Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 50
Phần 50: Lễ vật của Tần Lâm (Trung)

Người nào cũng tỏ ra hết sức nhiệt tình với Tần Lâm, chỉ là người nhiều hỗn tạp không thể nói nhiều, chỉ trao đổi vài câu đã mạnh ai nấy tiến vào trong tướng phủ.

Tần Lâm chú ý tới Tham Tướng xa doanh Du Đại Du kinh sư cũng không tới, vị lão tướng này vẫn giữ tính khí ngang tàng như mọi khi.

Tân khoa Tiến Sĩ cũng đã tới không ít, Hội Nguyên thi Hội Lễ bộ, Bảng Nhãn thi Đình Tiêu Lương Hữu cầm vật gì trong tay giống như tranh họa, được đông đảo Tiến Sĩ cùng bảng vây quanh đi tới.

– Tiêu Bảng Nhãn, ngươi vẫn khỏe…

Tần Lâm cười híp mắt, cố ý lớn tiếng chào hỏi:

– Tại sao Cố huynh, Mạnh huynh, Ngụy huynh, Lưu huynh không tới? Bản quan đọc sách có một số chỗ không hiểu, còn muốn thỉnh giáo các vị Giải Nguyên.

Tần Lâm chấp chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, biết rõ động tĩnh đám người Cố Hiến Thành như lòng bàn tay. Theo mật thám thuộc hạ cẩm y Bắc Trấn Phủ Ty hồi báo, đám người Cố Hiến Thành, Mạnh Hóa Lý, Ngụy Doãn Trung, Lưu Đình Lan tự xưng muốn “Lấy khí tiết trau giồi, tuyệt không khuất phục trước ưng khuyển Xưởng Vệ, tuyệt không hạ mình khom lưng trước quyền quý”, nói trắng ra là chính là dưới muốn đối nghịch cùng Tần Lâm, trên muốn đối nghịch cùng Trương Cư Chính.

Vì sao hắn biết rõ còn hỏi?

Lục bộ đường quan Vương Quốc Quang, Trương Học Nhan, Tằng Tỉnh Ngô đang chuẩn bị tiến vào trong tướng phủ nghe vậy dừng chân lại, bị những lời này của Tần Lâm nhắc nhở, lập tức chú ý tới thấy bọn Cố Hiến Thành chưa tới.

Đám đại lão Giang Lăng đảng này nhất tề nhíu mày một cái, ngược lại không nói gì, tiếp tục đi vào tướng phủ.

Tiêu Lương Hữu thấy vậy vạn bất đắc dĩ, nhìn Tần Lâm vái chào tới đất:

– Bọn Cố huynh nhất thời nông nổi, nếu như có tội, tiểu đệ nói lời xin lỗi với Tần tướng quân thay bọn họ, kính xin Tần tướng quân tương lai hạ thủ lưu tình.

Lúc đại lễ Nhị Giáp đầu danh đã tuyên bố, tân khoa Tiến Sĩ không tuyển Thứ Cát Sĩ, tất cả đều trực tiếp tới Lục bộ thực tập, để cho các vị Tiến Sĩ chuyên học thơ sách học tập cách xử lý công vụ thực tế như thế nào ở các nha môn bộ đường.

Bọn Cố Hiến Thành đến bây giờ vẫn còn chết cũng không hối cải, đám Thượng Thư Thị Lang Giang Lăng đảng không có chú ý tới động tĩnh đám tiểu nhân vật này thì thôi, lần này Tần Lâm lại cố ý nhắc nhở khéo, chờ bọn họ tới thực tập ở các bộ, nhất định sẽ phải nếm mùi đau khổ.

Bảng Nhãn Tiêu Lương Hữu tính tình trung hậu, vốn cũng không thuận với Cố Hiến Thành, một thời gian trước còn tranh phong với nhau. Nhưng hiện tại niệm tình đồng bảng, cho nên cầu xin tha thứ giúp cho bọn họ.

Bên cạnh có mấy người hiểu được tính Tần Lâm, đều cười thầm trong bụng, Tần trưởng quan của chúng ta được xưng là người “Lấy đức báo oán, khoan hồng đại độ”. Cố Hiến Thành đắc tội với hắn, không chịu đền bù một phen há có thể dễ dàng bỏ qua cho? Tiêu Lương Hữu cầu tha thứ thay Cố Hiến Thành, nói không chừng bản thân mình cũng bị cuốn vào trong đó.

Trong đám tân khoa Tiến Sĩ có vài người linh lợi đã chủ động tránh xa Tiêu Lương Hữu một chút.

Không nghĩ tới Tần Lâm ngược lại cười ha hả vỗ vỗ vai Tiêu Lương Hữu:

– Tính ngươi quả thật không tệ chút nào, thế nhưng kết giao bằng hữu phải chú ý một chút, quá thành thật sẽ bị thiệt thòi. Người khác xem ngươi như hòn đá lót đường, ngươi còn không biết.

Mấy tên Tiến Sĩ mới vừa vội vàng né tránh không khỏi đỏ mặt.

