ xui xẻo hơn Tần Lâm không ít.

Cho nên Lưu Thủ Hữu nghe Tần Lâm nói như vậy, khóe miệng lại giật giật vài cái, trong lời nói Tần Lâm rõ ràng là nói nếu như ta xui xẻo, ngươi cùng Phùng Bảo cũng không tốt đẹp gì hơn.

– Thôi thôi thôi, bản Đô Đốc cũng không nói nhiều với ngươi làm gì, ba ngày sau là kỳ hạn Miến Điện triều kiến, nếu như xảy ra sai lầm gì, hừ hừ, ngươi liệu đó mà làm!

Lưu Thủ Hữu giả bộ đùng đùng nổi giận, nghiêm mặt vung tay áo, sắc mặt vàng khè, ánh mắt lồi ra, quả thật hơi giống với hiện tượng can Mộc khắc tỳ Thổ.

Không có cách nào, gặp phải loại người đập không nát đánh không vỡ tránh không thoát như Tần Lâm, Lưu Đô Đốc không thể nào không can Hỏa xung thiên.

Tần Lâm từ nha môn Cẩm Y Vệ về đến nhà, liếc mắt thấy trong khách sảnh Từ Văn Trường đang dạy Tư Vong Ưu chơi cờ tướng, bé gái đang lớn tiếng kêu lên:

– Ăn gian, lão gia gia ăn gian, rõ ràng con Tượng có thể đi thẳng tới, vì sao nhất định phải đi theo chữ Điền? Hơn nữa con voi biết bơi, vì sao không thể qua sông? Ván này không tính, chúng ta chơi ván khác.

Không những Tư Vong Ưu dùng quân Tượng di chuyển như Xe, mà còn vượt qua Sở hà Hán giới.

Từ Văn Trường rất kiên nhẫn giải thích cho nó:

– Nha đầu, Tượng này không phải là voi, mà là khanh tướng bên cạnh quốc quân, cho nên không thể chạy sang địa bàn của đối phương.
– Hừ, ngài khinh thường ta không biết chữ sao? Trong nhà ta có mời lão sư người Hán, ta biết được hơn ngàn chữ.

Tư Vong Ưu chu cái miệng nhỏ nhắn, tự nhiên nói:

– Con cờ bên ta là Tượng (象), đó chính là voi chiến, lão gia gia cầm quân Tướng (相), là khanh tướng. Cho nên Tượng ta có thể qua sông ăn Binh của ngài, Tướng ngài không thể qua sông ăn Tốt của ta.

Cờ tướng chia ra hai màu xanh đỏ, quả thật tên quân hai bên khác nhau, một bên là Binh một bên là Tốt, một bên là Soái (帅) một bên là Tướng (将). Quân Tượng cũng có hai loại, Tư Vong Ưu cầm Tượng (象), Từ Văn Trường cầm Tướng (相).

May là Từ Văn Trường lão mưu thâm toán, lúc này cũng kêu ặc một tiếng trong cổ họng, vuốt râu cười khổ, không biết làm thế nào mới có thể giải thích rõ với bé gái này.

Thấy Tần Lâm đi tới, Từ Văn Trường vội vàng dẹp bàn cờ, thổi râu nói:

– Đi, nha đầu tìm Từ tỷ tỷ ngươi chơi đi, gia gia cùng Tần trưởng quan có chính sự.
– Ngài đánh không lại ta…

Tư Vong Ưu cười hì hì một tiếng, chào hỏi Tần Lâm, sau đó nhảy chân sáo đi mất, vòng vàng và chuông bạc đeo dưới cổ chân vang lên leng keng.

Rốt cuộc cũng là tiểu hài tử, mặc dù quốc cừu gia hận đã mang lại đau khổ cho nó, nhưng cũng không thể hoàn toàn che lấp được tính ngây thơ của độ tuổi này.

Tần Lâm nhìn theo bóng lưng bé gái:

– Từ tiên sinh cũng có duyên với nó, với kỳ nghệ cao diệu của tiên sinh đấu với nó, e rằng cả buổi chiều nay hao phí không ít tâm cơ.
– Hậu duệ trung thần liệt sĩ… lão phu gặp bất hạnh đã nhiều, kính trọng bậc trung nghĩa…

Trong ánh mắt Từ Văn Trường có vẻ thương cảm, giọng điệu hết sức đồng tình.

Đều là trung thần nghĩa sĩ, đều là thời thế ép buộc mà sắp thành lại bại, tao ngộ của Tuyên Úy Sứ Mạnh Dưỡng Tư Cá cũng tương đồng với Từ Văn Trường. Chỗ bất đồng chẳng qua là Tư Cá đã anh dũng hy sinh, mà Từ Văn Trường lão vẫn may mắn còn sống.

