Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 218
Phần 218: Vô lễ với bản quan (Hạ)

Kim Anh Cơ tướng quân phong chức xong, sắc mặt nghiêm nghị, trầm giọng nói:

– Bản quan đã được triều đình tin cậy, là trường thành Đông Hải, cai trị thuộc hạ không thể không cầu công minh liêm chính, trị quân không thể không nghiêm minh pháp kỷ, sau này mong rằng chư vị tuân thủ pháp lệnh, bằng không sẽ xử theo quân pháp, tuyệt không dung thứ!

Củng A Tài, Chu Thuận Thủy trong lòng căng thẳng, vội vàng dập đầu vâng dạ. Quy củ của Ngũ Phong thuyền chủ vốn rất lớn, dám mạo phạm nàng, không phải là ba đao sáu lỗ chính là điểm thiên đăng, cũng là nuôi cá mập, bây giờ lại thêm triều đình vương pháp, càng thêm không dám xúc phạm.

Giỏi cho một vị Doanh Châu Tuyên Úy Sứ, không trách có thể thống ngự hạm đội hoành hành trên biển.

Không ít đồng hương Mân Chiết và quan viên phú thương kinh sư, trước kia chẳng qua là nghe nói Ngũ Phong thuyền chủ vô cùng lợi hại, hiện tại nhìn thấy Kim Anh Cơ bất quá chỉ là một nữ tử yểu điệu xinh đẹp, không khỏi kinh ngạc trong lòng. Lúc này thấy nàng quân lệnh như núi, mới hiểu được dưới tay danh tướng không có lính quèn.

Mặc dù Kim Anh Cơ làm Ngũ Phong thuyền chủ là dựa vào dư uy phụ thân cùng lão đệ huynh nâng đỡ, nhưng bản thân nàng cũng phải có bản lĩnh mới được. Nếu như nàng thật sự là A Đẩu, Mao Hải Phong, Củng A Tài, Quyền Chính Ngân, Quy Bản Vũ Phu… sẽ không phí tâm phí sức đi theo nàng từ trước tới nay.

Kim Anh Cơ cho đại ấn vào trong hộp, lại cầm chén vàng rót đầy rượu giơ lên cao:

– Các vị tân khách, chư vị huynh đệ, mời uống cạn chén này, chúc thiên triều ta vạn dặm hải cương sóng yên gió lặng, vạn quốc Đông Tây lưỡng dương tới triều bái.

A, chí hướng này cũng không nhỏ… Tần Lâm cũng bưng chén rượu lên, nhìn Kim Anh Cơ hùng tâm bừng bừng gật đầu một cái. Đúng vậy, đây mới là Ngũ Phong thuyền chủ tung hoành lưỡng dương, Doanh Châu Tuyên Úy Sứ uy chấn Đông Hải.

Tân khách cả sảnh đường ầm ầm phụ họa, nhất tề uống cạn sạch rượu trong chén.

Đại lễ chúc mừng tiến hành vô cùng viên mãn, trước sau có nữ tử các nước Cao Ly, Lưu Cầu, Nhật Bản hiến vũ, trân hào hải vị trong tiệc là của các nước: Gà nấu nhân sâm của Cao Ly, sashimi của Nhật Bản, cơm gạo thơm dứa của Indonesia, toàn là đặc sản mà quan dân kinh sư chưa từng thấy qua, khiến cho người ta mở rộng tầm mắt.

Chủ khách vui say, rốt cục tiệc cũng tới lúc tàn.

Trước mặt của mọi người, Tần Lâm cũng cáo từ rời đi cùng các tân khách.

– Đa tạ Tuyên Úy Sứ thịnh tình khoản đãi, ngày khác trong nhà thiết yến mời lại, thỉnh quý sứ tới dự.

Tần Lâm cười hì hì nhìn về phía Kim Anh Cơ chắp tay.

Mặt trái xoan quyến rũ của Ngũ Phong thuyền chủ lộ vẻ nghi hoặc, dừng một chút, cũng chắp tay một cái:

– Tần trưởng quan đã mời, hạ quan nhất định phải tới.

Người khác cũng không nói, có kẻ không hiểu biết gì còn cười hì hì, xem chuyện mới vừa rồi Kim Anh Cơ cùng Tần Lâm cùng mặc cát phục, giống như bái đường thành thân làm thành chuyện cười.

Quyền Chính Ngân cùng Quy Bản Vũ Phu đồng thời cảm thấy ê răng: Hai vị trưởng quan, các ngươi giả bộ giống y như thật vậy, hắc hắc hắc…

Đùa giỡn, Tần trưởng quan cùng Kim trưởng quan là ai?

Trở lại khuê phòng, hai tên thị nữ bước chân nhẹ nhàng đi tới, vốn định giúp tiểu thư nhà mình thay y phục ra, nhưng thấy nàng dựa ở đầu giường ngây người ra, hai người bèn ngơ ngác nhìn nhau, không dám tiến tới quấy rầy.

– Tên ngốc Tần Lâm kia chẳng lẽ đi về thật sao?