Tiêu Lương Hữu còn chuẩn bị nói gì, bị đồng bạn kéo tay lôi đi, đi thật xa mới nhỏ giọng báo cho y:

– Tiêu huynh nói gì với ưng khuyển Xưởng Vệ vậy? Họ Tần tính tình âm hiểm sắc bén, chúng ta có tiền trình thật tốt, không nên va chạm với hắn làm gì.
– Ngu huynh xem ra, Tần tướng quân cũng không phải là lãnh khốc vô tình như lời đồn đãi…

Tiêu Lương Hữu tự mình lẩm bẩm.

Tần Lâm từ từ đi về phía cửa chính, liếc qua thấy Đại quản gia Du Thất đứng ở dưới bậc thang đón khách, thấy chư vị khách nhân liền nhiệt tình chào hỏi, chỉ bất quá trong nụ cười của y rốt cuộc có mấy phần thật, mấy phần giả, mọi người tự hiểu trong lòng.

Gia nhân Tể Tướng quan thất phẩm, Du Thất Thái gia há chỉ là quan thất phẩm mà thôi? Thích Kế Quang là Đại Soái biên quan, quan võ nhất phẩm cũng phải cười hì hì làm lễ ra mắt Du Thất, miệng gọi y là Du hiền đệ. Đám đại quan bộ đường như Tằng Tỉnh Ngô dù sao vẫn giữ bộ dáng quan văn, không niềm nở như Thích Kế Quang nhưng cũng tỏ ra khách sáo với Du Thất.

Đến khi Tần Lâm đi tới trước người, sống lưng Du Thất chợt gập xuống thật sâu, nhất thời khiến cho mọi người nhìn thấy sợ hết hồn. Bởi vì y làm lễ ra mắt với Thượng Thư đại quan cũng không mấy kính cẩn, cho nên hiện tại đột ngột gập lưng như vậy, những quan viên khác còn tưởng rằng y bị gãy lưng.

– Tiểu nhân Du Thất ra mắt Tần tướng quân!

Du Thất khom lưng thật thấp, mặt sắp sửa chạm vào giày Tần Lâm. Không ngờ rằng y tới từng tuổi này rồi, thân thể vẫn còn mềm mại linh hoạt có thể co có thể duỗi, bản lĩnh giữ nhà của gia nô quả thật không phải tầm thường.

Tần Lâm cười ha hả đầy cợt nhả:

– Lão Du vẫn hành lễ như vậy, nếu ngươi gãy lưng, bản quan lấy tiền đâu mà chạy chữa cho ngươi?

Du Thất nghiêm trang nói:

– Lão nô vừa thấy Tần tướng quân giống như cây gặp gió Xuân, chớ nói gãy lưng, cho dù là bệnh vào thời kỳ cuối, thấy kim diện tướng quân cũng lập tức khỏi hẳn, còn linh nghiệm hơn cả uống tiên đan.
– Ngươi cho rằng ta là nhân sâm hay sao?

Tần Lâm cười híp mắt bước vào ngưỡng cửa tướng phủ.

Đám quan viên phía sau thấy cảnh tượng này nhất tề thè lưỡi thật dài: Ai cũng biết đại môn tướng phủ vĩnh viễn rộng mở đối với Tần trưởng quan, nhưng chẳng ai nghĩ tới, Đại quản gia tướng phủ Du Thất ở trước mặt hắn lại tỏ ra kính cẩn như vậy.

Tần Lâm cũng không có cảm thấy có cái gì, quản gia lớn tới mức nào cũng chỉ là một gia nô, có thể so với cô gia được sao? Hắc hắc…

Nhấc chân đi chưa được mấy bước, chợt nghe phía sau cãi vã, quay đầu nhìn lại, Khâu Tranh bị mấy tên canh cửa tướng phủ ngăn cản ở một bên, Du Thất vẫn cười híp mắt đón khách, các quan viên nối đuôi mà vào, mọi người coi như không thấy Khâu Tranh.

Mới vừa rồi Khâu Tranh dẫn tùy tùng mang đôi liễn khắc gỗ đi vào trong, kết quả tướng phủ gia đinh nói y chưa cho lễ vật vào cửa, lập tức cản lại.

– Lễ vật của ta là đôi liễn tự mình đề, từ trước tới nay thơ từ tranh họa không cần phải đưa lễ vật vào cửa.

Khâu Tranh dõng dạc nói, hết sức có lý.

Gia đinh giữ cửa cười hì hì một tiếng:

– Khâu Ngự Sử, thơ từ tranh họa của người khác toàn là giấy mỏng cuốn lại, của ngài còn phải có người khiêng vào, mấy chục trên trăm cân lại không cho lễ vật vào cửa, chúng ta cũng không có quy củ này!

Khâu Tranh á khẩu nghẹn lời, y một lòng muốn tạo danh tiếng, đặc biệt mang đôi liễn khắc gỗ tới, quả thật hoàn toàn khác với thơ từ tranh họa của người khác vốn là giấy mỏng, không ngờ rằng kẹt lại ở chỗ lễ vật vào cửa này.

– Khâu lão đệ, không phải chỉ là lễ vật vào cửa sao? Chớ so đo, bản Đô Đường cho ngươi mượn.

Trương Công Ngư dứt lời chuẩn bị móc bạc ra.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220