Tần Lâm kể lại một lần tình huống gặp Lưu Thủ Hữu, buổi chiều Từ Văn Trường cũng từ miệng Tư Vong Ưu cùng Từ Tân Di biết được không ít tình huống, lão đầu tử vỗ bàn một cái thật mạnh, căm phẫn nói:

– Miến Điện đã lấn lên đến đầu, Lưu Đô Đốc còn lấy ba ngày sau triều kiến làm trọng, chỉ sợ tương lai phiên bang Tứ Di không thấy được chỗ nhân hậu của thiên triều, ngược lại cho rằng Trung Quốc ta mềm yếu dễ dàng khi hiếp.

Sờ sờ mũi, Tần Lâm cười khổ cũng tỏ vẻ không thể làm gì:

– Sợ rằng trong số các vị đại thần trong triều chúng ta, có suy nghĩ giống như Lưu Đô Đốc cũng không chỉ một người.

Hai người đều ngồi trên ghế khổ tâm suy nghĩ, muốn tìm biện pháp sửa trị phụ tử Mãng Ứng Long, Mãng Ứng Lý một phen, để bọn họ biết được thiên triều lợi hại, biết được thủ đoạn của Tần trưởng quan.

Thật sự coi Trung Hoa ta không người sao?

Nhưng hai vị này, một lão gian cự hoạt, một thủ đoạn sắc bén, rất lâu sau vẫn không thể nghĩ ra chủ ý gì hay. Dù sao hưng sư động chúng đi đánh giặc, đừng nói hai người bọn họ, cho dù là triều Đại Minh cũng rất khó đưa ra quyết định.

Tần Lâm trầm ngâm, sờ sờ cằm:

– Hay là chúng ta xuất binh chinh phạt, hù dọa cho phụ tử Mãng gia tan gan vỡ mật, để cho bọn họ biết được thiên triều lợi hại, cũng trút giận thay Tư gia?
– Tần trưởng quan của ta ôi, vấn đề là bây giờ triều đình một mực thỏa hiệp thối lui. Bọn chúng giết Thổ Ty ta, chiếm đất của ta, vậy mà vẫn phái sứ giả đi chiêu an, hận không được đưa người Miến Điện lên tận chín tầng mây!

Từ Văn Trường dứt lời liền giận không chỗ phát tiết, thổi râu phù phù.

Chẳng lẽ vì chuyện này mà đi tìm Trương Cư Chính? E rằng Tướng gia đang gấp rút đẩy mạnh triều chính mới, vì tranh thủ thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức, không chịu xuất binh tác chiến.

Đi tìm Tằng Tỉnh Ngô? Binh bộ đối với chuyện Kiềm Quốc Công Mộc Triều Bật lòng vẫn còn sợ hãi, chỉ sợ Vân Nam vừa xảy ra chiến sự, Kiềm Quốc Công phủ nhân cơ hội phát triển, Mộc Xương Tộ trở nên giống như lão tử của y.

Mặc dù Tần Lâm có lực ảnh hưởng nhất định trong triều, nhưng vẫn chưa tự đại tới mức cho là mình có thể quyết định loại quân quốc trọng sự như xuất binh chinh phạt này.

Đang căm tức, thình lình nghe thân binh Hiệu Úy báo lại:

– Báo trưởng quan, có hai người hình dáng kỳ quái cầu kiến, hỏi tên họ không chịu nói, chỉ nói gặp mặt sẽ biết.

Vào lúc này trời đã tối rồi, người nào còn tới bái kiến buổi tối như vậy, chẳng lẽ là yêu phỉ Bạch Liên giáo trả thù?

Tần Lâm bố trí thân binh Hiệu Úy cầm Xế Điện Thương mai phục trước, sau đó mới để hai người kia đi vào.

Quả nhiên là hình dáng kỳ quái, hai vị này đều mặc y phục vải bố xanh như người bình thường, chớ nói bây giờ sắc trời đã tối, cho dù là ban ngày lẫn vào trong đám đông người cũng không thể nhìn ra bọn họ.

Nhưng vóc người tướng mạo bọn họ thật sự là quá cốt cách thanh kỳ, nhìn qua dường như không khác mấy với người Trung Quốc, nhưng nhìn kỹ lại cảm thấy không giống người Trung Quốc: Tất cả đều vừa gầy lại lùn thấp, da mặt đen vàng, mắt thật sâu, môi hơi lật ra ngoài một chút, trong đó còn có người tóc xoăn.

Hai vị khách vừa thấy Tần Lâm, động tác đều nhịp quỳ xuống dập đầu:

– Triều cống sứ Ma Ha La Giản Bộ Trại quốc (Campuchia), triều cống sứ Sai Ngõa Lập Xiêm La quốc (Thái Lan), ra mắt thiên triều thiên tướng Tần Đại lão gia.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220