Trái tim Kim Anh Cơ đập thình thịch, gọi tiểu oan gia vô số lần, chợt kêu không tốt:

– Hỏng bét, tiểu oan gia kia nói cái gì thiết yến mời lại, hẳn là phải chờ tới khi đó… Hừ, hại nô gia chờ đợi lo lắng, đáng ghét.

Dứt lời nàng chợt nổi nóng, cũng không cởi áo khoác, không tháo quan đái, trùm áo ngủ bằng gấm lên đầu núp trong chăn hậm hực vô kể.

Hai vị thị nữ bèn nhìn nhau cười, bất kể tiểu thư mạnh bạo, sát phạt quả quyết thế nào ở bên ngoài, sau khi trở vào khuê phòng lại trở nên giống như nữ hài tử trong độ tuổi này, cũng biết nũng nịu giận hờn.

Hai nàng bèn rón rén lui về phía sau.

– Khụ khụ, Tuyên Úy Sứ Đại nhân đang tức giận ai vậy, tên tiểu oan gia kia cũng không ngu tới mức không đến…

Thanh âm quen thuộc làm cho Kim Anh Cơ lập tức giở áo ngủ trùm đầu ra, nhất thời vô cùng xấu hổ. Kẻ đang đứng ở cửa sổ cười híp mắt không phải là Tần Lâm còn ai nữa?

Thì ra người này giả bộ quân tử ngay trước mọi người, sau khi ra cửa, hắn lại đánh một vòng lớn lần mò tới cửa sau. Kẻ canh gác cửa sau hiểu rõ trong lòng, tự nhiên sẽ không ngăn hắn. Tên này chạy thẳng một mạch tới cửa sổ phòng mỹ nhân, nghe hết tất cả mấy câu oán trách vừa rồi của nàng.

Tần Lâm ung dung nhàn nhã tiến vào phòng, hai tên thị nữ vén áo thi lễ, cười khúc khích lui ra ngoài.

– Thật là đáng ghét!

Mặt trái xoan của Tuyên Úy Sứ Đại nhân đỏ ửng, lời nàng vừa nói cũng giống như oán trách Tần Lâm không đến.

Bất kể Kim Anh Cơ giả vờ yêu mị ở trước mặt Tần Lâm tới mức nào, thật ra vị Ngũ Phong thuyền chủ này vẫn còn là một hoàng hoa khuê nữ, hiện tại bị ý trung nhân biết được suy nghĩ trong lòng, làm sao mà không thẹn thùng xấu hổ.

Kim Anh Cơ chợt kéo chân trùm kín đầu, rúc vào trong đó, tim đập thình thịch như trống trận.

Đây là lời mời rõ ràng sao? Tần Lâm cười hăng hắc, tay thò vào dưới chăn, không hề khách sáo chọc vào eo mềm mại như rắn nước của nàng, khiến cho nàng vô cùng ngứa ngáy.

– Giỏi thật… huynh dám… dám vô lễ với bản quan…

Kim Anh Cơ cười khanh khách chui ra, mặt ửng hồng, sóng mắt êm ái, đôi môi ửng đỏ giống như anh đào, vẻ kiều mị hết sức mê người.

Tần Lâm cười xấu xa choàng tay qua eo thon nhỏ của tiểu yêu tinh, vỗ mạnh vào mông nàng một cái:

– Chỉ là vô lễ thôi sao?!

Phượng Sí Xung Thiên quán, Giáng Sa bào, Đan Phượng Triều Dương đái, từng món rời khỏi thân thể mềm mại của Kim Anh Cơ.

Gió mát trăng thanh thường làm bạn, tài tử giai nhân sóng vai nhau, một vầng trăng tròn chiếu soi khắp thế gian, gió đêm thổi khiến cho mặt Thập Sát Hải sóng gợn lăn tăn.

Trong tiểu viện của Doanh Châu Tuyên Úy Sứ bên bờ Thập Sát Hải, hoa hải đường nở rộ tỏa ngát hương, trong đình viện không thấy thân ảnh thị nữ, duy chỉ có trong khuê phòng vang lên tiếng thì thầm to nhỏ.

Có bóng đen vừa lướt qua trên cây hải đường, chẳng lẽ là bóng mây đen trên cao?

Một đạo thân ảnh màu trắng tựa như thiên ngoại phi tiên ngự phong mà bay, tay áo lăng không phát ra tiếng phành phạch cực nhỏ, quần lụa trắng muốt như hòa làm một thể với ánh trăng. Duy chỉ có mặt nạ màu bạc phản xạ ánh trăng vô cùng lạnh lẽo, sau mặt nạ là đôi mắt bắn ra tinh quang sáng chói, chẳng khác nào tia sét trên trời.

Kẻ đạp nguyệt mà đến này chính là Bạch Liên giáo chủ.

Từ Cận Đại nữ y quán trở về, lấy được Tố Nữ Kinh và Động Huyền Tử Tam Thập Thức bản đầy đủ do Thanh Đại tặng cho, rốt cục Thánh giáo chủ Đại nhân từ nhỏ không hiểu tình yêu nam nữ cũng minh bạch mình không hề thất thân với Tần Lâm, rất nhanh cũng trở nên phấn chấn tinh thần trở lại.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220